DỊ NHÂN VUI TÍNH
Chiếc giỏ xe hình như quá rộng so với chén nhôm lọt
thỏm trong cái ruột nồi cơm điện mini. Mỗi khi người ta thấy gã, y như phải có
cái xe đạp.
-
Cung keng, leng keng…
Những âm thanh khó tả khi gã chuyển động cùng vòng
quay của bánh xe.
Gã dựa mình vào khung xe, hai tay gã không bao giờ vô
dụng hoặc tỏ ra luýnh quýnh. Một tay ôm chặt yên xe làm chỗ dựa cho thân hình
không trọng lượng của gã. Tay trái gã cầm tay lái trái điều khiển xe, tay phải
gã bám chặt yên xe làm trụ. Thành ra cả thân hình gã như chồm dồn lên cả yên
xe. Mỗi vòng xe quay, gã lại co chân lên để đu mình theo những vòng xe.
Gã cười cười. Lúc nào gã cũng cười được. Cả khi trời
mưa, gã bị ướt như chuột khuôn mặt gã vẫn tênh hênh. Cái mặt gã vốn hề sẵn.
Chẳng cần gã nói, chẳng cần gã cười, chẳng cần gã nhìn. Chỉ thấy gã từ chiếc
bóng cũng đủ muốn cười.
Nghiêng nghiêng, lắc lư. Đều đặn. Hai đầu gối gã chéo
vào nhau như hình dấu nhân khi di chuyển. Có đoạn đường hơi dốc, gã co chân, đu
người theo những vòng xe quay nhanh như một tiểu tiết quan trọng trong một vở
xiếc mà diễn viên đã điệu nghệ đến không cần diễn khán giả vẫn vỗ tay ran.
Người ta bảo không ai có thể làm gã giận. Có lẽ vậy.
Kể cả mấy tay choai choai với những hình xăm nghệ thuật đâu đó trong cổ áo, tay
áo mỏng manh cố kéo chừa ra một phần có hình xăm nghệ thuật ấy. Vẻ vừa trí thức
vừa lưu manh với da trắng, tay thon và đặc biệt là cố tình chọc ghẹo hoặc đạp
đổ xe, gã và xe nằm sõng soài bên vạt cỏ vệ đường thì gã vẫn cười hề. Hình như,
với gã, được chọc ghẹo cũng đủ hạnh phúc. Ít ra, còn có kẻ coi hắn là đồng
loài? Còn hơn thái độ vô tình hững hờ như chẳng thấy gã của nhiều người.
-
Hề hề, hề hề… Đi công chuyện quan trọng
hả?
Bao giờ cũng vậy, gã luôn tự hỏi theo kiểu phỏng đoán
như vậy.
-
Có vẻ như bố biết tuốt nhỉ.
Vài người vẫn đối đáp lời gã, nhưng chỉ nhận được
tiếng “hề hề…” của gã.
Tôi thì tôi hay để ý đến tính cách vui vẻ như cuộc đời
ngày nào cũng đẹp, túi ngày nào cũng ắp tiền và trái tim ngày nào cũng được ấp
trong tình yêu buổi ban đầu từ khuôn mặt tự nhiên đã vui và đôi môi cứ như cười
của gã.
Ai từng thấy con bê con rơi bịch từ phía sau đuôi gần
bụng bò mẹ ra, nó ngẩy nguẩy cái đầu rồi duỗi chân, xoạc cẳng, rướn mình cố
loạng quạng đứng dậy, dứng lên té xuống dăm ba lần trước khi giữ được thăng
bằng và chạy được trên mặt đất thì đó chính là hình ảnh gã. Gã luôn luôn loạng
quạng như vậy dù đường nhựa bằng phẳng.
Cái đầu gã hơi to và ngênh ngênh về bên phải. Gã không
bao giờ đứng được nếu như không có chỗ dựa. Gã không bao giờ ra ngoài được mà
thiếu cái xe đạp. Đơn giản vì đó là chỗ dựa vững chãi giúp gã có thể đi một
quãng đường vừa đủ gần để mồ hôi chỉ kịp ướt áo gã nhưng cũng không quá xa: ra
chợ, qua con hẻm toàn người nhiễm dioxin dáng không thẳng, mắt muốn thấy bên
phải phải nhìn về bên trái như người đá phạt 11m trong sân bóng lừa thủ môn,
thân người, chân, mắt hướng về bên này rồi lại đá về bên kia khiến thủ môn trở
không kịp.
@
Thân hình gã là một ngịch lí. Một đại hài kịch. Chân
gã bị gấp khúc, khèo khèo ở hai đầu gối làm gã không thể đứng thẳng. Thỉnh
thoảng đu xe đạp mệt, gã cố đứng thẳng người nghỉ chút. Cái mặt gã chúi xuống
tận mặt đất. Tưởng như vành xe chạm mặt đất.
Gã sống một mình, không gian của gã gắn liền với những
nơi chiếc xe đạp có thể chạy.
Thỉnh thoảng bên đường, gã nói chuyện với một người
nhiễm dioxin có khuôn mặt làn da than, vì đen và tối như than làm công việc là chuyển
than cho mọi người trong chợ. Âm thanh ú ớ như trẻ tập nói của người phụ nữ đó,
chiếc mũ lưỡi trai che nửa khuôn mặt than của người phụ nữ đó. Hai tay xách hai
bịch than của người đó… như chỉ có hắn hiểu?
Đã thế hai chân gã còn khèo hơn cả chiếc ách quàng vào
cổ trâu để nó kéo cày.
-
Đi đâu về?. Hề hề. Hề hê…
Gã hỏi người qua đường, hình như ai cũng nghĩ rằng hắn
hỏi mình hoặc hỏi ai đó không phải mình.
Gã biết tuốt. Có vẻ như vậy.
Hôm nào tôi đi hò hẹn với trai. Gã cười hề hề, “Vui vẻ
nhé”. Đôi khi tôi cũng chột dạ. Thỉnh thoảng mới được vui vẻ như lời gã. Còn
lại thì đổ, nát. Chán phèo.
Đôi khi nghe tiếng xe leng kieng từ xa tôi đủ biết đó
là gã. Hình như gã cũng đón được mùi hương của tôi, từ xa. Thứ mùi mà gió cũng
muốn lả lơi.
Chiếc xe đạp là tình nhân. Tình nhân của dị nhân lại
càng quái dị hơn. Chiếc xe cọc cà cọc cạch như không thể cọc cạch hơn. Ngoài
cái khung xe ra, những khoản phụ tùng khác xa em như không phải là của chính
cái xe đạp, mà của những cái đồ chơi của những chú bé ưa nghịch phá.
Gã, lúc nào cũng chải tóc bóng mượt chuốt keo ướt
nhẻm. Thứ mùi keo vuốt tóc cũng dị nốt. Là mùi keo vuốt tóc nữ. Mùi tinh dầu ô
lưu. Tôi nhớ chính xác mùi này vì nhiều tiệm làm tóc hay sử dụng sản phẩm này.
Nhưng có vẻ như, lọ gheo tóc của gã đã hết hạn dùng. Vì thứ mùi của nó không
được ngọt và tươi như loại tôi từng dùng. Hình như người ta cố tình chỉ cho gã
cái cách giữ nếp tóc quái dị ấy.
Tưởng tượng coi, một chú bé tóc hơi dài, hơi tơ mới
gội đầu xong. Cúi đầu từ trong chậu nước làm tóc dựng hết về phía chỏm đầu, như
đầu chim chào mào. Là kiểu đầu của gã. Hề hề, thật thú vị.
-
Hôm nay có khách hả?. Hề hề…
Gã hỏi bâng quơ như hỏi ai đó, lại như hỏi chính tôi
mà không phải, có khi gã hỏi chính gã.
Nhà gã hôm ấy có khách thật. Hai người đàn bà không
tuổi. Hình như là bà con. Mà có thấy gã có bà con lúc nào đâu. Hình như gã có
được thông báo trước. Gã đi chợ. Giỏ xe của người đàn ông không tuổi, không
bình thường mà bình thường ở nụ cười, ở giọng nói ấy…
Hề hề, lại tiếng cười của gã.
-
Hôm nay ế quá hả?
Lại một câu hỏi không chủ ngữ. Mà hình như hôm nào gặp
gã là việc đổi chác của tôi như có bùa ngải. Muốn quẩy mà quẩy hổng lên.
Một cuộc hẹn rồi bị hoãn giữa chừng. Tôi phải tự trả
tiền phòng, tự hò hẹn, tự lên cơn rồi tự về mà không có một ánh mắt tình nào chiều
chuộng. Đối với một đóa hoa đã nở đến ngàn lần rồi thì một cuộc hẹn ngọt ngào
chỉ còn là xa xỉ.
Gã vẫn ngồi ở đó, bên ngã ba đường.
-
Sắp có tin vui.
Một hôm trời đẹp, gã chào tôi bằng câu nói bâng quơ
vậy. Tôi cũng đã quen với cách nói không chủ ngữ của gã.
Rồi tôi có tin vui như gã nói thật. Tôi gọi đó là tin
xui. Hình như hên xủi chẳng chắc. Tôi chẳng chắc biết hỏi ai chắc.
Thấy cơ thể là lạ, tôi cũng chẳng thèm quan tâm. Kệ
thây nó. Sống chết còn chẳng biết. Thêm một đứa trẻ thì hay ho gì.
Tôi thông tin tin xui cho một vài thằng đàn ông mà hắn
có thể, có thể là nòi giống của bào thai
trong bụng tôi. Vài thằng nói: “em cần
bao nhiêu để giải quyết”. Tôi nói: “tao
cần cái đầu mày”.
Một thằng khác nói: “anh bị vô sinh. Ba bà vợ của anh có bà nào có con đâu. Không thể nào là
cha của con em đâu”.
Thằng thứ ba tỉnh bơ: “thân anh lo chưa nổi. Em tự lo đi”.
Một thằng khác: “Em
tính sao”. Tôi bảo: “Sao sao cái con
kẹt”.
…
@
-
Là con trai đấy. Một cu Tí rất giống
cha.
Lần này thì tôi chắc. Gã đang nói với tôi, dù rằng
chưa bao giờ gã nói có chủ ngữ.
Với gã, không có cái tôi. Không có cái ta. Không anh,
không em. Chỉ có cái không hình hài. Chỉ có cái tựa như vậy. Chỉ có cái chấp
nhận được. Như đời chẳng cho gã cái gì làm trang sức: hình hài không, trí tuệ
không và không nốt cả ngôn ngữ, dáng… Gã chỉ có tài sản duy nhất là tấm lòng
của dị nhân có vẻ như biết tuốt mà giả câm giả câm giả điếc. Và cái vốn là
chính nó mà không cần gọi tên. Như nụ cười hề hề. Như chính gã. Không ai biết
tên họ gã. Nhưng ai cũng biết gã là dị nhân. Dị nhân vui tính. Ai chứ tôi thì
tôi tin, người mà hay cười, họ sẽ vị tha và tốt tính. Dù chỉ cười hề hề không
chủ ngữ ngư gã.
Con còn đỏ hỏn tôi đã phải đi kiếm ăn. Tôi phải gửi
con cho ai đó. Lạ nỗi gửi đâu tôi đi cũng không yên tâm. Chỉ có gã, gửi đó tôi
mới yên tâm.
-
Cha!
Đó là tiếng đầu tiên của con trai tôi. Và con trai tôi
đương nhiên coi gã dị nhân đó là cha nó.
Môi tôi không cười nhưng lòng tôi cười.
Con trai tôi có một người cha dị nhân còn có phúc cho
nó hơn vạn lần thằng cha đủ chân tay mà vô đạo nào đó, từng nhủ tôi bỏ nó đi
khi nó chỉ mới là giọt máu.
Dị nhân không chỉ vui tính mà còn tốt tính. Dị nhân
vui tính sẽ làm người cha tốt.
Tôi có thể tiếp tục với những cuộc vui của mình mà
không còn gã đón đường nữa.
Nhà gã có khu vườn tuyệt tác. Như thân hình gã. Quái
dị. Như anh chàng kéo chuông thân hình ngịch dị trong tác phẩm Thằng gù nhà thờ
Đức Bà Pari.
-
Cha…
Chỉ nghĩ đến đó. Tự tưởng tượng ra cái mặt vốn đã ngây
ngô của gã khi được gọi cha, tôi đã thấy khó tả. Tôi không dám tưởng tượng thêm
nữa. Lần đầu tiên trong đời, từ khóe mắt tôi biết khóc, từ lúc mẹ tôi thả tôi
bên cổng chùa bảo tôi cứ ngồi đó chờ mẹ đi mua đồ ăn. Tôi đã tin mẹ, chờ mẹ đến
cạn sức. Xỉu tại chỗ rồi trở thành kẻ không gia đình.
Tôi từng chứng kiến con bò mẹ rỉ nước mắt, rồi dòng
lăn chảy xuống tận cổ, tạo thành một vệt dài đen thẫm trên đám lông má vàng
óng. Nó ọ… ọ… gọi con khi con bê của nó bị bán đi làm thực phẩm cho một đám
cưới. Thân phận con vật, nhiều khi ngắn ngủi quá. Tiếc thay, nhiều người cha còn
muốn phận con mình ngắn hơn cả thế mà không hề một phút đắn đo, ăn năn nào.
Khi dị nhân thành cha, anh ta trở thành thần Apollo.
Ít nhất anh ta sẽ là ánh sáng và tình yêu cho một linh hồn tội nghiệp. Linh hồn
mà cả người là cha thật của nó cũng chối bỏ. Tội nghiệp. Thì ra, đời còn những
người dị nhân vẻ ngoài nhưng nhân tính chán trong tâm hồn.
Con trai tôi vẫn thường chơi với dị nhân. Tiếng đầu
tiên nó bập bẹ là cha. Và tất nhiên, người nghe được tiếng cha đầu tiên của con
trai tôi là dị nhân vui tính.
Dị nhân vui tính. Thì ra anh ta cũng có một cái tên.
Anh ta trẻ hơn tuổi thực nhiều.
Từ khi có con. Dị nhân vui tính đi chợ luôn có những
món quà nhỏ cho con trai của mình, anh ta bận rộn hơn và càng vui tính hơn.
Mỗi khi tôi đi ra ngoài, anh ta lại nói: Đi đâu về
sớm. Tội con. Tất nhiên là anh đã nói có chủ ngữ. Tôi vẫn phớt lờ, tất cả sự cố
ý thêm chủ ngữ của anh. Nhưng trong lòng tôi cũng thấy có điều gì đó xôn xao.
Điều gì khiến ta muốn ở bên một người khác. Điều gì
khiến ta ra đi muốn trở về? Xôn xao lắm chứ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét