Xưa, dưới chân núi Lang Bian
có hai trang trại lớn. Một trang trại làm vườn, trồng rau quả, ao cá và nuôi
heo là chủ yếu. Ngoài đám nhân công thì cô gái chính là lao động chính của trang
trại heo.
Lớn lên, cô gái đã thấy mình
ở đó, không gia đình, chỉ có đàn heo, ao cá và vườn rau làm bạn. May sao, trời
ban cho cô nhã tính yêu thích động vật, cỏ cây và yêu lao động. Ngày nào cô
không ra thăm vườn, bón cây tưới nước hay thái rau cho đám lợn, thả bèo cho đám
cá ăn thì ngày đó cô thấy bầu trời như không có mặt trời, còn buổi đêm những vì
sao chơi trò ú tìm mà vì sao nào cũng là kẻ đi trốn. Đối với cô gái, cuộc sống
đẹp khi những con vật nuôi mà cô chăm sóc chúng được khỏe mạnh, những cây cối
trong vườn không bị héo vì cô tưới cây bỏ sót hay bón phân cho chúng bị quá tay.
Cô gái xinh đẹp, đến nỗi lũ
chim trong vườn cứ thấy cô là ngưng tiếng hót, lá trong vườn như kém xanh và
hoa thì như nhạt màu, ngày như ngừng trôi. Những con gà con lợn đang nằm im
trong chồng, nghe tiếng chích… cục… của cô là ngoan ngoãn dỏng tai, đưa mắt
nhìn cô, con gà hay con heo nào đi ăn xa thì chúng phóng nhanh như lao về
chuồng. Đôi khi, chúng mải nhìn cô chủ thân quen mà lãng quên việc chính của
chúng là ăn, ăn cho chóng lớn để con xuất chuồng đúng vụ. Thậm chí chúng quên
khuấy, nếu chỉ lo ngắm nhìn cô chủ xinh đẹp thì sẽ bị đồng bọn cùng máng ăn tục
thừa cơ chén hết khẩu phần. Nhưng mà bầy heo như đánh đổi. Đánh đổi cả bữa ăn
để được thấy cô chủ với dáng người như gió đang lung lay trên đám lá cây, mây
đang uốn lượn ôm ấp núi. Đôi mắt đẹp của cô nhìn vào đâu, mọi vật như tan ra,
chảy nhại ở đó. Tựa như cầm cục đá lạnh lấy từ trong tủ bỏ bên lò than. Lão chủ
vẫn trả lời: “cha mẹ mi ở trong rừng sâu
kia. Nhưng đi suốt ngày suốt đêm từ mùa trăng này sang mùa trăng khác, mùa xuân
này sang mùa xuân khác cũng không gặp được”, khi cô hỏi về cha mẹ hay đại
loại như cô sinh ra từ đâu.
0O0
Cách hàng rào bằng cây hèo
cây mây dại gai chằng chịt mùa trổ hoa thơm ngậy nơi vườn trại cô gái sống và
làm làm việc, có một trang trại khác của lão chủ khác. Bên đó cũng có một chàng
trai người làm, mồ côi nghèo.
Lớn lên, chàng trai đã thấy
mình là thợ vườn trong trang trại rồi, lão chủ chỉ nói “ta là ân nhân của mi, hãy làm những gì ta bảo” khi chàng trai muốn
biết thân phận mình. Chàng trai không biết mặt mẹ, không biết tên cha. Nhưng
trong giấc mơ thỉnh thoảng chàng trai cũng thấy hình bóng người đàn ông gọi cậu
là con trai, xưng cha và gọi con nhưng ông ta luôn dấu mặt, ông ta luôn ngoảnh
lưng về phía cậu như đang hướng về phía trước để từ cậu, để đi về thế giới bí
ẩn, xa lạ của ông ấy. Chàng trai nhỏ con. Nhỏ đến mức không ai nhận ra chàng
trai đã ngoài hai mươi. Ai cũng nghĩ chàng chỉ là đứa trẻ lên 10 mang khuôn mặt
người lớn. Chàng trai dáng người còi cọc, đã còi, chàng trai lại thọt nhẹ, chàng
bước đi hơi khiễng người trông ngồ ngộ. Làn da cậu rám nắng màu bánh mật. Bù
lại, các đường nét trên khuôn mặt chàng càng nhìn càng thấy tuấn tú. Mới nhìn
chỉ thấy nó có cái gì đó sáng, rạng. Đặc biệt là đôi mắt chàng biết cười nói và
đôi môi đỏ với sống mũi thanh tú, cao ráo. Vầng trái vuông vức che bởi mái tóc
lâu ngày không cắt trong như Tarzan. Chàng có hỏi về cha mẹ, lão chủ chỉ nói “Cha mẹ mi đã bị cọp tha trong rừng kia. Sâu
lắm”.
Chàng trai có khuôn mặt thư
sinh ấy, cũng như cô gái, không có tên. Ông chủ thì gọi cô là con làm vườn,
chàng là thằng nuôi. Người khác thì dùng danh từ chung để gọi họ, là cô gái và
chàng trai.
Họ tình cờ quen nhau trong
một lần heo con phía chàng trai sổ chuồng chạy sang phía chuồng bên vườn nhà cô
gái. Chàng trai bối rối:
-
Tôi xin lỗi cô chủ, con heo con nhà tôi nó mới cai sữa mẹ, nó phá quá.
-
Tôi... tôi chỉ là người làm thôi, như cậu, chàng trai thổi kèn lá hay
thiệt hay ạ.
-
Cô… cô là người làm thật ư?.
Chàng trai lần đầu nhìn thấy
cô, ngơ ngác đến quên cả việc chính là sang vườn cô bắt con heo con về. Chàng
trai chợt thấy vết thương trên tay cô gái còn ứa máu: “Ôi, tay cô làm sao thế kia?. Nó cháy máu kìa. Để tôi hái lá mua cầm máu
cho cô”. Nói rồi chàng trai qua bên hàng rào, hái lá mua bà vừa chạy lại
vừa nhóm nhém nhai như các cụ bà nhai trầu. Chàng đưa tay từ miệng xuống chìa
về phía cô gái “đây, cô chủ… à quên, cô
gái! Hãy dịt nó vào vết thương sẽ cầm máu ngay”. Cô gái xúc động “chỉ là lỡ tay lúc cắt rau cho heo ấy mà”.
Rồi cô chìa tay ra, tay chàng trai cứng cáp, giữ chặt vết thương chỗ tay cô
gái, máu rỉ ra từ bã lá mua quyện màu nâu, màu tím pha đỏ. Hai ánh mắt gặp nhau,
cô gái bối rối quay mặt, mặc kệ chàng trai ngỡ ngàng trước đóa hoa dại đẹp vẻ
đẹp hoang dại là cô. Chàng chợt nghĩ, cô như ánh trăng kiều diễm đêm rằm tỏa ánh
sáng huyền ảo khắp núi đồi. Cô như thiên thần mải chơi bỏ quên đôi cánh nên lạc
ở vườn trần này lại là người làm vườn như mình sao?. Rồi họ tìm thấy sự đồng
điệu khi nhận ra cả hai cùng là những kẻ mồ côi. Cô gái nhận thấy chàng trai
không nhỏ bé, tật nguyền như hình hài anh ta mang, mà tâm hồn anh thật nhạy
cảm, nhân ái và chín chắn, cương nghị như chính khuôn mặt kia. Cô gái đem lòng
cảm mến, còn chàng trai đã tôn thờ nàng, từ khi lần đầu nghe tiếng nàng nói “tôi… tôi chỉ là người làm thôi”. Cảm nhận
của chàng là cô như vì sao lạc lối rơi vào chàng. Như người chàng thường gặp
trong mơ, hàng đêm vẫn đến canh giấc ngủ chàng rồi mỉm cười ra đi, không nói
một lời nào.
0O0
Mùa xuân nọ, khi hoa lan dại trổ bông trong rừng sâu, theo
gió lộng tỏa ra khắp khu vườn của cô gái và chàng trai báo hiệu mùa xuân về thì
trai gái người Lạch đến mùa hò hẹn. Họ hẹn nhau lên đỉnh Lang Bian xin thần núi
cho họ được sánh bước để chở che cho nhau. Họ đánh xe ngựa ra phố sắm đồ cưới. Các
cô gái khéo tay thì dệt áo cưới cho mình. Mùa hội đó, cô gái và chàng trai đều
đã hai mươi có lẻ. Họ cũng khao khát được bên nhau mãnh liệt. Nhiều đêm trăng,
khi cô gái nghe tiếng đàn lá hoặc tiếng sáo của người mình yêu véo von trong gió,
bên dàn thiên lý thì cô nhẩm miệng hát theo: “chàng là dũng sĩ của rừng xanh. Ta yêu cách yêu cách chàng nhìn ta đắm
đuối. Yêu nụ cười chàng như tiếng nước thác đổ xuống dòng suối… Yêu ánh mắt
chàng như đọng sương để tắm cho bình minh. Yêu khuôn mặt sáng ngời hạnh phúc
của chàng khi thấy ta. Từ ngày biết ta, tiếng kèn lá của chàng vang xa hơn, tựa
như tiếng vang dội ngợi ca tình yêu của muôn trùng. Ta khao khát được ở bên
chàng từng phút từng giây. Này hỡi ánh trăng sáng kia, hãy tới đậu trên vai
chàng đi, theo chi ta mãi thế. Này hỡi tiếng gió véo von tấu lên vũ khúc của
thiên nhiên kia, cứ nhảy nhót hoài không mỏi chân sao. Ôi, chàng là tất cả nụ
cười và nỗi nhớ ngày đêm của ta”.
Đến lúc một ngày không nghe tiếng kèn lá của chàng trai, cô
gái thấy mình như người khác, bồn chồn trong dạ. Còn chàng trai, một ngày mà
chưa được nhìn thấy cô gái, chưa được nghe tiếng cô nói cười thì chàng cho ngựa
ăn rồi lại cho thêm lần nữa vì lãng quên.
Gần tết, mùa hội đang chín, một mùa thu hoạch bội thu của
trang trại cả rau quả và vật nuôi, cả vườn hoa và ao cá. Thậm chí cả những cây
cối xay gió cũng xanh mướt hơn những mùa khác, như được ươm màu của hạnh phúc.
Chàng trai biết lão chủ trại vui vẻ vì bán buôn mùa hội được giá, chàng canh
hôm lão xuất chuồng cả đàn heo hàng trăm con một lúc, tỏ ý khoắn khúy: “con đã ở cho nhà ông từ nhỏ. Nay chỉ xin ông
cho con cưới vợ. Cô gái nuôi heo vườn bên, chúng con yêu nhau tha thiết như cây
yêu đất, như bướm yêu hoa, như những chiếc lá yêu cành…”. Chàng trai còn
định xin lão chủ góc vườn móm cuối khu trại để dựng một chòi trú nắng tránh mưa
và làm chỗ mưu sinh, nhưng chưa kịp nói lão chủ trại đã hục hặc ngắt lời: “không được, ngươi phải làm cho ta đến mươi
mùa xuân nữa”. Chàng trai năn nỉ thêm nhưng vô ích, “ai sẽ trông nom trại cho ta”. Nói rồi lão quay đi, bỏ lại chàng
trai buồn rũ ra như đám cây trong vườn mắc mùa sương muối nặng.
Rồi chàng trai nói với cô gái, biết đâu cô sẽ xin được lão
chủ của cô, với lại lão chủ của cô và của chàng trai vốn là chỗ làm ăn thân
tình, biết đâu ông ta nói đỡ cho hai người. Cô gái bày tỏ ý nguyện với lão chủ
của cô, lão nói “ta mà để cho mi đi theo
thằng oắt con đó ạ. Mi cứ ngồi đó mà chờ… khi nào ánh mặt trời quên mọc phía
sớm mai, khi nào đỉnh Lang Bian kia trụi lá và toàn bộ gốc thông đều chọc lên
trời, ta sẽ để mi theo hắn”. Cô gái ôm nỗi đau vào lòng, thủ thỉ với núi
rừng “giàng ơi, sao giàng không cho con
một lần được toại nguyện. Nào con có mơ ước hoàng tử giàu sang phú quý đâu. Chỉ
là một anh làm vườn có trái tim chảy máu nóng thôi. Giàng ơi, xin cho con được
làm vợ của chàng”.
Nàng nhìn lên bầu trời kêu
than, bỗng nàng thấy đàn chim di trú đã về, nàng chạy thẳng sang vườn chàng
trai, nàng reo lên: “ta biết rồi. Chàng
ơi, lão chủ không tác thành cho chàng và ta nhưng cha mẹ của chàng và cha mẹ
ta, họ nhất định ủng hộ”, “vậy chúng
ta đi tìm họ”. “Nhưng nàng biết đấy,
lão chủ đã nói cha mẹ ta đã bị cọp tha vào rừng sâu rất sâu”. “Còn cha mẹ ta,
họ cũng ở trong rừng. Lão chủ trại cũng nói với ta vậy, khi ta hỏi về họ”. “Thế
chúng ta ta sẽ đi tìm họ”, cả hai cùng nói, rồi mắt nhìn vào mắt, tay họ
đan vào tay dưới ánh mặt trời chới với phơi lung linh trên tầng lá chuối nõn nà
màu ngọc bích. Chàng trai nói thêm “nếu
được, ta xin nối sào chọc những vì sao lấp lánh trên trời kia xuống cho nàng
bầu bạn, nói chi vào rừng cùng nhau”, mắt họ nhìn nhau, đắm đuối.
Tối đó trăng sáng, cô gái và
chàng trai đi khắp hai trang trại cúi chào tạ lỗi với từng góc vườn, gốc cây,
con vật nuôi tới mờ sáng. Những vì sao trên trời như nghe được lời thủ thỉ của
hai người dành cho cây cỏ, vật nuôi cũng chạnh lòng rụng xuống đậu trên thảm
cỏ, ngọn cây nhấp nhánh như có hai bầu trời. Họ như đang ở thiên đường xung
quanh ngàn vạn vì tinh tú. Rồi họ ra đi vào sáng sớm, khi lớp sương mờ đang đọng
trên đuôi những chiếc lá trầu bạc màu chờ ánh nắng đến chở những hạt sương bay
về nơi chúng đã đến. Chàng trai nói với cô gái “Vòng đời của chúng ta cũng như những hạt sương vậy này, đêm thì đọng
trên lá, ngày ra thì bay lên trời rồi lại nhỏ xuống lá vào đêm và hóa thành
những hạt sương”. “Tại sao chúng ta không đi kiếm tìm nguồn cội của mình, đến
tận những dòng suối?”. Họ đâu biết, những dòng suối cũng đổ nước về bụng mẹ
mênh mông là biển cả. Cũng như họ đâu biết trong núi rừng kia, không những cha
mẹ họ không thể sống trong đó mà núi chồng lên núi. Chỉ có cỏ cây hoang dại mới
sinh sống được.
Họ dắt tay nhau vào rừng từ
hôm trăng còn méo mó như lưỡi liềm mà đến khi trăng tròn, rồi trăng khuyết rồi
tàn hẳn vẫn chưa tìm ra được cha mẹ của mình. Núi lại chồng lên núi, khe suối,
dãy đá đen ven suối dẫn họ đến một thế giới của tự nhiên. Ở đó mọi thứ đều heo
hút. Rồi họ đi đến cuối dãy núi để lên đỉnh cao nhất. Hai người nghĩ rằng cha
mẹ họ, có thể ở trên đỉnh núi cao đó. Nhưng đi mãi họ không tới được đỉnh núi.
Họ chặt thân nứa nằm nghiêng trong rừng kiếm nước đọng uống, thứ nước ứ trong
thân cây nứa khiến họ càng uống càng thấy khát. Khát khô. Đi mãi họ gặp một dòng
suối từ núi chảy ra nhưng không uống được nước. Nước có màu váng đỏ, váng xanh.
Băng qua con núi khác.
Họ tới con suối khác, suối
này rộng, nước trong veo. Cô gái đã mệt, đôi chân đã tưa máu vì đường rừng. Cô
ngồi nghỉ lại bên suối nước, nơi cô có thể soi bóng mình dưới mặt nước trong
veo. Còn chàng trai đi kiếm quả cho cô gái ăn. Chàng theo con suối đi mãi, đi
mãi. Đến tận ngọn của con suối, nơi bắt đầu của dòng suối là từ mạch nước chảy
từ đỉnh ngọn núi cao nhất. Chàng trai thấm mệt, rồi mệt lử, kêu “giàng ơi, con không thể để cô ấy ở đây một
mình. Con còn phải đưa cô gái của con đi tìm cha mẹ của chúng con để xin họ tác
thành cho hôn nhân của chúng con. Con biết họ ở trong núi rừng này”. Rồi
chàng kêu, “n…à…n…g…ơ…i…!”. Tiếng kêu
làm cho tận cuối dòng suối, cô gái đang ngủ choàng tỉnh giấc, nàng kêu thất
thanh “c…h…à…n…g…ơ…i!”.
Đất trời linh thiêng, núi
rừng hùng vĩ như nghe được lời nguyện cầu của chàng trước khi gục xuống nơi đầu
ngọn suối đã cho thân chàng hóa thành cây có màu trắng hồng, hơi giống với màu
của lá chuối non ở phần đọt, khi nó đang nằm trong bẹ chuối nhưng hồng hơn. Lá
nó có hình một nửa trái tim, cây lạ đó theo dòng nước, trôi xuôi tới chỗ cô gái
đang ngồi chờ chàng trai thì mắc lại phía gần cô gái, sinh sôi ở đó. Cô gái thấy
cây lạ, hái lá ăn thì thấy vị chua mát. Cô ăn hết lá này cây lạ lại mọc lên lá
khác. Vừa ăn vừa gọi chàng trai. Cô ngồi chờ chàng trai mãi ở đó, đến mùa thu
thì cô héo hon nằm xuống mãi ở đó.
0O0
Cuối mùa trăng đó, người làng vẫn đi tìm cô gái và chàng
trai. Họ đi mãi, tìm cả tuần cũng chẳng thấy. Họ chỉ thấy trong rừng xuất hiện
một loài cây lạ, sinh tán rất nhiều ven khe, tỏa lên tận đỉnh núi Lang Bian.
Thứ cây có màu hồng trắng phớt, lá của nó lá nào cũng như lá nào, có hình hai
nửa trái tim ghép vào nhau thành hình trái tim bị bóp méo. Mọi người nhìn thấy
chiếc lá méo mó, nghĩ đến thân hình hơi khiễng của chàng trai; nhìn thấy màu
xanh pha hồng lại như pha trắng lại nghĩ đến làn da cô gái. Vẻ đẹp cô gái. Lá
méo nhìn thì méo mó, lệch lạc nhưng mà trông kĩ nó bổ sung cho nhau. Nửa lá
lệch bổ sung cho nửa lá lệch khác trông rất hài hòa. Như hai nửa trái tim. Như
hai người đang ôm ấp nhau. Người ta nói cây lá méo sinh tán lên tận đỉnh núi
cao nhất, vì nó đang đi tìm kiếm cái gì đó. Hái lá ăn thì thấy vị chua như chúa
tể của các loài chua. Rồi họ dùng lá nấu canh chua cá mát bắt từ suối thành món
canh chua cực ngon. Dân làng linh tính được điều gì đó, thôi kiếm tìm hai người
và từ đó gọi cây lạ ấy cây lá méo hay cây méo. Chuyện tình lá méo có từ đó. CAO
KHOẢNG HƠN MỘT GANG TAY
Câu chuyện trên tôi nghe từ hướng dẫn viên du lịch, chị Blui Cil ở làng
Lạc Dương, Lâm Đồng, trong đoàn leo núi; câu chuyện cứ ám ảnh tôi mãi, xin chép
lại để hầu các bạn chưa nghe, chưa biết, chưa nếm lá méo trên núi Lang Bian.
Nếu bạn đến đỉnh cao nhất của rừng quốc gia Bidop Núi bà, đỉnh cao nhất của cao
nguyên Lâm Viên, Lang Bian núi, đến đoạn cuối cùng của để leo lên tận đỉnh núi
ông, bạn chắc chắn được nhìn thấy và nếm vị chua của loài cây không có lá nào
mang hình hài tròn trịa này.
Đoàn khách leo núi chúng tôi nghe hết câu chuyện thì cũng leo gần tới
đỉnh núi Lang Bian. Bảng chỉ dẫn đường chỉ mũi tên đi lên, và biển báo “đỉnh
Lang Bian, cách 3 trăm mét”. Chị hướng dẫn đưa tay hái lá cây có màu hồng trắng
nhạt, đây là lá méo. Mọi người nếm thử, vị chua chua đến chúa tể của loài chua.
Một du khách tỏ ý mang cây lá méo về vườn nhà trồng, nhưng chị Blui Cil nói nó
không sống ở vườn nhà đâu.
Mỗi sinh loài đều mang trong nó những câu chuyện thú vị.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét