Thứ Năm, 13 tháng 12, 2018

NỤ HỒNG KHÔNG BUNG CÁNH

NỤ HỒNG KHÔNG BUNG CÁNH
Trần Thị Thanh
Đồng Đà lắm gái thuyền quyên
Trai anh hùng đã xuôi thuyền viễn chinh…
Làng có tên là Đồng Đà, cái tên hơi lạ, nhưng nó có ý nghĩa. Nó nhắc đến tên của người khai sáng ra làng là cụ Đà ở xóm Đà cũ (không phải Đà giang).
Làng độc một cái ngã ba là trung tâm của mọi chuyện. Hơn hai mươi năm trước, và cho đến bây giờ ngã ba làng là nơi “họp báo” cũng là nơi “điểm báo” đồng thời là nơi “xuất bản” những bài phóng sự, tin nhanh, cả trang văn nghệ, giải trí và châm biếm đủ kiểu. Gã là một “biên tập viên” kiêm “kí giả” săn tin đại tài. Chuyện làng trên xóm dưới gã biết nhanh như chớp và kể lại trọn vẹn, lỡ đoạn nào không trọn vẹn thì chính gã là người làm cho câu chuyện được “mười phân vẹn mười”.
Làng, có chị được gọi là Nụ Hồng, nhưng là nụ hồng Không Bung Cánh. Không bung cánh vì sao thì cũng chẳng ai biết. Phải chăng vì nụ hồng chưa tìm được chiếc bình nào đủ xinh để xứng với vẻ đẹp kiêu sa của những cánh hoa hồng phớt nhẹ nhàng kiêu sa?.
Người ta gọi chị là Nụ Hồng
Nhưng là Nụ Hồng Không Bung Cánh…
Chuyện về chị ở làng Đồng Đà thì ai cũng biết, nhất là sắc đẹp và câu chuyện tình lâm ly có màu sắc hiện thực, nhưng là hiện thực lãng mạn. Chị xinh đẹp như… Phải dùng dấu ba chấm để suy nghĩ thêm vì người kể chuyện không biết nên lấy gì để so sánh với sắc đẹp của chị. Thôi thì chị xinh như nụ hồng xinh vậy. Da chị trắng như củ sắn mới bóc ra. Má chị cười duyên như được bà mụ trước khi nặn đã đặt lên đó những nụ hồng hỏn hẻn, lấp ló. Khi chị bước đi, bước dưới thấp mà người như được nâng lên. Chị đi mà nhìn từ xa cứ ngỡ bay. Đôi tay chị  trắng nõn nà. Sau lớp vải áo voan mỏng hơi chật từ miền Nam gửi về của một người bà con, chị là “thuốc bổ mắt” cho trai gái, già trẻ làng Đồng Đà này.
Gã mê chị. Mê đắm, mê mệt, nhưng chỉ phần gã thôi, còn chị vẫn là Nụ Hồng Không Bung Cánh.
Gã nói rằng chỉ cần nhìn thấy chị, dẫu cho ngày có mệt mỏi và buồn tẻ đến đâu thì hôm đó gã cũng ngủ ngon và huýt sáo cả ngày.
Gã nói rằng chỉ cần nhìn thấy nụ cười và dáng đi của chị, gã đủ no dù chỉ uống nước lã hít khí trời mà sống.
Gã nói rằng gã thương chị như những ánh nắng ấp áp yêu những bình minh.
Gã nhìn chị như ánh hoàng hôn lập lòe trên đỉnh núi chiếu xuống mặt đất quyến luyến những khoảnh khắc tàn của ngày đang tàn.
Gã nói cả đời này, chỉ cần nhắc tới chị là đủ yêu thương trong gã tới tận kiếp sau.
Chị vẫn một mình với cái sắc nước hương trời của mình. Trang tuyệt sắc vẫn đứng một mình giữa đám trúc xinh của làng phần lớn đã nên rặng trúc xanh.
Nhiều người dạm hỏi nhưng chị không ưng. Người ta cũng không biết chị còn chờ đợi ai, chờ đợi cái gì. Chỉ biết rằng chị ít tiếp khách và hay cười trừ. Người thích chị cũng đáp lễ bằng nụ cười như nắng mai ấy, người không thích chị cũng cười khiến người ta cứ ngỡ chị có tình ý gì với mình. Nhưng không phải, ngay trong khi chị buồn xo thì nụ cười của chị vẫn đầy tình ý, thế mới đểu chứ.
Thế mới có chuyện…
***
Gã chưa bao giờ ra khỏi làng Đồng Đà. Nhưng gã nói chuyện cả bên Tây, bên Tàu như gã định cư đâu đó bên tây bên tàu chỉ ghé ngang làng Đồng Đà để kể chuyện vậy. Gã nói về chuyện chính trị - xã hội của Trung Quốc hồi cải tổ. Rằng kinh tế tư nhân với nhà nước gì gì đó. Rằng nhiều tư tưởng tiến bộ có chủ trương làm kinh tế tư nhân bị nhà nước buộc giải tán gì gì đó. Và gã bình luận như triết gia “tiến bộ thì bao giờ cũng là chính nó”. Gã còn ví dụ rành rành cải cách với đổi mới gì gì đó nữa. Gã ví như thật rằng dao cùn đem mài là cải tiến, còn chế máy móc thì đó là đổi mới gì gì đó. Rồi gã phán, rằng cuối cùng, cho đến nay thì tư nhân vẫn song hành thậm chí chỗ đứng vững chãi như cây bao báp ngoài Trường Sa. Gã thật giỏi tưởng tượng. Tôi biết thừa gã chẳng biết cây bao báp nó hình thù thế nào ngoài cái tên bao báp gợi sự cứng cỏi.
Gã nói đến chuyện chị. Với gã, bao giờ và luôn luôn, cứ nhắc đến chị là đi liền với từ em. Gã chẳng nói nhiều, gã chỉ nói đi nói lại một câu: “hồi sáng/ tối/ trưa/ qua/ kia/ nay… em Oanh cười với Lượm tình tứ ghê” (Oanh là tên chị). Chị cười bao giờ cũng thế, nụ cười như chào đón, như hứa hẹn gì đó, dù lòng chị buồn xo. Bao kẻ ngộ nhận tình cảm của chị, bao ả kêu chị rành dụ trai cũng chỉ vì nụ cười ấy.
Làng có đến chục gã trai trẻ, trai lớn, trai già tòm tem chị, có kẻ kêu “không lấy được chị cũng chẳng lấy ai khác”, kẻ thì nói “không lấy cũng được, nhìn thấy em ấy là quên cả thế gian còn đàn bà con gái rồi”. Vậy mà chị chưa kịp nhận lời, họ đã đi lập gia đình rồi.
Mấy gã trai ưa hứa hẹn chỉ như mấy cái nón lá, gió chưa thổi đã tự nghiêng ra sau gáy con gái rồi. May có cái quai nón, không thì bị gió thổi đi hết bờ này tới bụi nọ chưa biết chừng.
Chỉ có gã thủy chung thương chị?
Chị vẫn lạnh lùng với gã như với bất kì trai làng nào khác.
Gã vẫn trồng cây si. Nhưng có chăng chị nở một nụ cười xã giao rồi thôi. Với trai làng, chị đẹp còn vì chị là một nữ đồng trinh, một loài trinh nữ. Hễ có ai động vào thì khép lại. Khép chặt chỉ khi bình yêu, gió lặng trinh nữ mới lại xòe cánh đón nắng sương.
Gã ngộ nhận về nụ cười đó.
Gã bảo chị có tình ý với mình.
Chỉ là…
Chỉ là chị chưa nhận lời thôi….
***
Tôi đi xa rồi lại trở về làng.
Gã cũng đi. Gã đi ở rể bên làng Tiền.
Cũng tại ngã ba làng, tôi được nghe nhiều chuyện nhưng tôi chỉ ngẩn ngơ với chuyện của chị.
Lại nói gã, gã ngộ nhận nụ cười của chị đầy tình ý với mình. Rồi gã phá hoại sự bình yên của chị. Nhiều lần chị từ chối từ khéo léo đến nói thẳng, gã vẫn cố tình không hiểu, cố tình trách chị “thế ra, nụ cười bấy lâu em vẫn dành cho anh là giả ư?. Em đạo đức giả quá…”. Chị chẳng nói lại được gì. Chỉ gém nụ cười vào trong mà nó vẫn tự nhoẻn ra, gã bảo “em thật tàn nhẫn, cười cợt cả tình yêu, cả sự hy vọng cả hạnh phúc của anh. Em sẽ phải trả giá”.
Năm đó chị và gã đều đã không còn trẻ. Họ đã ngoài ba mươi, cái tuổi đáng để lo bề gia thất. Chị vẫn chối gã, thẳng thừng.
Lý do chị chối từ nhiều lời dạm hỏi của đàn ông, trong đó có gã là: không có lý do gì cả.
Gã mang tâm trạng hậm hực bị lừa tình đó ra hành động.
Gã, cũng tại ngã ba làng rêu rao rằng: chị là con cái mang giống đực. Cái thời của hơn hai mươi năm trước, đó là điều ghê gớm và bất hạnh cùng cực.
Từ đó, người làng nhìn chị bằng cái nhìn khinh thị.
Chị thôi, không nở nụ cười tỏa nắng bao giờ nữa.
Hàng ngày chị vấn may áo, may quần. Vẫn tiếng máy may xập xình hàng ngày và về đêm thì nó kêu to hơn, khuya hơn thông thường. Trai làng trên xóm dưới cũng chẳng màng đến nét đẹp và nết đẹp vẫn roi rói của chị. Người ta sợ điều mơ hồ gì đó.
Chuyện gã đi ở rể được nửa năm rồi về. Nghe bảo, vợ gã chê gã yếu quá… lại thêm cái tật nói nhiều hơn cả mấy bà bán gà bán vịt ngoài chợ…
***
Rồi chị đi khỏi làng khoảng 5 tháng. Mẹ chị bảo chị ra Hà Nội học may áo dài thêm. Chị trở về vào một đêm mùa đông lạnh sương mờ phủ. Chị khoác chiếc áo măng tô vải dạ dày, dài. Ngày hôm sau chị đi ngang ngã ba làng vẫn với chiếc áo dạ dài ấy. Bước đi của chị, nhìn từ xa đã thấy có sự nặng nề, có sự chậm chạp. Cơ thể thon gọn của chị đã được thay bằng sự đẫy đà.
Cơn gió thổi từ đâu tới, ai cũng cảm nhận được hơi lạnh, nhưng không ai kêu lạnh.
Chị đi đến ngã ba, vẫn cười chào mọi người. Có cái gì đó như thách thức, như khiêu khích tất cả. Ai cũng nhận ra, cái bụng của chị đang mang một tình yêu lớn đã ngoài năm tháng.
Trớ trêu cho một trang tuyệt sắc.
Gã vẫn ngồi đó, nhưng khác với cái mồm luyên thuyên từ trước. Gã lặng im. Mọi ánh mắt từ đổ dồn về chị chuyển sang gã.
Hôm sau, tại ngã ba làng người ta không còn thấy gã nữa. Nghe bảo gã đi khỏi làng đêm đó, nhưng chẳng ai biết gã đi đâu.
Thu đó, đám lá bàng từ cây bàng cụt ngọn đổ lá vàng tạo ra cả một lớp xác lá dưới mặt đất. Không ai đến ngã ba để hóng chuyện, tán dóc nữa. Đầu mùa xuân năm tới, người làng chặt đi cây bàng cụt ngọn. Cây bàng cụt gợi buồn như những chuyện tình chưa hồi kết của trai gái làng. Cây bằng lăng nhỏ xíu bên cạnh đã lớn, không bị cây bàng che tán rợp nên lớn rất nhanh. Chẳng mấy chốc nữa là ra hoa tím ngát cả trung tâm làng cho coi.
Chị cũng đi khỏi làng sau đó.
Mùa hè sau, chị trở về khi đứa con trai kháu khỉnh, trắng trẻo, khỏe mạnh đã cứng cáp. Tất nhiên, chị trẻ ra như hồi mười tám đôi mươi từng làm đám trai trẻ khiến cả làng mất ngủ vì tiếng chó sủa rào rạo cả làng vì trai đến nhà chị.
          Và người đàn ông đi cùng chị, bế con cho chị là người đáng cho chị gửi gắm cả cuộc đời mình. Mọi người đã hiểu, Nụ Hồng Đã chịu Bung Cánh vì đã tìm được một chiếc bình tương xứng.
          Trời đã sang hè, vầng mây trên cao cũng như cao hơn, xanh hơn pha lẫn màu trắng tuyệt đẹp. Mây như mắt gái một con, vừa xanh trong vừa rợp bóng đủ ấm áp cho ai được nhìn vào đó. Chị trở lại, cây bằng lăng mùa hoa đầu tiên nở cánh hoa đầu tiên vào sáng sớm hôm sau. Màu tím thắm đã thay thế cho màu vàng rủa của những đám lá bàng xơ xác, cứng cáp, khô khan. Cây bàng cụt bị chặt đi, như mang theo cả những mảnh tình dang dở của trai gái làng Đồng Đà. Ngã ba làng lại tiếp nối bằng những câu chuyện tình khác, chắc gì đã không tím ngát như cánh bằng lăng kia?.
Có người nói Nụ Hồng mãi Không Bung Cánh. Vì nó đã hóa thành cánh bằng lăng nở tím. Lại có người nói Nụ Hồng đã Bung Cánh vì nó đã tìm được Chiếc Bình Bông tương xứng.
          ***
Thu vẫn thu và em vẫn xanh
Bằng lăng trở gió lạnh tím trời
Người đi người lại về bên ấy
Chung với em cười xinh nụ xinh
Đám trẻ nít vẫn đọc những câu thơ đó khi thấy chị để mong nhận được nụ cười của chị. Người ta bảo đó là thơ của gã làm tặng chị…









BỤI ĐÊM

Truyện ngắn
BỤI ĐÊM
Trần Thị Thanh
          Lớp học Nghiệp vụ Báo chí tan giờ vào lúc 21h.
Cái khoảng thời gian không mấy nhộn nhịp nếu không muốn nói là tịch mịch ở thành phố sương mù mùa noel mù sương lạnh ngắt. Ánh đêm bị cắt ngang bởi những bóng đèn sáng soi rõ những vạt sương mỏng mảnh bay lảng vảng, vờn vợn trước mặt. Đêm gần kề ngày noel nên sương từng lớp dày dăng như mưa phùn. Sương đọng trên lá cây, thành lớp bụi đêm, bàng bạc. Đêm mờ ảo. Tiếng cu rốc vẫn rú ku – rúc, ku - rúc, nghe rờn rợn, ma quái.
Tôi xỏ tay vào túi áo khoác.
Chiếc xắc đã lủng lẳng đâu đó, khi thì vai, khi nghiêng phía lưng, khi tụt xuống cánh tay. Tôi huýt sáo, cho đỡ lạnh hay đỡ sợ thì tôi cũng không chắc, có thể là cả hai mà lý do thứ nhất là thứ yếu còn lý do thứ hai là chính yếu. Với lại đêm tối, có ai nhận ra tôi là con gái không nữa.  Phong cách tomboy giày vải bệt, tôi lại còn trùm cái mũ áo khoác màu lông chuột lên đầu, trông bụi bụi.
Hai anh chàng phía sau đi đến cạnh. Là hai người hay ngồi cuối lớp Báo chí. Họ e hèm mấy cái cho tôi thôi huýt sáo, hay cố tình nhát tôi trong đêm tối. Một trong hai người bắt chuyện: - Chào “anh chàng” lớp Văn! - Em tên Lan. – Tôi nhanh nhảu, thực ra, tôi tên Thanh, vì anh ta lạ quá, ít nhất là lúc đó tôi còn chưa biết tên anh bạn mới nên nói tên Lan. Và từ đó anh bạn mới cứ gọi tôi là Lan, làm tôi muốn chữa cũng khó. Rồi anh nói:
-         Con gái học Văn chắc lãng mạn lắm. Em làm thơ chứ?.
-         Cũng có.
-         Hôm nào anh thưởng thức được chứ?
-         Giờ thì sao?
Rồi tôi đọc liên hồi đoạn thơ, “Tôi mơ về ngày mai tôi cùng anh/ Bước bên nhau trên đường hàng cau bóng đổ/ Dàn tơ hồng vươn mình khoe nắng mới/ Anh cùng tôi chung thủy trọn cuộc đời… Những đứa con trai của tôi và người tôi yêu/ Sẽ tài hoa như anh và dễ thương như thế/ Đứa con gái nếu có phần giống mẹ/ Sẽ phải khóc nhiều nên mắt đẫm hơi sương/ Tôi mơ về sống bên mái nhà thương/ Anh xây và dành riêng tôi một vườn hoa nhỏ/ Mỗi sáng sớm thần tình yêu gõ cửa/ Cài lên phòng hai tôi một đóa hoa thơ”. Anh ta cười vì sự tự nhiên của tôi? Chắc thế! – Cô nàng tomboy cá tính dễ thương nè!, anh ta nói, - Em là tomboy thích những anh chàng bảnh trai, tôi nói. Cả ba chúng tôi cùng cười, bỗng tôi ho vì bị gió thốc vào mũi, anh đưa cho tôi chiếc khăn, từ cổ anh, tôi muốn chối cũng khó.
-         Anh tên gì? Quang, Phùng Quang. Còn đây là bạn anh, tên Liêm. – Quang giới thiệu anh bạn vừa to béo, dáng đi khiệng niệng, hai tay hơi khuỳnh khuỳnh như đô vật, lại ít nói, suốt đường đi chỉ nói “con gái lớp Văn có khác”.
-         Hai anh cùng lớp Nghiệp vụ Báo chí với em?.
-         Ừ, em. Bọn anh học lớp tại chức Ngữ Văn – Báo chí. Nghe có lớp này hay, thích thầy Huỳnh Nhân dưới thành phố lên giảng nên bọn anh đi nghe giảng thôi.
-         Lớp sắp đi thực tế Nha Trang 4 ngày, bọn anh đi cho vui chứ?!
-         Để coi đã em. Cũng thích đi, nhưng sợ kẹt, dính ngày thi. Bên anh thi cuốn chiếu, không như chính quy. - Học tại chức ban đêm?. Buổi ngày nghỉ? - Ừ, buổi ngày bọn anh tự học thôi. Chưa có “chức” nên cũng rảnh rỗi lắm.
Tôi thầm nghĩ, dáng người anh ta hơi đầm, nếu không muốn nói là thấp. Khuôn mặt bình thường, lại học cái ngành chẳng giống ai, còn học cái trường hạng chót vầy. Xem chừng thú vị ở trên cây.
Nhưng anh ta có điều gì đó làm tôi cứ muốn nói chuyện. Cứ hỏi mãi, cứ nghe mãi. Điều gì đó đặc biệt. Điều gì đó thần tiên. Điều gì đó gần gũi mà rất đỗi xa xôi. Vừa xa lạ lại vừa thân quen. Vừa xa vời lại ngay bên cạnh. Rồi cứ muốn nghe nữa. Mãi sau tôi mới nhận ra, đó là giọng nói. Một giọng nói vừa phải, phát ra từ lồng ngực hay từ đâu đó trong cơ thể chứ không phải từ cổ họng với dây thanh quản của anh. Giống như anh ta không nói, mà là thần giọng nói đang dùng âm thanh để mê hoặc. Một giọng nói đẹp phát ra từ tâm hồn cao thượng. Anh ta biết nói những lời dễ nghe, biết làm người ta ấm lòng bằng nụ cười và giọng nói của mình.
Tôi nghĩ, trời cho mỗi người mỗi nét duyên, có lẽ với Quang là giọng nói. Giọng nói ấy, cứ ám vào tôi, khiến tôi chới với. Giọng nói có sức nặng. Như lớp sương đọng thành bụi đêm, qua đêm có khi rỏ thành nước, từng giọt nhỏ xuống đám cỏ khô dưới đất, cho chúng một sinh khí mới. Vậy thì nét duyên của tôi là gì?. Là nhận ra điều mê hoặc của giọng nói đó chăng?. Đêm vẫn dăng sương. Đến cuối đường, sương đã đậu ướt trên làn mi cong vút của tôi. Không sờ lên mặt, nhưng tôi biết phớt trên lớp lông mặt tơ mịn của mình là màn sương mảnh, đưa tay vuốt thì bàn tay chực ướt.
Bụi đêm tôi không nếm, nhưng nó có vị mặn. Tôi biết.
          Đêm đó, tôi không độc hành trên con đường phủ đầy bụi đêm, bụi đêm chênh chao cả trong khí trời, tựa như trời đang nhả khói. Nhưng là khói lạnh chứ không hăng hắc và nóng rát. Khói đêm dễ chịu. Liêm đã về phòng từ lâu, vì chỗ ở anh ta gần hơn. Quang đưa tôi về tới tận nhà trọ, mãi sau tôi mới biết là Quang phải quay lại, vì phòng trọ anh ta cũng ở chỗ Liêm, chỉ là anh ta đưa tôi về.
Chúng tôi gặp lại nhau trong một vài buổi học sau. Từ cái hôm ấy tôi hay nghía mình trước gương, trước khi đi học.
Đến lớp tôi cứ ngó một vòng coi có thấy người có giọng nói Mê hoặc đó không.
Quang và Liêm hay đến muộn. Có vẻ như tan lớp tại chức rồi mới đến. Lớp báo chí nên đi học được phát báo đọc. Người đến muộn dĩ nhiên hết báo. Tôi chủ động “Của anh đây. Em nhận hộ anh”. Anh ta cảm ơn, nụ cười anh ta cũng dễ thương. Cười như không cười, lại như cười bằng cả tình cảm thật trong sâu thẳm đâu đó, trong cả con người đó. Đặc biệt, như nụ cười vô tư và kiêu ngạo của chàng thủy thủ Sin Bad tôi thích vậy.
Rồi anh phô tô cho tôi một số tài liệu dịch từ nước ngoài, trong đó có quyển Nhà báo hiện đại. Quyển sách hơi dày, tôi có xem qua, nhưng bỏ những trang đầu tiên. Chỉ nhìn mục lục rồi lật xem vài chương chính.
Chúng tôi chẳng thành thân, chỉ hỏi chào nhau như thế. Đêm noel rồi lễ Halloween, tôi vẫn một mình, còn anh thì tôi không biết. Có điều, sau đêm noel tôi nhận được một món quà của anh. Đôi găng tay nữ nữ tính. Tôi cảm thấy mùa noel đó trời phố núi như ấm lên, dù cho bụi đêm vẫn lãng đãng nhả tơ như tằm mùa kén chín.
Đôi găng tay anh tặng tôi, không biết có tình ý gì không. Hay chỉ vì anh hay thấy tôi xỏ tay vào túi quần trông ngầu quá. Anh vẫn chẳng đến ngồi cùng tôi bao giờ, dù rằng tôi luôn cố tình ngồi bàn lẻ. Anh ta vẫn ngồi với anh bạn hộ pháp của mình. Hai người họ, trông thân thiết quá. Tôi bỗng ghét anh bạn kia, giá mà hắn ốm đi một hôm…
Lớp học đã cuối khóa. Lớp đi thực tế Nha Trang, đương nhiên không có anh.
Chúng tôi không còn liên lạc. Thứ bảy hàng tuần, tôi chỉ còn cách ngóng xem anh có lên khoa xem thời khóa biểu không. Có một lần duy nhất tôi gặp lại anh.
*
          Ngôi trường bốn mùa hoa nở. Đó là cái tên đẹp nhất tôi nghĩ ra, để riêng gọi trường đại học tôi theo học, trong một cuộc thi viết có tên Vẻ đẹp giảng đường, bài được giải nhất với hình ảnh trường gắn với mối tình đơn phương của tôi dành cho Quang.
Ngôi trường thơ mộng. Với đồi thông, bãi cỏ lau mùa trổ bông trắng bạt ngàn, có cả một vườn trồng hoa và rau thí nghiệm của khoa Hóa, Sinh, Môi trường. Lại có hồ, có thung lũng trồng rau và dâu tây của nhà vườn. Đó là chưa kể trong khu thể chất, mùa dã quỳ rực một màu hoa vàng mùa tỏa rạng từ non hoàng hôn đến tận bình minh già. Đó là chưa kể tiếng thông reo vun vút, dáng những cây thông tình cuốn vào nhau đầy biểu tượng. Đó là chưa kể tiếng chim cu rốc kêu cả đêm tối, chim ri đàn từng đàn mổ hạt cỏ dại trên những cành cỏ dại cao, uống cong vút như cần câu khi có chú chim đậu vào, cánh vẫn dăng dăng, dập dìu.
Chim cu vẫn từng đôi chăm sóc nhau trên cây bạch đàn.
Từng đôi tình nhân vẫn sóng đôi chung một cây dù lúc trời mưa. Các đứa bạn tôi, cả đứa tệ nhất cả ngoại hình lẫn học lực cũng có cặp. Riêng tôi vẫn tương tư một giọng nói. Mà giọng nói ấy thì chung cho tất cả mọi người.
Cây thông tình vẫn đôi, mà tôi vẫn lẻ.
Tôi chỉ còn biết yêu tha thiết những đoạn đường, giảng đường tôi và anh từng chung. Không gian này, đã mang lại cho tôi một tình yêu lớn, dù chưa bao giờ hò hẹn, dù chưa nói lời yêu và nhận lời thương, dù chưa từng gặp gỡ thường xuyên, và thậm chí anh ta, còn chưa biết cả tên thật của tôi.
Một cuộc tình độc nhất. Ít nhất là với tôi. Tình yêu một giọng nói. Thật kì quặc phải không. Nhưng tôi thề là tôi yêu cái giọng nói ấy như con ong yêu hoa, như lá yêu cành, như mùa đông yêu những ánh nắng ấm áp…
Tôi vừa tinh nhạy vừa ngây thơ. Như con chim lạc trong khu rừng của nó. Có hôm đi học sinh viên bảnh trai hỏi, “phòng A.11.203 ở đâu”, tôi nói “Ở lầu 5 nhé anh”. Anh ta chỉ cười “sinh viên năm mấy mà rành vậy em?”. “Em… 3 năm sau em là sinh viên năm cuối”. Anh ta kêu tôi tếu. Thực ra tôi chơi anh ta vì A.11.203 ở lầu 4 chứ chẳng phải lầu 5. Muốn khỏi bị chơi khăm thì cách tốt nhất là tự trang bị vũ khí hiểu biết cho mình. Lý lẽ của tôi cùn cùn vậy mà hay. Nhưng trong tình cảm, tôi lại đi chơi khăm chính mình. Tôi chẳng trang bị cho mình chút hiểu biết gì về người tôi thương cả. Anh ta đã có người đặc biệt chưa tôi cũng không biết. Muốn mời anh ta đi chơi ngày lễ Halloween cũng im lặng. Tôi cứ đi lại những khu giảng đường quen thuộc, nơi tôi từng ngồi học cùng anh.
Đường Dã Quỳ cũng vàng rực đợt hoa cuối mùa trước ngày tàn. Tôi yêu cả màu tàn của hoa dã quỳ vàng đổi sắc bàng bạc. Đến khi tôi biết tương tư một người, đúng hơn là một giọng nói thì tình yêu mến, sự nhớ nhung tôi dành cho anh ta cũng trùng với tình yêu tôi dành cho ngôi trường ấy.
Ngôi trường ấy tôi xem như một sinh thể sống. Đẹp, trẻ trung, dịu dàng và mạnh mẽ khi cần.
Có phải trường đẹp hơn trong mắt người tương tư như tôi?
*
Tôi tốt nghiệp đã 5 năm. Cũng hơn năm năm từ ngày tôi được nghe, rồi xa giọng nói chỉ nghe đã thấy gần gũi đến thương ấy.
Mãi đến sau này, tôi vẫn không được nghe lại giọng nói nào tương tự như vậy. Tôi vẫn kiếm tìm một giọng nói quen thuộc. Nhưng tìm đâu trong trăm vạn con người là trăm vạn giọng nói không ai giống ai.
30 tuổi. Tôi vẫn một mình một bóng..
           Đêm, tôi tình cờ vào thư viện audio book nghe truyện kinh điển. “Các bạn đang nghe thư viện sách nói dành cho người mù…” rồi một âm thanh quen thuộc làm tôi chợt giật mình. Tôi vặn volume cho âm thanh to lên, vì thường tôi nghe nhạc lẫn nghe truyện bằng volume nhỏ nhất, kiểu phải tập trung tất cả các giác quan mới nghe được.
-         Hôm nay PTV Hà Anh của chúng ta đi công tác. Do đó, PTV Phùng Quang sẽ đọc tiếp tiểu thuyết Ngọc Trong Đá của nhà văn Nguyễn Đông Thức – một tác phẩm trong mùa “chín” của nhà văn cho những chùm quả ngọt. Mời quý vị và các bạn cùng nghe.
Sau lời giới thiệu với giọng ngọt ngào của chị dẫn chương trình là cái tên quen quen, giọng đọc đặc biệt. Giọng nói ấy, trời ơi, tôi như sống lại với những thổn thức của mình bao năm qua. Trước khi đọc anh nói: “Tôi không chuyên mảng Phát thanh. Hôm nay, tôi chỉ là “thế nhân”. Giọng không được chuẩn như PTV Hà Anh, mong các bạn lượng thứ. Xin nói thêm, một cô bạn học cũ, từng nói với tôi anh có giọng nói của một phát thanh viên đấy. Cô bé ấy, đến giờ tôi vẫn chưa gặp lại. Bây giờ, các bạn xem cô bé ấy nói đúng không nhé”.
Trời ơi, chẳng phải chính tôi là cô bé anh nói đó sao. Chẳng phải chính tôi đã phán “Anh có giọng nói của một phát thanh viên” còn anh thì cười đó sao. Nụ cười anh như chàng Sin Bad vô tư thánh thiện trong mơ của tôi đó sao.
Tôi nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần. Đến lúc tôi ngủ thiếp thì giọng nói ấy vẫn thảng trong mơ.
Giọng nói ấy vẫn mê hoặc tôi như ngày nào.
          Tôi không biết phải làm sao để liên lạc được với anh.
*
Hai thứ anh cho tôi: đôi găng tay và quyển sách Nhà báo hiện đại. Tôi vẫn mang theo. Găng tay len thì tôi giữ nguyên vẹn trong cả băng rô hình nơ ngoài hộp quà, còn quyển sách phô tô, tôi vẫn thỉnh thoảng xem nhưng lúc nào cũng thế, đã thành quen, là xem mục lục, thấy chương nào, phần nào cần thiết thì mới lật đến trang đó. Hôm nay tôi không cần đến trang nào cả. Chỉ xem nó như một kỉ niệm. Tôi lật trang đầu tiên, anh ghi tên anh P.T.Q và thêm chữ Mobile: 091… Tôi ấn, nút xanh không ngập ngừng: “thuê bao quý khách vừa gọi hiện không…”. Tôi thất vọng. Quên anh ta đi, xưa đã gặp mà không thành bạn thì nay không gặp còn mơ mộng gì. Thực tế đi.
          Tôi xóa ngay cái số vừa lưu tên: Anh ấy, - Cách tôi gọi người đặc biệt trong tôi bao năm, không phải vì tôi không nhớ tên người ấy. Chỉ là cách riêng tôi gọi người riêng đặc biệt của mình.
          Quên tất cả. Cố nhủ lòng vậy sau khi nghe lại phần truyện Ngọc Trong Đá do anh đọc hàng chục lần.
Rồi tôi vui vẻ đi café với người bạn trai được đứa bạn cùng cơ quan mới giới thiệu. Anh ta đang háo hức luyên thuyên về đủ chuyện. Về công ty, về gia đình, về bạn bè, về thú mê xe… bằng cái giọng bắc vùng đặc biệt lẫn lộn l, n…
          Tôi chỉ gật gù. Bỗng số máy lạ, 091… Thường số lạ tôi không nghe máy, nhưng hôm nay chán anh chàng l,n lẫn lộn quá. Tôi lấy cớ nghe máy ra ngoài. Rồi tôi ấn nút xanh,… giọng anh rành rọt “alo, xin lỗi số máy ai đây, hồi chiều gọi Quang có gì không. Thấy cuộc gọi nhỡ Quang gọi lại, tại đi quay vùng cao nên sóng yếu…”. Tôi rung động đến từng tế bào, giọng nói ấy, bao năm tôi nhớ nhung và kiếm không ra giữa hàng trăm, hàng ngàn người. “Em là Thanh. À không, em là Lan”. “Tên mình mà em cũng lộn ư, nhưng mà anh biết. Nghe giọng nói thì anh nhận ra ngay. Cô bé phát hiện ra con người phát thanh viên trong anh, đầu tiên. Sao anh quên được”.
          Hôm sau, tôi gọi anh. Tôi định hỏi anh vài điều, điều mơ hồ gì đó mà tôi rất muốn biết, anh bắt máy chỉ sau tiếng tút đầu tiên “a lô, ông xã em đang bận tiếp khách, lát em bảo ảnh gọi lại cho chị Thanh Lan nghe”, trời ơi, chẳng phải đây là giọng nói của người dẫn chương trình thư viện sách nói đó sao.
          Lát sau, Quang gọi lại. Nhưng tôi không bắt máy. Tôi đợi chờ bao năm, điều xa vời. Chàng Sin Bad là thủy thủ chu du cơ mà. Chàng đi đến đâu, người ta thương đến đó. Anh, giọng nói của anh như những hạt bụi đêm đọng lại trên cành lá, rồi nhỏ xuống đất, hồi sinh cho những mầm cỏ khát. Tôi cũng là một nhành cỏ khát được rưới sương đêm vậy thôi.








VIẾT CHO EM!

 23/1/2024 Mấy năm rồi tôi không viết blog. Vì tôi viết Em. Giờ em đã 4y6m tôi cảm thấy nên dành cho Em những con chữ. Nên tôi lại viết. Tôi...