Thứ Ba, 30 tháng 10, 2018

CONTI...

Viết  chưa xong

Đã cuối năm học. Chiều nay trường không còn học phụ đạo. Học sinh và giáo viên chỉ lên lớp buổi sáng. Buổi chiều nghỉ. Mọi năm, đây là tuần hạnh phúc vô ngần của tôi. Nhưng tuần này tôi ở lại trường. Ngồi trong phòng giáo viên một mình, gõ gõ, chơi với chữ cả chiều. Vì tối tôi dạy Yoga gần đây. Mà nhà trọ xa, 25 km nên tôi ở lại.
Một mình, tôi nhận ra trường học có một không gian thanh tịnh dễ thương trái ngược với sự ồn ào và cứng nhắc của ngày thường. Tôi tưởng tượng như, đi làm thì mặc áo dài, vest tây, giày cao gót. Ở nhà thì mỗi đầm sa tanh, lụa, mềm, mỏng, mịn, mát, trơn… mơn man, ngọt ngào, lại chẳng cần nội y. Hờ. Trường học lúc nghỉ hè thì như… phục trang lúc ở nhà vậy đó. Hờ. Tôi nhận ra mình ba trợn ba trạo quá, khi liên tưởng như rứa. Nào có luật giáo dục nào bắt phạt ý nghĩ của giáo viên.
Tôi viết quyển sách này cho ai? Viết vì thích sự khiêu vũ của chữ thôi. Nhưng tôi rất biết, không phải khi nào màn khiêu vũ cũng đủ sức hút. Có khi cả người khiêu vũ cũng bỏ dở trò chơi lãng mạn này.
Rồi trong tôi tuôn chảy, như sau:
Bé Ti kính tặng khi cha đã mãi mỉm cười trong kí ức con. Kiểu cười bí ẩn, như cha dấu sau nụ cười ấy cả những ăm ắp yêu thương, một chút xa xót khi có con mà con xa vời quá.
Gần ba tháng cha chỉ còn trong kí ức. Mỗi ngày đi làm, rong trên đoạn đường 25 km con lại hình dung về cha. Rơi nước mắt. Thương vì con chưa làm được gì cho cha. Chưa kịp ngồi bên cha hết một ly nước chục năm qua. Con mải miết học, mải miết làm, mải miết hẹn hò. Chỉ có cha là con quên. Giờ nhớ cha, muốn dành cho cha tất cả thì cha chỉ còn trong kí ức.
Gần 3 tháng trước, sau một tuần về quê tang cha, tụi nhỏ ấy đã viết lên bảng “chào mừng cô trở lại với lớp em”. Chúng trò mỗi đứa một bức thư gom lại tập thư động viên con. Đó là lần đầu, cùng một lúc con nhận được mấy chục lá thư. Con nhoẻn môi mà mắt ròng, trong suốt cứ rỏ khi môi con cố mỉm cười “lần trước đứng đây, cô còn cha. Giờ cha cô chỉ còn trong kí ức. Người mà ta đang gặp, đang nhìn thấy, đang bên cạnh, đang yêu… có thể là lần cuối cùng ta được gặp, được nhìn thấy, được bên cạnh, được yêu”. Mấy tụi nhỏ, có đứa đã thấm nỗi mất người thân, xa người thân cũng cúi mặt sụt sùi.
Những gì thật lòng luôn làm người ta khóc. Lần trước, tuần trước ngày họp phụ huynh, tiết học phụ đạo con cho học sinh viết “Thư gửi mẹ/cha”. Đại loại là những lời con chưa nói, muốn nói với cha mẹ - người sẽ đi họp phụ huynh cho con. Dặn các em chuẩn bị giấy, loại giấy “chẹp chẹp, xom xơm” chút, xơm xơm là thơm thơm ấy. Kiểu loại giấy đã được tẩm hưởng thơm bán đầy và cũng đắt đỏ ở tiệm sách.
Chiều đó các em say sưa, sản phẩm là một chồng nào là thư, thơ, quà bằng hoa giấy, rồi thì tâm thư “ba, tết này ba cho con mượn con sirius chạy nhé ba. Tiếng là nhà có xe mà con chưa từng được chạy”. Cuối cùng thì tôi đưa cho giáo viên chủ nhiệm, đến tiết sinh hoạt chủ nhiệm, có cha, mẹ các em đã khóc khi đọc những “tâm sự” của con em mình: những tình cảm yêu thương chúng chưa từng nói ra, những mong muốn, những nhắn nhủ, ủi an…
Nhận ra, quả ngọt ngào luôn có sẵn trong mọi trái xanh. Chỉ cần tin, trái xanh sẽ chín.

Tháng 11 năm 2017    













Ờ, chẳng ai biết tao chỉ nghe được một tai. Kể cả mẹ chúng mày. Bà ấy cứ thì thầm vào tai phải của tao điều điên rồ mà mụ đàn bà nào lúc bên tình nhân cũng thủ thỉ như thế. Bả đâu biết tai phải tao điếc đặc.
Ngày ấy. Đường hạt quý lắm.
Bọn tao, tao, thằng Thịnh Sẹo vết sẹo ánh chớp lúc nãy, và 5 thằng nữa, cả 5 thằng kia bị bom nuốt xác mất rồi. Hôm đó được phát một kí đường cho nhóm tao. Chúng nó thách, thằng nào hụp được lâu nhất, xuống ao sẽ được phần thưởng là kí đường kia. Vậy là tao hụp lâu nhất. Đổi đôi tai tao b…ù…m một cái sau đó điếc đặc. Đến giờ. Và tao được kí đường. Được khả năng nghe một tai.
12h tôi tỉnh giấc lần 1, cha vẫn réo thuốc lào. 2 h tôi tỉnh giấc lần 2 cha tôi vẫn ho lẹc khẹc, vậy cha không ngủ à
Sáng ra, tôi hỏi: Âm thanh của phố lạ quá. Ánh sáng của phố xôn xao quá làm cha tôi thao thức à. 12 h đêm, tiếng kéo cổng rẹc rẹc, tiếng xe máy nẹt pô, tiếng phòng bên nhạc nhẽo vẫn rền rỉ. Lần đầu ở phố con cũng vậy đấy cha, ồn ào quá, sáng quá con ngủ không được. Giờ những âm thanh ấy, ánh sáng ma mị ấy ru con ngủ đó. Tài tình chưa.
Cha nói đi, ồn ào quá, sáng quá cha ngủ không được đúng không?
-         Méo, tao thức để lắng nghe âm thanh thành phố, ánh sáng thành phố. Bom đạn chiến trường tao còn chẳng sợ nữa là áng sáng con đom đóm.
-         Ra thế, cha con nghệ sĩ quá.







2.
Mệt quá đôi chân này


Ban đầu là ngửi khói thuốc của cha, suốt vài tuần. Bất kể sáng-khuya-sớm-tối. Kế đến là thử và tập hút thuốc. Kiểu thích thú hút. Kiểu ứ cần đủ thứ. Kiểu một vài điếu có chết ai đâu. Và, nhiệt tình quá khi hứng thú thú ái tình.


(SÁCH HAY)

Tôi không hiểu cách phân loại Deway của những thủ thư thư viện. Tôi sắp theo khổ sách, sách sumo, sách trung bình, mini sách, cho chiều cao, trọng lượng của chúng. Chúng là bạn của tôi. Phải, tôi thường nằm trên mặt bàn ấy, chân gác lên tường vì bàn chỉ đủ không gian từ mông đến đầu tôi. Tôi nằm bên những người bạn toàn chữ là chữ và ngấu nhiến, đủ thứ. Tôi cười khà, một mình. Trên đỉnh giá sách thường có hoa. Nếu là mùa lễ thường có hoa của học trò. Hoa của nhân tình. Ngày thường tôi cũng chơi hoa. Thường là hoa thạch thảo tím đẫm. Tôi thích thạch thảo. Tuổi thơ tôi từng trồng, chăm sóc chúng. Chúng lưu lại sắc rất bền. Tôi thích sức sống đó. Thạch Thảo hồi ở miền trung quê tôi, xứ chè Anh Sơn bên bờ sông Lam ấy, gọi là hoa lưu ly. Lưu trong lưu luyến, ly trong chia ly, biệt ly. Tôi thích cái chất tím thủy chung của màu hoa. Tôi thích những đóa hoa nhỏ li ti, như chấm bi nếu nhìn xa khá là dễ thương, gần gũi. Tôi thích cách người viết “Chuông nguyện hồn ai” đã miêu tả cảnh âu yếm đôi tình nhân ở chốn tự nhiên hoang dã hay ở chiến trường tôi không chắc mình còn rõ. Nhưng khi mùi dưới lưng họ tỏa lên rõ là hương hoa thạch thảo. Hương hoa ấy được nhắc đến hai lần trong đoạn miêu tả cảnh yêu ấy. Và tôi yêu thạch thảo nữa, vì tôi chưa tường được ai tặng thạch thảo. Vì nữa là tuổi thơ tôi thường trồng nó quanh nhà.
Lưu ly tôi thường cắm hai đến bốn ngày là xuống sắc. Hoặc bỏ luôn, mỗi tuần cắm một lần, một vài ngày trong tuần sẽ chẳng có hoa.
Một góc bên cạnh hoa thạch thảo tim tím là bó hoa giấy, học sinh có bím tóc dài, nụ cười má lúm xinh xắn, luôn vui vẻ tự tay làm tặng tôi ngày nhà giáo. Bó hoa thường thôi. Nhưng tôi thích cái tờ giấy bó bó hoa nên sẽ giữ lâu. Thường thì tôi thích hoa tươi hơn.
Thỉnh thoảng là hoa trà. Tôi có tên nick facebook là Tra Hoa Nu (Trà Hoa Nữ), một phần vì tôi yêu tác phẩm Trà hoa nữ của A. Dumas. Thích cuối cùng nàng trà cũng chỉ còn là bộ xác thối, hai hốc mắt như hai khoảng không mênh mông rùng rợn. Và hàm răng xinh tươi ẩn dấu trong khóe miệng chết người vì ngời ngời, ngồn ngộn thì sau ba ngày ngừng thở, người đẹp ấy cũng chẳng thay đổi được điều gì về quy luật của tạo hóa. Hư vô đến với tất cả mọi người. Nên, làm gì có bất công trong đời. Người ta đến trong cuộc đời trần truồng như nhau, giũ bỏ cuộc đời cũng tàn tạ như nhau. Có kẻ thì mượn cả cái chết để kheo khoang hợm hĩnh đủ thứ danh vọng mà đương thở họ cố đạt được. Tôi, thì sao? Tôi đã đang kí hiến tạng nếu ngừng tim ngừng phổi ứ tuân quy luật tự nhiên. Từ đâu hai bảy, hai tám tuổi. Và nếu theo quy luật của tự nhiên tôi có thể hiến xác phàm cho y học, để họ chặt từng khúc như củi, nào xương ngón tay, nào xương bàn tay, nào xương cánh tay, nào xương cẳng tay, và nào xương đòn, xương cổ, đốt sống cổ… thậm chí tôi biết cả thái độ của y sinh khi thực hành trên xác phàm của tôi. Họ chẳng cần biết tên tôi. Họ vẫn cười nói, vẫn thản nhiên, vẫn chuyên nghiệp rất trên tay, chân, đầu người đã từng…
Trở lại với Trà Hoa Nữ. Cái cớ thứ nhất, tôi yêu nàng trà, vì nàng lãng mạn rất. Mỗi tối đi rạp xem phim đều cầm bó hoa trà, hoặc trắng, hoặc màu đỏ. Khi nào thì nàng Magaret chọn màu trà trắng, khi nào thì nàng chọn màu trà đỏ thế? Tôi quên rồi, hoặc A.Dumas không có nói, tôi cũng không muốn đọc lại. Vì tôi thích nhớ nhớ quên quên vậy. Những gì cần nhớ tôi đã không thể quên rồi.
Với, bản thân tôi cũng là một nàng trà. Tôi thích hoa trà, tất nhiên không là trà mi xứ Đà Lạt có, màu đỏ, màu trắng. Tất nhiên không là kiểu trà nàng kĩ nữ chết vì lao phổi hay gì đó liên quan đến phổi tôi không chắc. Tôi thích trà xứ tôi. Tôi là cô gái xứ chè. Là hoa chè. Chè xanh.
Sau vườn nhà tôi, xưa nay là một vườn chè xanh. Ngày tôi còn nhỏ chũng cao hơn tôi lận, muốn hái hoa chè, tôi phải nhún chân, nghiêng nghiêng bím tóc. Có loại chè lại thấp lùn tệ. Muốn ngắm hoa ngửi hoa tôi phài cúi xuống sát đất, úp má gần đất, ngếch mặt lên, thưởng thức. Nếu mùa rơm, vài cọng rơm có thể lưu luyến trên má, trên tóc tôi. Tôi mặc kệ, vì mải chơi với đám hoa trắng ngần, mềm, mịn, mát, nhụy vàng ưu, tươi rói. Nếu là sáng sớm còn có sương ươm trên những cánh hoa chè. Hình như chúng có khoảng bốn năm cánh hoa thôi. Không nhiều lắm.
Hai lăm, ba mươi tuổi, tôi xa xứ chè hàng ngàn kilomet. Mỗi năm thường tôi về nhà một lần thôi. Tết hoặc hè.
Tôi trở thành người tứ xứ. Đâu cũng là quê hương. Nhưng về nhà tôi chưa từng lạ trên quê hương tôi. Vì sao ư, vì tôi vẫn thả dép, đi bệt chân đất như hồi tôi còn nhỏ. Vẫn ngó nghiêng đâu đó những đám hoa dại, tôi vẫn lang thang hết cánh đồng này sang đồi núi khác, chẳng có loài cỏ dại nào đẹp mà tôi không biết. Đám thông đất trong rừng. Nơi lởm chởm đất đá, vách núi và vực thẳm. Nơi eo núi và ao hồ. Chu cha, chúng mới mảnh khảnh làm sao, mới nhung lụa làm sao. Chúng vẫn cao quý, vẫn tinh tế từng sợi tơ măng đến cành và lá, chúng đặc biệt. Chúng bền bỉ. Tôi hái về chưng nếu chịu khó thay được có thể xanh mướt nửa tháng. Có mấy loài cỏ dại có sức sống bền bỉ như cây thông đất đâu, tôi ngưỡng mộ chúng.
“Giết con chim nhại”, quyển sách gần nhất tôi đọc. vài hôm trở lại đây thì tôi đọc một sách khác, cũng chim. Họ nhà chim tôi đều thích. “Con sẻ vàng”, chủ nhật cả ngày tôi một mình, 24 tháng 12, ngày noel mà. Dân khu Tân Mai này chủ yếu giáo dân, tôi vô thần. Họ có tốn hết. Chị tôi thì đi trực, em tôi đi làm khuya mới về, tôi hò hẹn với tình nhân Con sẻ vàng. Tôi nghĩ nếu tôi được sinh ra ở gia đình giáo dân thì tôi lớn lên theo đạo chúa. Nếu cha mẹ tôi là phật tử thì tôi là con phật. Vì cha mẹ tôi thờ cúng ông bà nên tôi cũng vậy. Tôi không nghĩ tôn giáo cần cho tôi. Vì chính tôi có một niềm tin riêng của mình. Tôi tin vào sự lao động của tôi, vào suy nghĩ của tôi quyết định tôi được hạnh phúc, tốt đẹp hay khổ đau và tồi tệ.
Làm luật đôi khi vì con người có thể bẻ cong luật. Bố Acticus
“Con sẻ vàng”, cả ngày đọc được có vài hơn trăm trang. Vừa đọc vừa hình dung ra từng cảm xúc, từng bước chân, từng cú nghẹt thở của nam chính. Từ cậu bé nhóc con 4, 5 tuổi đã lờ mờ lo nếu một chiều mẹ đi làm không trở về nhà nữa thì sao? Nếu mẹ cậu về trễ 5, 10 phút cậu nhóc ấy đã lo nếu xe điên hôn vào đầu mẹ thì sao, nếu mẹ bị gió quật ngã xuống vực sâu thì sao… linh cảm của cậu đã đến, khi cậu 14 tuổi.
Con sẻ vàng là tiểu thuyết xuất sắc. Nhà văn nói nhiều đến yếu tố ngôn ngữ không lời, đặc biệt là giọng điệu, hàng tá lần giọng điệu của nhân vật được chú ý khắc họa. Một người bạn hờ của Theo, nam chính là người nói không ngữ điệu, người đó trong mắt Theo chỉ là thứ bột cho người ta nhào nặm mà thôi. Chẳng được tích sự gì. Ở nhà thì tôi đang đọc Con sẻ vàng. Đi trường tôi lại đọc Nguyễn Ngọc Tư. Đơn giản là đi làm tôi đọc ở những giờ ra chơi tủn mủn cụt lủn nên thật không phù hợp nếu mang sách dày cả hàng ngàn tá trang. Tôi cũng như Theo, thích người không tò mò, quan tâm đến niềm vui hạnh phúc, ước mơ và cảm nhận của người khác như bác….
Tôi cũng giống cô bạn Pipa của Theo, thích nghe Palestrina, thích bóng tối hoặc ít ánh sáng. Này, đoạn văn này tôi đọc đi đọc lại, thường thôi nhưng tôi yêu chết đi được: “… “
Phòng tôi ở chỉ cần mở cửa, ánh sáng từ phòng bên, từ đèn điện hành lang hắt vô đủ ánh sáng. Đôi khi tôi còn thấy ánh sáng ấy sáng quá, và khép cửa lại. Tôi thường nằm bẹp, nằm úp giữa sàn nhà, cằm gác lên gối ôm hoặc hai cánh tay, co đầu gối ra sau, vắt bàn chân chọc trần nhà. Như thế, tôi nằm xem hết hàng tập phim.
Mùa này tôi đang xem bộ Bác sĩ thiên tài. 18 tập. Mỗi tập là một câu chuyện và những bài học xoay quanh những bác sĩ của một bệnh viện trong những mối quan hệ, trong những vấn đề cá nhân của họ. Và đặc biệt là trong công việc của họ. Tôi thích nam chính vì anh giỏi. Vì anh đẹp trai. Vì anh độc.
Tôi thích tập 10 nhất, vì triết lí của nhân vật bệnh nhân đã chỉ cho bác sĩ tự kỉ thiên tài rất hay: đừng để ai nói anh làm được gì hoặc không làm được gì. Phải tự ta muốn gì hoặc không muốn làm gì mà thôi. Từ bên trong ra. Chính ta là chủ của chính mình. Trong phim “Nhà văn mù” hoặc “Nữ nhà văn” tôi chẳng nhớ rõ cũng nói như vậy. “Đừng để ai đó nói anh phải làm gì” các thứ.
Tôi thích




Tóc tém. Tiệm cắt tóc hỏi “Chắc chưa? Cắt rồi không nối lại được đâu nhé. Tóc tém phải nhìn mặt tây tây cơ”. Tôi chỉ cắt tóc tém, vì không tốn thời gian gội, hong khô. Tôi thích tự do. Lúc hong tóc khô rất lâu. Tôi muốn nằm xuống và đọc. Nằm dài thư giãn toàn cơ thể nhưng với cái đầu ướt nhẹp thì tóc tôi sẽ rụng nhiều, sẽ đau đầu các thứ. Nên, cắt đi tôi tưởng tượng như mình tự do tuyệt đối. Như yêu một tình yêu mà mình chẳng được là chính mình đến lúc chủ động chia tay. Ok mình trả tự do cho nhau.
Tôi nằm trên bàn đọc. Chỗ người ta ngồi thì tôi nằm. Chân gác lên tường kiểu ngỗ ngược. Cô gái đọc sách ngỗ ngược. Nhìn bên ngoài, tôi như một kẻ nổi loạn. Ai đời con gái con lứa nằm lăn lóc đọc sách quên cả ý tứ. Ừ thì thoải mái mà, chân tôi gác lên tường, cha tôi từng nhắc “gác chân như thế sẽ nhớp (bẩn) tường”. Tôi cười. Tôi nào ngán tường bẩn. Vì chân tôi có bao giờ bẩn đâu. Chân luôn sạch sẽ. Một số tư thế yoga tôi còn thè lưỡi liếm hoặc chạm ngón chân của mình. Tôi thì tôi hôn cả ngón chân của mình, như tư thế chiếc lá, tôi vươn hai tay lên cao, từ từ hóp bụng đẩy hết hơi ra ngoài, thành bụng tôi săn chắc, như một tấm thảm phẳng lì và rắn rỏi. Khi tôi gồng cơ bụng, tụi con gái mèo mướp có thể bị đau tay nếu chúng đấm vào bụng tôi, cả bụng trên và bụng dưới. Dông dài về chiếc bụng của mình xíu, tôi viết cho mình mà, nên tôi nói cho mình tôi yêu bụng mình như thế nào có sao đâu. Nhưng tôi viết cho cả bạn nữa đấy, có thể bạn đọc nếu thích phưu lưu, có thể thực hiện được vài tư thế yoga tôi ô mê ly đấy nhé. Thật.
Tư thế chiếc lá tôi cúi gập người về phía trước, bụng thành một nếp gấp, trán, mũi tôi có thể chạm sàn, chạm cẳng chân, từ từ hít thở tôi có thể kéo dài thân mình về phía trước, như một chiếc kẹp tăm, bạn hình dung ra chứ. Chiếc kẹp tăm, không có lỗ hổng nào ở giữa. Tư thế chiếc kẹp này tôi gọi tên là thế chiếc lá. Tôi thích đặt tên tư thế yoga theo kiểu của mình.
Đơn giản là tôi dễ nhớ, hiểu. Hiểu thì tôi yêu hơn. Vậy thôi.
Ở tư thế chiếc lá này, tôi thấy mình mỏng manh như chiếc lá, nhưng cũng mạnh mẽ như chiếc lá. Nó có thể chứa cả màu xanh vĩnh cửu trong mỏng manh. Màu lá mạ, màu rêu, là màu tôi ưa thích, chiếc thảm tập nào của tôi cũng có màu đó.
Tôi kéo mình dài ra. Tác dụng của thế chiếc lá giúp kẽo dãn cột sống, ngón tay túm lấy ngón chân kéo về sau, cơ đùi sau, cả đùi trên cả bắp chân đều được kéo căng, giúp săn chắc như một cô gái dân rừng rú chuyên đi rừng, bắp chân như khúc gỗ, căng cứng săn chắc, nình nịch, khỏe khắn, mạnh mẽ. Tôi ưa kiểu dương tính vậy đó. Nhưng nó lại đồng thời làm mềm mại, dẻo dai các ngón chân, bụng, đốt sống lưng vùng vụng. Dường như tuyệt vời hơn khi nội tạng của bạn sẽ được mát xa khi thực hiện tư thế này. Nếu mới tập bạn từ từ thực hiện tư thế chiếc lá (cái kẹp) này trong vài ba giây, lặp lại vài ba lần, sau chục ngày tập, bạn thực hiện gấp đôi thời gian, tức là giữ khoảng 5 giây, rồi cứ thế tăng thời gian giữ thế lên. Trong lúc giữ tư thế gập người phía trước như vậy nhớ hướng ý thức về bụng. Hít vào thấy bụng căng căng, rồi căng lên, phình ra, hơi thơ xuống tận bụng. Thở ra, môi mỉm cười với chính mình, bụng xẹp xuống như một trái bóng bay xì hơi, có thể vừa hát như tôi “bóng phình to, phình phình phình phình to (khi hít vào); bóng xì hơi, xì xì xì xì hơn (khi thở ra). Lúc tôi tập ở phòng nhỏ của mình thì cô bé Sony Ngọc Anh, Sony là tên ở nhà, đi học bé tên Ngọc Anh, cô bé khoảng 3 tuổi nhà bên cạnh, vừa tung tăng nhảy nhót chân sáo, tự chế lời hát vu vơ nhưng rất thơ như thế. Tôi nhớ, vận trong bài thiền tập theo dõi hơi thở của mình. Cảm ơn nhóc con.
Khi bụng bạn rỗng, khi hệ tiêu hóa của bạn có vẻ ì à ì ạch, khi bạn thấy mỏi toàn thân có thể thực hiện tư thế này, kết hợp hít thở sâu sẽ giúp bạn cải thiện được tình hình. Lâu dài, kiên trì bạn sẽ có vùng bụng như ý. Thật!
Thỉnh thoảng nghịch ngợm tôi lè lưỡi chạm tới ngón chân cái, đấy, chân tôi có bẩn đâu. Cha tôi sợ tường bẩn khi tôi nằm lười gác chân lên tường. Tôi đã nằm như vậy mỗi khi đọc sách đã 5 năm nay rồi, tường vẫn ổn. Có bất ổn thì chân tôi thôi, nhưng chúng hoàn toàn thoải mái. Nên, mắt cha không quen với hình ảnh cô gái nào mặc áo hai dây, tay cầm sách vẻ có văn hóa mà cái chân lại tố cái sự văn hóa ấy, nên ông nhắc tôi thôi.
Cha vẫn quen với hình ảnh cô gái thục nữ, luôn khép chân, khoanh chân. Tôi thì từ nhỏ đã leo trèo như vượn, lớn lên lại ham xoạc ngang xoạc dọc, lại thích trồng cây chuối, hít đất cả vài ba chục cái, nên tôi khá hồn nhiên dù tuổi hồn nhiên đã thành dĩ vãng. Có sao đâu, cơ thể tôi vẫn hồn nhiên được mà. Trái tim tôi vẫn hồn nhiên, sao tôi phải giả bộ. Nên, tủ đồ tôi có cái váy nào đâu, tôi thích khoanh chân khi ngồi, kiểu ngồi xếp bằng, hoặc có thể dang chân ra, nêu khoái. So với gác chân kiểu công sở, hay hai đầu gối khép đến chạm nhau, nghiêng về một bên, gót giày hơn cheo chéo kiểu điệu nghệ, thanh lịch ấy thì tôi khoái tợn kiểu ngồi khoanh chân ghế, xếp bằng. Tôi có thể ngồi như thế cả buổi, không cần đổi chân. Yoga giúp tôi yên thân và cũng yên tâm tôi. Thân thể tôi được tự do và tâm trí tôi được tự tại. Tôi không bị căng cơ hay nhức mỏi trong bất cứ tư thế nào, nên tâm tôi cũng tự do. Tôi có thể nằm úp, cổ hơn ngểnh lên, đọc sách hoặc coi phim cả buổi, không thấy gò bó. Cơ thể tôi, khá dẻo dai, giúp tâm trí tôi bền bỉ. Tôi có thể đọc sách cả ngày, trừ khi đôi mắt mệt mỏi.
-Sony Ngọc Anh thương ba không?
- Thương.
- Nhiều không?
- Nhiều.
- Xạo không?
- Xạo.
Con sẻ vàng bị đánh cắp, đó là bức tranh trong viện bảo tàng. Nam chính đã đánh cắp bức tranh, lí do đặc biệt, mẹ cậu yêu bức tranh đó. “Chẳng lẽ nó, con sẻ vàng chịu mãi kiếp sống bị xích chân” cậu nghĩ thế về bức tranh. Đang loay hoay đọc đi đọc lại đoạn này, tôi hình dung khuôn mặt Theo khi cậu đánh cắp bức tranh thì bé Sony Ngọc Anh nhà bên đang đối thoại với ba em, đoạn trên, tôi phì cười.
24/12/2017 đêm noel, khu Tân Mai này toàn giáo dân, chắc 80 phần trăm. Tối, tôi ngồi gõ gõ những dòng này, muối đốt khắp chân tôi, bà bên cạnh hát caraoke ỏm hành ỏm tỏi. Ước gì được nghe một giọng ấm. Toàn giọng nữ chua lè, xanh ngắt, chát, đắng, cay, mặn. Tôi thèm một giọng ngọt cho đêm noel lạnh cơ. Làm cóc gì có, người biết hát đã lặng rồi. Đơn giản vì người thực sự biết hát rất biết không gian nào là hát được, hát hay. Còn lại, họ chỉ biết hét thôi. Ở đâu cũng hét được. Mặc cho nhà bên đang có em bé, tã bé con phơi cả giàn. Họ đâu quan tâm, họ ở nơi đâu đến chơi mà, chủ nhà cũng thuộc kiểu vô tình luôn. Hay tại tôi khó tính với cả âm thanh khi mà cả phòng được một chút ánh sáng tôi cũng tắt suốt.


5/2018
Mai là tuần cuối kì I, học sinh lên lớp chỉ để coi điểm. Chẳng phải học hành gì. Chúng khoái tợn. Tôi cũng khoái. Lên lớp, trả kết quả học tập cho các em, tất nhiên trước khi trả bài tôi sẽ nói, đại loại: “Đây là thành quả của cô trò ta, suốt 4 tháng qua. Có người xứng đáng với cố gắng, năng lực. Có người hên, có bạn lại có kết quả không tương xứng những nỗ lực, của các em. Dù sao thi cử cũng có may rủi trong đó. Nên, đừng quá vui, đừng quá buồn. Điểm số này là một phần chúng ta, nhưng nó không phải là chúng ta. Những em được điểm giỏi có thể phải cố thêm nhiều nữa để xứng đáng trò giỏi. Em điểm yếu có thể ngày mai sẽ được điểm giỏi. Giỏi hay khá hay trung bình chỉ tương đối. Chỉ cần các em luôn ham học hỏi thì các em đều giỏi, nhớ nhé”.
Tôi phát bài cho học sinh. Một số bài hay sẽ được đọc.
          Ngày mai, tôi nói gì với các em tôi?
          Phải rồi, tôi sẽ đọc sách cho chúng nghe. Một đoạn thôi, nhưng chúng chẳng thích sách nhiều đâu. Vài em sẽ ngủ. Không sao, còn nhiều em sẽ tìm đọc nguyên quyển, ai ngủ thì có thể họ có hứng thú thứ khác, sao lại phải buồn. Lớp có 30 học sinh có khoảng nửa lớp nghe đọc sách là may rồi. Có vài em yêu sách là tuyệt rồi. Nguyên lý 80/20 có thể giải thích cho điều này. 20 phần trăm các em thích văn, 80 phần trăm các em thích đủ thứ khác, trừ văn. Tuyệt vời, thế giới này nhờ 80 phần trăm các em thích đủ thứ khác đó mà đa dạng. Mà đẹp đó sao.
          Tôi đã kể cho các em về mèo dạy hải âu bay, về nếu biết trăm năm là hữu hạn, về một chút Anne tóc đỏ. Về phim hay như Rain Man, Forrest Gump, như The Good Docter. Các em có thể đọc, có thể không, có thể xem, có thể không. Nhưng tôi vẫn làm công việc của tôi, chia sẻ những điều tôi cho là hay ho giảm bớt những bài giảng lê thê, lý thuyết. “5 điều điên rồ các em từng làm?”. Đó là cách giải khuây. Thực ra để thay đổi không khí khô khan đến nhàm chán của lớp học với chi chít chữ. Tôi phải “kể tội”, “tự thú” mình trước: Bằng lứa các em ngồi đây, cô từng… huýt sáo trong giờ toán. Thầy dạy toán bắt nam sinh cả lớp bỏ phiếu kín. Rồi… cô nhận tội. Thầy khen… cô có khiếu đấy. Thấy chưa, cùng một hành động mà với người này thì,,, người kia thì,..
Cô từng… ăn cắp sách. Thực ra là mượn mà ứ trả. Hờ, mượn của bạn, của nhà sách, của thư viện.
Cô từng… được bạn đưa bài cho chép các môn tự nhiên hồi cấp 2 cấp 3, vì cô chẳng thể giải được bài nào trong đề thi cả. Tất nhiên, nếu ba bài cô chỉ chép một vài bài đủ điểm qua. Chép hết điểm cao thì… lộ hết bí mật. Đổi lại, cô thường làm văn hộ các bạn. Tất nhiên cô thường đặt dấu phẩy, dấu chấm sai vị trí. Và diễn đạt ngược. Vì các bạn dở tệ văn lại có bài văn tuyệt cú mèo chỉ vì làm ở nhà thì… cũng ngại ngùng ngượng ngập ngần ngại, ngu ngơ lắm. Các bạn lại phải đọc mẫu cho cả lớp nghe thì các bạn ngại lắm.
          Nếu trong lớp, em nào học được tất cả các môn thì chúc mừng các em. Cô rất ngưỡng mộ.
          Trở lại nguyên lý 80/20. Học Một thời đại trong thi ca, tôi chỉ cho các em thấy “Đời chúng ta nằm trong vòng chữ tôi…
          Não người…
4/2018

 Còn lại chúng tôi cụt lủn, “ê, mần khu chi đó?”, “ngoái mũi”.
Khi thì hắn gửi cho tôi cái hình đang làm, hoặc cái hình đang café với thế giới của hắn, khi lại là tấm hình nghệ thuật hơn cả nghệ thuật, ánh mặt trời tinh sương chạm vào cửa chính xưởng hắn. Khúc xạ ánh sáng sao kết lại thành một đóa hoa khổng lồ ngay những song cửa bằng sắt và những khe hở. Ồ, nghệ thuật vãi, nghệ sĩ rất.
Tôi khen hắn. Tôi biết, một mình một thế giới như hắn, một lời nịnh đầm của tôi, đủ năng lượng cho hắn làm việc miệt mài suốt cả tuần.
Tôi thì thỉnh thoảng gửi cho hắn vài trang sách hay, vài quyển sách hay, hắn đều nói “đã đọc rồi”. Thì hắn đã vào đời trước tôi 15 năm mà.
Ngày quen trên mạng, chúng tôi không biết gì về nhau, cả hình ảnh, cả tuổi tác. Tôi làm quen hắn. Tên hắn là Nomame. Vô danh. Hình đại diện của hắn là hình Bruce Lee. Tôi cũng chẳng bỏ sót phim nào của Lý. Chiêu thức của anh ta, triết lý võ thuật của anh ta tôi còn mê. Vài phim của Lý tôi coi đi coi lại… N
Chúng tôi nói chuyện toàn về Lý, về triết lý võ học của Lý. Hắn hỏi tuổi, tôi nói 18 năm trước tôi 13. Hắn nói 20 năm nữa hắn 50. Nhưng tôi hơn hắn hai tuổi lận. Vì tổi thực của tôi khác.
Tôi, cứ bám chấp vào những gì hắn đã hiểu về sự đời, về triết lý võ học của Lý, cứ nghĩ hắn khoảng trên dưới 50. Vậy là tôi nghĩ, hắn 50. Hoặc hắn đã gõ thiếu số 0, kiểu 2 năm nữa hắn 50. Tôi thích thú vì được gặp người quân sư. Người từng trải, hiểu triết lý đời sống.





CÀ PHÊ KHÔNG TÊN
I told you so
Những bài hát yêu thích. Những trang sách đang đọc. Đọc lại giám mục Mirien trong chương một tiểu thuyết kinh điển Những người khốn khổ.
5 PHÚT RA CHƠI
Rồi lên lớp “Đi dạy mấy năm rồi có thấy yêu nghề không em?”. 
Và chúng tôi bàn về giáo dục “bắt học, môn nào cũng như nhau. Không có vui chơi, không có câu lạc bộ thể thao, không có sân thể thao. Nói chung là mọi thứ từ bên ngoài vào nên không tự giác, nên ít hứng thú. Nên thụ động, nên hình thức. Khi nào giáo dục từ bên trong ra, khi đó
CON ĐƯỜNG HOA MỘNG
          Đi. Ngày 25 tháng 12 năm 2017, sáng 5h 30 chuông báo thức gọi, tôi thức dậy. Những tiếng mưa rơi tích tách bên mái nhà nghe là lạ. Có chút noel lưu lại. Loay hoay mãi với chọn bộ áo dài cho ngày đầu tuần, việc mà thường tôi chẳng bao giờ phải lăn tăn, khiến tôi sát giờ sát sàn sạt. 
          
Tờ báo tường lớp tôi tên là Khung cửa mở. Ý nghĩa là mỗi lớp học, mỗi học sinh là một khung cửa mở, chỉ cần nhìn ra khung cửa ấy, mở khung cửa ấy một thế giới hiện ra. Thầy cô như những người cầm chìa khóa, mở đóng khu vườn bí ẩn ấy. Có người mãi không mở được cánh cửa nào cho học sinh, tôi là kiểu giáo viên loay hoay mãi với cách mở thế giới của các em, mất gần 5 năm tôi mới biết. Một bí kíp là sự gần gũi, làm bạn với các em hơn là làm thầy các em.
Kiểu như, học sinh đi trước, nếu có mình em, tôi nói “ê, Linh xinh, chờ tao với”. Học sinh sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt khác “cô này!”.
Tôi lờ mờ nhận ra, khi học sinh không giữ khoảng cách với giáo viên nữa là khi giáo viên đang cầm chìa khóa vào khu vườn bí ẩn của các em. Mở cửa, mở để đi vào, nhìn xa.
Cách đây khoảng 4 tháng, buổi đầu lên lớp, hôm dọn vệ sinh đầu tiên, học sinh xôn xao trong lớp, tôi vào trễ hơn xíu. Tất nhiên vẫn đúng giờ như tôi luôn thế. Trừ hôm nay.
Một đám phân chó ngay trước cửa vào lớp, đã bị te tua vì ai đó giẫm phải. Một thứ mùi khó ưa thoang thoảng, hoang hoảng, loang lổ. Vài bạn ngồi đầu đã bịt mũi, mới vô lớp tôi chỉ biết tên một học sinh lưu ban. Còn lại tôi hoàn toàn xa lạ với thế giới này “cô, cẩn thận… dưới chân”. Tôi đã thấy.
Đắn đo vài giây, tôi kiếm cây lau nhà. Có vài cây lau nhà lớp cũ để lại cuối góc lớp, tôi chọn cây xấu nhất. Cầm lấy, dọn thứ chẳng ai muốn làm ấy “không ai làm thì mình làm”, “chọn việc khó, đừng chọn việc dễ” là phương châm của tôi.
Chẳng lẽ tôi bảo lớp trưởng làm, em cũng ngại với các bạn mà. Chẳng lẽ tôi bảo lớp phó lao động? Tôi không nỡ lòng nào. Nên, tôi cầm cây lau, lau sạch.
Hình như, tụi học trò đang nhìn, chúng nhìn tôi lạ lắm.
Rồi lau lớp, tôi đã dặn dò học sinh hôm qua. Rằng mỗi học sinh mang một dẻ lau. Tôi cũng mang một chiếc khăn. Khăn mới, các em để đó, dành lau bảng. Tôi lấy một chiếc khăn lau khác, bắt đầu từ cửa kính cao nhất, tất nhiên phải tháo dép, trèo cả lên bàn. Hình ảnh này với một cô giáo, khá lạ với học sinh. Nhưng với tôi thì đó là điều tự nhiên. Tôi lau kính, từng góc nhỏ, sạch đến nỗi đưa tay quẹt một đường không để lại một vết bụi nào trên ngón tay. Tôi nói với các em “làm chỗ nào sạch chỗ đó. Sạch sành sành luôn. Chỗ nào cô sờ còn bẩn tay thì sẽ phải làm lại” nên, các em làm khá chậm, nhưng sạch, rất sạch. Vài em như thói thường chẳng biết lao động dọn dẹp là gì vì ba mẹ làm hết đã hết lội ra rồi lội vô. Tôi bảo em dơ tay lên “lao động mà bàn tay sạch sẽ thế này thì điểm kém rồi”, chỗ của em đây. Tôi bảo em thế chỗ của tôi. Em làm.
Tôi hầu như không phải nói học sinh phải làm thế này hay làm thế kia, tôi chỉ cần làm mẫu một lần, tự động các em làm theo. Sạch như thế.
Những lần lao động sau khá nhẹ nhành. Tổ 1 lau kính, tổ 2 lau bàn, tổ 3 lau sàn, tổ 4 lau hành lang. Vậy là xong.
Nói xong nhưng tôi luôn động tay động chân mỗi khi các em bị lao động.
Đi từ hình ảnh, mắt đến tâm trí các em dễ hơn, nhanh hơn đi từ ngôn ngữ. Thay vì nói các em làm thế này làm thế kia thì tôi làm, bằng hành động và chẳng cần nói lời nào. Những gì tôi làm có giá trị với các em gấp đôi lần điều tôi nói. Từ đó, tự giác lao động, yêu lao động là điều tôi cảm nhận được từ học sinh của mình. Khác với lúc đầu, nhiều em rất ngại cầm chổi, ngại cầm dẻ lau, ngại cầm cây lau nhà. Ngại đủ thứ trừ chơi.
Chút tôi nhớ ra, tuần này học sinh phải nạp giấy loại. Tôi nhắc, thì ra các em đã nạp tiền từ đẩu đâu rồi. Biết tôi không màng thế sự lắm nên mọi chuyện trong lớp, cán bộ lớp nhắc nhở chu đáo lắm. Thành ra, tính tự lập của các em rất cừ. Nhờ tôi hờ hững như kẻ phụ tình đấy. Ai bảo tôi vô tâm với lớp đâu. Tôi lo cho các em vài chuyện cần xỏ vào mà. Như chuyện tài liệu để ôn thi này. Các em chỉ việc học còn lài liệu tham khảo để tôi lo.
Đấy, tôi vô tâm như vậy đấy. Còn mấy phong trào của trường, nào là thi pháp luật, giao thông, di sản… đều là phong trào hình thức nên tôi chẳng đôn đốc các em. Các em biết nó là sự sống còn của điểm thi đua, nên cũng đúng quy định lắm.
Lớp lao động, giấy báo đã bỏ sẵn trong tủ. Chiếc tủ của lớp đựng hồ sơ lớp.

Đi phà, hôm nay tôi đổi gió, đi đường phà.



BỒ KẾT, SẢ, HƯƠNG NHU
Tôi thích gội, tắm bằng thứ nước hương vị đồng nội ấy. Lại từ dấu ấn tuổi thơ tôi. Lá quế, lá sả, hoa bưởi, lá hương nhu, bồ kết… tôi nấu lên, nước sôi là hãm nhỏ lửa để tinh chất của lá, hoa, quả tỏa ra, tọa nên thứ nước sánh vàng, thơm lừng. Tôi mê ly thứ nước này.
Tôi dùng nó để rửa mặt, để gội đầu, để tắm, để ngâm chân. Tôi chơi với chúng cả buổi. Mẹ tôi gửi lá hương nhu từ quê vào cho tôi. Tôi quý chúng như báu vật.


Giờ văn, đổi lớp. Lớp 11.8, tôi vô lớp và chúng khen đểu “cô ơi hôm nay cô chẹp quá chẹp nun”, tôi cười, “hôm nay noel các bạn mặc áo đồng phục black in hình trái tim trên ngực trái, sau lưng in dòng chữ “don’t touch me if you aren’t member my class” bão số mấy, đoàn trường mới thông báo, học sinh 11.8 được cơ hội mặc áo đồng phục cực ngầu. Rất lạnh. Tiết tự do, chờ điểm nên tôi hỏi các em “tiết học này chúng ta đọc sách nhé?”, “không… kh…ô…ng…”. “Cô ơi hát đi”, một học sinh đòi thay đổi không khí. Chúng đã kéo đám ra đứng ngoài hành lang hát nghêu ngao nãy giờ. Vậy là lớp chia thành hai nhóm, nhóm bên tim cô và nhóm gần tim cô. Hề hề, là nhóm bên phải cô và nhóm bên trái cô.
Nhóm bên tim cô hát trước, kết thúc bằng từ nào thì nhóm gần tim cô phải hát có từ bắt đầu nhóm kia đã kết thúc. Nhóm tim cô hát “Người ra đi mãi mãi, bỏ mặc em giữa trời…” nhóm bên hát “trong tình yêu, làm sao biết ai luôn chân thành, trong tình yêu mần răng biết ai hay lừa dối. Muốn nói thế nhưng cần chi phải nói, hãy nghe lòng ta khẽ khẽ, hát câu yêu chỉ một người”. Chúng tinh tế, xạo xạo chỉ vào tôi, chúng lại kéo bè làm tới “yêu chỉ một người, là cô thôi”.
Lúc nãy, ra chơi, tôi ngồi trong phòng giáo viên, gặm ổ bánh mì. Tôi kéo rèm lại, không đóng cửa, mấy nam choai choai dỡn, một tên choai choai nào đó đã kéo he hé rèm, một đứa khác nói “mày zô dzuyên zừa zừa thôi”. Thằng em tôi nói đúng, em con dì, mẹ nó là em mẹ tôi. Nó ở với hai chị em tôi. Dân trung tụi tui nói đứng, cứng. Em tôi lần đầu vào miền nam, đi làm bồi bàn cho một nhà hàng ven sông phố. Em tôi đi làm về nhận xét “người miền nam nói nghiêng nghiêng. Vứt thì nói dục, về thì nói zề, không thì nói hông”. Em vừa nói vừa nhại giọng nam, vừa nói vừa cười. Vậy mà còn nói mình người Mỹ, nói không nghe.
Học trò hết bài hát đã đọc ráp. Cha yêu. Một raper của lớp đã rap một đoạn hơi bị siêu.
Đã đến đề tài xuân rồi. Một giọng cao vút chới với như treo tận nóc nhà, rồi lại vòng xuống sàn nhà, lê thê, lơ lửng chốn mặt bàn, lại vút cao nghiêng tới tận góc 90 độ. Chúng hát hết bài rồi, tôi vẫn ngồi gõ gõ, chúng bắt đầu ra ngoài, vài em xin đi thư viện. Còn lại ngồi, nằm, đã quá xá.
Một vài tên còn lại vo tròn vở thành một dùi trống, vừa hát vừa gõ. Đấy, đã bảo mà, trường học đâu chỉ để học. Trường học còn là nơi để vui chơi. Để quên đi nỗi buồn gia đình, lãng tránh người ba say say say, mắt sáng trưa chiều tối đều đỏ ngầu. Kẻng ra chơi, tiết 3 kết thúc, một đứa nhại giọng một đứa trung. Đứa bị nhại đuổi theo đứa nhại, chạy loanh quanh lớp, chúng chạy đi chạy lại. Rồi đứa bị nhai bị ba tên lực lưỡng tóm lấy, một đứa xốc đầu, một đứa xốc chân phải, đứa còn lại xốc chân trái, chúng rinh thằng nhại nhấc bổng, hai thằng hai chẳng chân xốc ngang thằng nhại qua cột nhà. Háng thằng nhại giọng bạn nằm ngay cột nhà. Chúng kéo qua kéo lại, thằng nhại giọng đau chỗ nhạy cảm quá, hét toáng loạn. Đang giờ ra chơi mà, đám học trò đứa thì đang kì kinh, đứa thì đang mất ngủ, đứa thì dư sức, đứa thì méo bụng. Mỗi đứa mang một tâm trạng, một cảnh ngộ, một suy nghĩ chẳng ai giống ai, chúng làm loạn cả lên. Tôi vẫn gõ gõ, chúng đã ra chơi hết. Ngoài kia bão vẫn nổi gió hiu hiu, mưa lun phun, môi tôi tím tái buổi sáng đã bớt vì bánh mì lúc ra chơi, vì tập trung gõ gõ nãy giờ nên năng lượng ngầm như được kích hoạt.
Tôi mỏi tay, dựa lưng ra ghế, ngó lơ học trò. Một học sinh đầu tiết được tôi đưa tiền nhuận bút cho, 350 ngàn. Bài viết “tại sao ta nên là chính mình”. Hai tiết học trên lớp tôi cho học sinh làm, em làm xuất sắc nên tôi gửi báo cho. Và Tài hoa trẻ đăng, mục bài viết hay. Hình như em mua kẹo khao các bạn. Chúng ăn bánh tráng trộn, ăn bỏng ngô loại gì tròn tròn, nhỏ như đầu ngón tay, ngọt ngọt cay cay. Tôi đã từng ăn món đó, chảy dãi, chẳng lẽ tôi xin học trò vài hạt.
“Cô ơi bạn Linh bóp cò em”, mấy bạn cười ầm. Tôi bảo “bóp lại”. Chúng lại cười thêm. “Cô giáo bá đạo quá bay ơi”.
Tôi vẫn giữ vẻ lạnh tanh, cả vẻ mặt, cả giọng nói khiến chúng chẳng ho he thêm. Chứ mà cười cái, thì chúng làm tới lắm.
“Đôi khi lòng muốn yêu em thật nhiều, mà ân tình đó trả lại bao nhiêu”, một giọng bolero âm tính hết sức vang lên. “cô hát tiếp được không cô?”, “đời em là cả ước muốn cao sang còn tôi giờ đây tay trắng đôi tay, làm sao chung đường chung lối”.
Chúng vỗ tay rần rần. Tôi không có cơ hội hát tiếp vì một giọng nam cao đã hát bolero thành pop rồi. Lại còn nhại điệu nhảy Michel Jackson, hất hất dưới lên nữa chữ. Tôi thì tôi thích My cồ lắm, cả Mandona nữa. Đều là những số một. Mà họ sinh cùng năm đấy. Đó là năm 1925


Đôi khi tức muốn chết. Một ông thì nói chuyện, một bà thì điểm phấn tô son, một thì gục đầu xuống bàn. “Mới tiết 3 mà, làm cái quả gì vậy”. Nếu có một quả bom sắp nổ thì tôi muốn nó nổ ngay bên cạnh lớn, dưới sân trường phá tan tành quách cái khuôn viên lớp học đóng này đi. Để nằm ngửa nhìn trời, mênh mông nắng, lồng lộng gió, để nghe đám dế vi vo dưới lớp thảm cỏ để cười hề khi ngó thấy chim trên trời dang rộng cánh bơi, cá dưới nước tung cánh bay, và hoa lá lúng liếng làm tình bên nhau. Học sinh của trường học đóng kín, giáo viên ở trên, học sinh ngồi dưới. Chán chết. Không gian ấy làm mòn tư duy cả thầy và trò. Đôi khi muốn quay bàn ngồi tròn cũng thua, vì quá chật. Đôi khi tôi đi một vòng quanh lớp đụng phải học sinh, chúng cười ỏm, cô này cố tình. Ừ thì cố tình, cả đời tôi được lên lớp các người một lần thôi, rồi các người thành xa lạ. Dại gì không lợi dụng nhau. Chọc vậy đỡ quê. Nhưng cũng ngại lắm.



Một học sinh nữ ôm vai một học sinh nữ, học sinh đi sau kéo lê giày lười, mỗi bước chia thành ba bước, “xích xích xích xích, đó là tiếng giày lười của em tạo ra khi va với sàn nhà. Là em cố tình, nếu không thì biết tay tôi.
“Đi dép kêu loẹt quẹt là cô bắt đi lại đấy”. Lần đầu nhận lớp đầu năm, học sinh đã đồn nhau như thế. Chẳng là năm trức có chị Minh Thư điệu ơi là điệu, mũi, mặt như gái tây. Mà tây thật, mọi thứ. Chị đi vào lớp trễ, lại còn lê giày loạc quạc, vào đến gần bàn giáo viên tôi bảo Minh Thư, bước ra cửa lớp, bước ra, giọng tôi nhẹ nhàng, ánh măt bình thản như không có gì. Em làm theo, mặt lạnh lùng không kém. Tôi bảo “đi vào, nhớ bước chân nhẹ nhàng, tạo ra âm thanh nhỏ nhất có thể”. Em nhún người, hơi chùng gối, bước những bước chân êm như quốc quốc, cút cút. Các bạn cười ầm. Tôi nói, “đấy là tui xử đẹp đấy nhé. Lần sau mà đi còn thình thịch như vậy nữa thì coi chừng cái giày, đi bộ về”.
Một học sinh bị đồ sát tại lớp, là đi tán gái, bị nam sinh bắt nạp phạt. Không chịu, cầu cứu “cô ơi, các bạn không cho em ra”. Tôi vẫn lặng thinh, mấy bạn nam trói chân bạn kia, trói tay, doạn nạt đủ trò, đánh, đấm, đá… tên kia no đòn. Là mấy tên siêu quậy, còn học trò ham học thì ít nghịch dại. Chúng nó ngồi như triết gia hoặc anh em của triết gia.
Một văn bản mới đưa lên cho lớp, chuẩn bị văn nghệ Chào Xuân. Tôi thích từ CHÀO XUÂN hơn là mừng đảng mừng xuân. Vì Đảng thì hơi chính trị. Trường học trì chẳng chỉ cần chào xuân là đủ rồi. Mừng đảng để đảng viên lo. Học sinh thì chỉ chào Xuân thôi. Người nào việc nấy, tuổi nhỏ việc nhỏ tùy sức mình, Bác Hồ đã dạy vậy. Tôi thì tôi thích lời dạy ấy lắm luôn ý.
“Sao không cho học sinh ở nhà luôn đi cho rồi?”, “chờ điểm, sai ai sửa?”. “Uhm ha”, “lên chơi, mấy khi được chơi trong lớp trong trường”, “trường học còn để chơi”. Chúng nó đứng thành một đám trước lớp, vòng tròn, là áo dài, chúng đang bàn kế sách gì nghe bí mật lắm, có trời mà biết được.
“Tuần sau mình học Lưu biệt khi xuất dương của Phan Bội Châu nhé các em. Học thuộc bài thơ, nắm tác giả, tìm hiểu về bài thơ Hải ngoại huyết thư của cụ Phan. Tìm hiểu về mảnh thơ viết trong tù của cụ, bài thơ gì đã học ở cấp 2 nè.
Dạ, cô, tụi em sẽ.
Lần này thì một bạn nữ trở thành tội đồ, chúng nó, phe áo dài túm lấy một bạn bị tội gì không biết, nằm úp mặt xuống bàn, bạn nữ bị đồ sát hét toáng lên. Ra là chị ta nhột, bị nhột, tụi bạn biết thóp chơi xỏ. Chọc léc cho lăn quay luôn. Đấy, đã bảo mà, “đừng để cho họ biết điểm yếu của bạn, họ sẽ không để bạn yên đâu”. Hồi còn choai choại như các em, tôi đã từng sợ bị chọc léc, rồi tôi giả bộ không sợ, vài lần tôi đóng kịch đạt, nghiến hết răng, gồng mình cho chúng bạn sác sác hết trò chọc, cấu, thụi, vậy là tôi được yên thân. Frozen nữ hoàng băng giá Elsa thì che đậy băng giá của mình, rồi bị phát hiện. Nàng phải đi trốn. Đoạn sau chỉ là thêm thắt để ngợi ca tình người, tình cảm gia đình thôi. Thực ra nàng sẽ mãi phải băng giá.
ĐI ĐÓN EM NHỎ
Em Thắng, đã nói trên em con dì của tôi.
HỌC SINH CÁ BIỆT
Vũ là học sinh cứng đầu nhất lớp tôi. Học kì I em đã nghỉ học không phép đến 25 buổi. Khen em, thưởng em mỗi khi có cố gắng nhỏ. Tôi đã. Tâm sự với em, chuyện gần chuyện xa. Tôi cũng. Gọi phụ huynh. Đã. Tôi cũng. Kỉ luật trước lớp. Đã. Chỉ còn kỉ luật trước trường tôi vẫn đắn đo. Tôi phải làm sao khi thậm chí mọi cách đối với em thì em vẫn trừng mắt nhìn, tôi chỉ “dạ” một tiếng. Em lì, hay em mạnh mẽ, hay em chai sạn? Tôi biết nguyên nhân “ba nó đánh nó ghê lắm. Đánh con mà như đánh trâu bò. Ba nó toàn chửi em là con đĩ”. Mỗi lần gọi mẹ em, tôi chưa kịp nói hết ý là mẹ em bắn một tằng, tôi lắng nghe, không kịp có ý nào thì mẹ em nói “thôi em phải vào làm đây. Thằng tổ trưởng em nó chửi như chửi chó”. Tôi hẹn gặp mẹ em thì khó hơn gặp Bộ trưởng. Chị nói “công ty em chó lắm. Không cho nghỉ”.
Đến cuối kì I rồi, chiều 29 tháng 12 xét hạnh kiểm học lực học sinh. Vũ, học lực yếu, hạnh kiểm khá. Hạnh kiểm khá. Học lực yếu thì hạnh kiểm khá. Đúng quy định rồi. Nhưng có gì đó không ổn. Có học sinh học dở nhưng đạo đức tốt. Ngược lại. Vậy, tại sao lại dựa vào học lực mà xếp hạnh kiểm. Nhà văn Võ Hồng nói phải “dựa vào học lực mà xếp loại hạnh kiểm chẳng khác gì học sinh lớp 10 thì đạo đức tốt hơn học sinh lớp 1”. Có gì đó sai sai. Nhưng, cả hệ thống như vậy, tôi phải làm sao. Đám đông mạnh lắm. Nếu tôi sếp hạnh kiểm em khá, vì học yếu bị hạ đạo đức thì, tôi chỉ là giáo viên làm đúng luật. Mà luật, để phục vụ con người hay con người là nô lệ của luật đây. Cả hội đồng sẽ đổ mắt dồn về phía tôi, chỉ cần tôi xếp hạnh kiểm tốt cho học sinh yếu. Đám đông đâu có ngoại lệ. Đám đông luôn nói quy định, nội quy, chỉ thị. Vậy ai đặt ra quy định? Một người, một nhóm người, một hội đồng? Họ không bao giờ sai? Chắc chắn không cần nghi ngờ gì chỉ vì luật đã đề ra như thế? Không bao giờ có ngoại lệ.
1.     Tháng 01 năm 2018
Giấc mơ. Đêm tôi tắt điện tối thui. Chị tôi la, nhà được cái bóng điện, tắt đi như người mù. Hai chị em chẳng nói với nhau lời nào. Tối, tôi xách nệm con xuống đất nằm bên hai chiếc xe. Chị nằm trên gác.
          Cha tôi đã mất.
          Ngày 05 tháng 12 âm, năm 2017, đã sang tháng 1 năm 2018
          Tôi nhận ra, tôi và anh tôi, chị tôi chưa ai làm được gì cho cha Nam. Cha tôi đi không để vợ con chăm sóc dù một ngày. Cha hôn mê rồi lên viện, ở đó có thứ y tá bác sĩ trời ơi để cha tôi hôn mê, không chẩn đoán đúng bệnh khiến chúng tôi chỉ còn phần vô hình của cha. Dù tôi biết thứ vô hình của cha trong mẹ con con tôi mới đáng giá. Trước đó, tôi ít nghĩ đến cha, tôi không hay nói chuyện với cha, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn nói với bạn trai tôi. Cha tao có thể đọc xuôi đọc ngược bảng cửu chương, đọc nhanh mà chẳng hề lẫn lộn. Cha tao có thể tính nhẩm rất nhanh. Nhìn đám đất nói số mét, ông nhẩm ngay ra số phòng dựng lên được. Còn tụi tao thì thua. Một phần vì ông từng làm giết mổ heo, chạy chợ bán.
Tìm heo trong làng, mua rồi gánh về. Mẹ tôi kể hồi trẻ cha Nam khỏe lắm luôn. Cha nội của khỏe. Con heo cả tạ, buộc buốn chân, xỏ cái đòn gánh ở giữa bốn chân con heo, cha tôi và bạn cha ghánh qua làng này đến làng khác rồi về nhà.
Người ta nghỉ ngơi, còn cha thì mổ heo rồi thì ra gánh ra chợ bán luôn. Mẹ tôi nói, tính cha Nam mát quá, nên bán buôn được lắm, ra chợ cái sạch sành ranh. Khánh đông hơn hẳn những hàng thịt khác nhưng cha chẳng có lời nhiều.
Thời gian, cha nghỉ mổ heo. Vì sao tôi không biết, nhưng giờ kể lại thời ấy, mẹ tôi cứ tự hào, “thấy cái nghề mổ giết, chết chóc máu me không có hậu, nên thôi”.
Cha tôi


Tôi trở lại phố sau một tuần nghỉ. Vào lớp 10, lớp các em ngây thơ nhất cấp 3. Lớp các em rất thương tôi. Đến tiết tôi, các em đứng lên, chúng hùa lên khi thấy tôi xuất hiện. Làm cái trò gì thế này? “Chúng em chào mừng cô trở lai với tụi em”. Trên bảng, chúng trang trí bảng “Chào mừng cô trở lại với tụi em 10.6”. Với những lời yêu thương phát hờn, khác với kiểu “vô tâm, vô tình, ứ cần” kiểu chúng tôi đóng vai đầu năm tới giờ. Chúng còn viết thư cho tôi, mỗi cô cậu một lời nhắn, một lá thư, một đoạn… nói chung là tâm sự, là an ủi, là chia sẻ, là bên cạnh cô. Chúng dùng thứ giấy tôi thích, giấy kiểu để trang trí, để viết thứ sốt sắng, ướt dẻo, thơm tho như nước hoa. Giấy đủ màu xanh, đỏ, vàng… và đủ thứ hình vẽ trong đó. Chúng học đâu những lời có cánh vậy nè? Tôi chỉ chứ ai. Cô nào trò nấy. Chúng từng bị tôi hành đủ thứ linh tinh tào lao đủ các thứ nào là “Viết tự do”, rồi thì “viết sáng tạo”, hôm tôi đói thì “nếu chỉ còn một ngày để sống”, cũng có khi tôi lên đồng “lời chưa nói”… chỉ vài gợi ý nhỏ như thế, học tự mà bơi. Tôi còn dụ chúng với những mỹ tư trêu ngươi, nhức tim “Làm đề mở như thế này các em sẽ hình thành được thói quen tư duy độc lập, tư duy sáng tạo. Làm thành thạo các em sẽ luôn tìm ra con người lạ trong mình, người lạ đặc biệt, đẹp hơn, giàu hơn, giỏi hơn.
“chúng ta, đang nghiện nhau không?”. “Uhm”
Người ta quen hơi thở của nhau. Thứ hơi thở bằng mũi, thở ra từ thăm thẳm muôn trùng. “Sao em thở chậm thế”, “em thở đều quá”, nhịp thở tôi êm hơn, chậm hơn nhịp thở anh. Anh phải rất lặng mới nghe được tôi thở. Tôi cười, “em là Ms Yoga Hơi Thở mà”. Tôi cười. Nhịp thở của tôi chậm, khoảng 12 nhịp một phút so với thường khoảng trên dưới 18 nhịp. Tôi cũng điều khiển được nhịp tim của mình. Nó cũng chậm lại. Như thế nghĩa là….
Tôi, lãnh cảm. Tôi hợm đời. Tôi chẳng cần trai. Ít nhất đã 7 năm. Nhưng khi anh đến, tôi như bơ đông lạnh được đun trên nền nhiệt trăm độ. 
Xưởng….
Ngọn than hồng ẩn trong đám tàn trò. Một ngọn gió. Chúng tôi là ngọn gió thổi bùng nhau. Hay hủy diệt nhau, tôi đếch biết. Anh đếch biết. 
Nàng Bella với Quadimodo. Tôi đang đọc. Tôi đã xem nhạc kịch. Tôi vốn thích văn học lãng mạn. 
Tôi tận 25 mới học xong mọi thứ tôi muốn học. Tôi học hành chậm. Chậm mọi thứ. Giờ thì tôi viết nhanh. Mọi thứ liên quan đến đọc và viết tôi khá thạo. Nhanh về ý tưởng nhờ tôi chậm đến 25 tuổi trong khi người ta đã nhanh từ đôi mươi.
Biển, chúng tôi vi vu quên hết muộn phiền cuối năm. Như chục năm nay tôi vốn chẳng tết.
6h chiều tối 12 tháng 2 anh đến chỗ tôi. Đồ đã cuốn gói, tôi cũng cuốn gói, hai bộ legging thun, 1 đôi giày. Xong. Chúng tôi rong xuống biển Vũng Tàu. 
“Em muốn làm một người như thế nào?”
Chưa ai hỏi tôi câu này. Ai cũng hỏi tôi làm nghề gì, khi biết tôi có dạy thêm không họ thất vọng. Một chàng trai phố thị bảo tôi bên cạnh nhà anh giáo viên họ giàu lắm, nhà có mấy tấm. Bảo tôi sao không dạy thêm. Tôi cười. Học sinh của tôi đã ở trường từ 6h45 sáng đến 4h45 chiều. Tôi thật không nỡ lòng nào dạy thêm chúng lúc cuối tuần hoặc trưa, hoặc tối. Các em cần thứ khác cơ. Cha tôi cũng nói, con cháu kia đi dạy thêm cũng kiếm được bộn tiền. Rồi bà chị họ tôi còn kêu chạy cho tôi về dạy cấp 2 vì “dạy thêm ngon lắm”, còn “nuôi” học trò để kiếm tiền nữa. Tôi thật nói “bây giờ thì vậy, 5 năm, 10 năm nữa sẽ khác hà chị”.
Tôi nói tôi muốn làm một con người… là chính tôi. Tư tưởng tự do.
Tôi muốn làm một người con làm cha mẹ vui. Tôi ít khi mang lại hạnh phúc cho họ.
Tôi muốn làm một người hàng xóm thân thiện. Tôi chưa bao giờ chào hỏi hàng xóm của tôi. Khi họ chào hỏi tôi tôi thấy phiền. Nên, có người hàng xóm tôi yêu, tôi cũng chẳng chào luôn, tôi mất luôn cơ hội được bên một người tôi yêu chỉ vì anh ta mặc màu áo tôi thích. Xanh dương. Chỉ vì anh ta không nói gì, lặng lẽ. Chỉ vì anh ta không có người bạn nào. Chỉ vì anh ta luôn chạy xe rất nhẹ. Chỉ vì anh ta, tôi chưa một lần nhìn mặt. Nên cố nhiên, tôi không biết mặt anh ta.
Tôi muốn làm một cô giáo sáng tạo. Vì tôi chưa sáng tạo được gì nhiều trong những giờ học buồn ngủ của mình.
Tôi thật muốn làm một người tình gây nghiện. Tôi có thể đến sau nhưng chính tôi khiến cho anh quên hết những ngào ngọt đắm say đến điên dại của người trước. Chính tôi cũng muốn mình khiến anh ta từ nay thất vọng với tất cả các kiểu đàn bà. Vì tôi là người tình.
Nhưng, tôi luôn hỏi “làm tình để làm gì nếu không phải để có con?”. Tất nhiên họ không trả lời được.
Cũng thế, tôi luôn hỏi đi làm để làm gì mà đi làm hoài.
80/20 “Đời chúng ta…
Nằm trên người người tình
Người thổi Hamonica trên sông
Tôi chán những câu hỏi của người đời. Yoga. Chưa ai hỏi tôi dạy Yoga có gì vui. Họ hỏi giống nhau, “tuần dạy mấy buổi, bao nhiêu một tháng”. Ờ, thật nhột. Đôi khi tôi vờ đang bận ứ thèm trả lời. Tôi đem nỗi niềm ấy kể với chị, chị tôi nói “thông cảm cho họ. Họ chỉ nghĩ được nhiêu đó thôi. Mày đòi hỏi hơn. Đòi hỏi họ hiểu những việc mày làm chi cho phí”. Ừ nhỉ, tại sao tôi chọn tập yoga cơ chứ? Tại yêu thế thôi. Tại sao tôi đi Sài Gòn học hướng dẫn viên? Vì yêu, coi yoga như một phần cơ thể tâm hồn mình. Thế thôi. Vì sao tôi ở lại dạy yoga đến 7h tối, 8h tối mới về tới nhà. Về ăn, tắm, giặt xong là 9h? Vì yêu yoga, thế thôi.
Học sinh vẽ, bức tranh khuôn mặt, nửa vui, nửa buồn. Hai mặt, giả dối. Tôi cho học sinh khác chấm bài bạn. Điểm chấm và nhận xét. Bạn chấm được 8 điểm, nhận xét tính hai mặt, giả dối của con người. Rằng, bên ngoài thì vờ vui, hạnh, sướng, đủ, ổn. Nhưng sâu trong lòng ai cũng thật buồn, khổ, lo, bất ổn. Thường xuyên.
Tôi hỏi lại học sinh vẽ, “bạn nhận xét ổn không?”. Em bảo “Là thế”. Tôi cho 3 học sinh khác chấm điểm nữa. Và người thứ 5 là tôi, tôi chấm điểm 10, điểm cao nhất. Tôi nhận xét. Bên trong, dù ai cũng có những nỗi buồn, dù ai cũng có những niềm đau, ai cũng có những lo lắng và khổ tâm nhưng vì cuộc sống này, vì mọi người, vì tương lai mà dấu đi, để nhẻn miệng mạnh mẽ, để mỉm cười tỏa nắng, để hát lên thay vì rưng rưng. Đó gọi là tư duy tích cực. Điểm của bạn là điểm trung bình cộng của 5 giám khảo chấm, chia 5.
Lớp khá vui, các em được tôi tạo điều kiện phát huy năng lực riêng. Người thì được hát, bạn thì được vẽ, bạn lại viết văn, bạn thì đọc thơ… nhưng các em vẫn chẳng mấy hứng thú với tiết học của tôi. Vì khá buồn. Như cái mặt của tôi tự nhiên đã có tên buồn. Dù tôi biết, lớp học chỉ cần lạc quan, niềm vui tôi các em đã có đủ nỗi buồn ở nhà, áp lực học hành, thi cử, cha mẹ thầy cô kì vọng ở chúng rồi. Các em lại trong tuổi dậy thì sắp hoàn thiện nên tâm lý nắng mưa lắm. Các em chẳng cần thêm bản mặt bao công nữa đâu. Nhưng tôi sinh ra vào ngày ngâu nên chữ rầu đeo đuổi tôi. Hoài.
          Chấm bài tiếp, là bài của học sinh nam. Long, Huỳnh Phi Long, em vẽ hình học sinh, nhỏ rồi lớn và tốt nghiệp rồi chạy xe ôm. Em thuyết trình. Học để rồi học và lại học. Ra trường thất nghiệp chạy xe ôm. Vậy lãng phí tuổi trẻ, cứ chơi đi vì thanh xuân không hai lần. Tôi hỏi cả lớp, ai có thể thuyết trình lại hình vẽ này có ý nghĩa hơn? Không ai, dù tôi cố hỏi ba lần, nhìn mắt yêu cầu cao. Chúng vẫn lặng im. Tôi bảo đây, đưa tranh vẽ đây tui thuyết trình cho: Cấp 1, chúng ta nhỏ bé. Hình hài thấp bé và tri thức cũng chưa nhiều, cha mẹ gửi chúng ta đến trường, thầy cô chỉ bảo chúng ta, từ nhỏ bé chúng ta cao hơn, sumo hơn về cả hình thể lẫn chất xám và xúc cảm. Chúng ta đang trưởng thành, một phần công lao của gia đình, một phần của cô thầy và rất nhiều cố gắng nỗ lực của bản thân chúng ta. Thời gian qua đi, qua đi, ta ăn thêm hàng chục tổ trứng gà công nghiệp, hàng chục thùng sữa vinamilk, luôn hàng chục kí gạo. Cao hơn, lớn hơn và thông thái hơn. Chúng ta to bự như này, Nếu chúng ta không chịu khó học thì có thể chúng ta vẫn to về hình thể, cao về chiều cao nhưng đầu óc chúng ta sẽ bé lại, (chỉ lại hình nhỏ) vì các bạn khác đã đi xa hơn chúng ta rồi. Và rồi chỉ chúng ta là nhỏ và tự ta ở sau cùng, chỉ vì lười học. Vậy nên, nếu muốn tiến về phía trước thì chỉ có cách là chúng ta học tập và tiến lên.
Như con xe dream xinh xẻo này, em thấy không. Nó chỉ là cục sắt zụn nếu nó không có xăng. Nhưng, đổ xăng nổ máy nó chạy 60, 80km/h. Em muốn em đi bộ đi tốc độ của dream là động cơ học tập từ trong em. Hãy đặt mục tiêu cho mình và khởi động, hãy tăng tốc rồi sẽ tới đích vinh quang. Các chàng hoàng tử và công chúa xinh xẻo nhất thế gian đang chờ chúng ta ở phía đó, chời ơi! Chúng mỉm cười. Ít khi chúng mỉm cười lắm, lũ quỷ.
Thỉnh thoảng tôi lại hỏi “hôm nay chúng ta học hay chơi?”. Tất nhiên chúng sẽ vang ca “chơi, chơi, chơi”. “Vậy thì mở sách trang… ta học bài….”.






Có một người tôi thích. Tôi biết mình mãi thích người ta.
15/4/1018
Sáng chủ nhật, thèm nắng dậy sớm đi đón nắng. Công viên không có đường vào, chỗ nào cũng dăng rào xích, xe chỉ có duy nhất một cổng vào. Cổng ấy đã là sân chơi cầu mây của mấy cha siêu dẻo siêu mạnh, chơi cầu cả cầu mây lẫn cầu lông như một nghệ thuật. Nên tôi lùi về lòng vòng. Qua café cũ, không muốn vào, đến café mới Ngõ Hạnh. Đúng, chưa thấy cái toilet nào nghiện như ở Ngõ Hạnh café. Ở đường Lý Văn Sâm, Biên Hòa đó. Ai ở đó ghé chơi.
Toilet có một khoảng giếng trời, mát lành. Vào đó muốn ngủ luôn.
Không gian trong thì có một bài thơ thiền khá hay tôi đã đến đây 1 lần trước. Lần ấy tôi đã thuộc đoạn thơ thiền, và trở thành một lời dạy của tôi lớp Yoga:
Hít vào tâm tĩnh lặng
Thở ra miệng mỉm cười
Hai bến bờ tinh khôi
Xin nguyện sống trọn vẹn
Mắt thương nhìn cuộc đời
Giỏ hoa mười giờ treo lơ lửng trên không, ngang tầm mắt.
Tôi đeo phone nhưng không mở nhạc. Như một sự đánh lạc hướng giúp tôi tĩnh tâm.
Tại Ngõ Hạnh, tôi viết thơ về nghề của mình. Vài ba ngày trước em học sinh trường Nguyễn Khuyến đã nhảy lầu tự tử.

TÔI LỰA CHỌN CHÍNH TÔI
EM HÃY LỰA CHỌN CHÍNH EM

Em đứng trên lan can lầu cao
Lắc đầu trước lời khẩn cầu của các bạn
Em đau gì niềm đau vô hạn?
Giã biệt đau thương của mình bằng tự đổ máu!

Sao em chẳng thể sẻ chia với bạn bè?
Hay bạn em ai cũng như những chiến binh
Vào đường đua và chạy
Chẳng biết nhiều khi thua cuộc là chân chiến thắng!

Sao em chẳng thể tâm tình cùng thầy cô?
Hay cô thầy mải đua với thành tích này nọ
Chẳng có giáo án nào cô nhỏ to tâm sự
Em chỉ cần là chính mình thôi!

Có thể mẹ cha muốn em trở thành bác sĩ, kĩ sư
Nhưng em có thể lựa chọn mình sẽ là một nghệ sĩ đường phố
Nghêu ngao những bản du ca

Có thể thầy cô nào cũng muốn em điểm giỏi, điểm khá
Nhưng em có thể chỉ chọn một vài môn để khám phá
Còn lại, chọn đủ điểm qua!

Nếu nhìn gần em sẽ thấy
Chẳng phải hình tròn tạo nên từ những góc khuyết đó sao
Giáo sư toán học đa phần không biết thổi hồn vào chữ nên những lời thơ
Và có nhà thơ thiên tài chẳng thể giải nổi một bài toán lớp 2

Nhưng họ đều là người giỏi
Họ giỏi lựa chọn chính mình hơn là lựa chọn những ảo ảnh ngoài thân

Em tôi ơi!
Khi ngoài kia hết một cuộc đua lại là những đường đua
Sao ta không tự chiến thắng chính mình so với chiến thắng thiên hạ
Ta hôm nay biết lựa chọn chính mình
Ta hôm nay có niềm vui riêng
Ta hôm nay đã cố gắng đủ rồi nên thất bại cũng chẳng có gì để ngại

Gọi đó là chân chiến thắng!
Một con chó cô đơn đi lạc. Là chú cún con. Chú bị lạc chủ ở công viên. Tôi chờ chủ tới tìm nhưng mãi chẳng thấy đâu. Chú cún con cưng lắm. Thật lòng mà nói, tôi chưa bao giờ thấy chú cún nào xinh xắn và thương như thế. Nó nhỏ thôi nhưng rất ngọt ngào. Cứ quấn quýt lấy tôi như tôi là chủ cưng của nó vậy. Chú cún con cứ tới, mắt nhìn, rồi đưa cái lưỡi hồng nhỏ của mính hôn lấy hôn để chân tôi, đầu gối tối, cựa vào đùi tôi rồi tìm kiếm mắt tôi. Cậu nhỏ ngọt ngào như tình nhân mùa cựa quậy, ngào ngọt như bầu sữa mẹ mùa con khát. Cậu nhỏ, như mọi loài cún, có cái mũi điểm 10 dù khả năng phân biệt màu sắc của cậu khá yếu. Tôi chắc khi tôi mặc áo màu xanh lá và màu xanh ngọc bích – thứ xanh tự nhiên và xanh sang chảnh, kì diệu của loài đá tự nhiên chú không phân biệt được.
Tôi mua cho nhóc cún một cái xúc xích chiên bên góc công viên. Chú ngửi ngửi rồi giữ khoảng cách.
Ánh mắt chú cún có gì đó lạ lắm. Một chị bán bánh rán đi ngang, là bánh tiêu. Người bạn tôi của tôi ư ử, liếm lấy liếm để chân tôi, nhảy chuồm lên người tôi. Tôi mua cho chú cún một bánh. Chú liếm liếm chiếc bánh, nuốt nước dãi rồi lại nhìn tôi như cảm ơn, lại như nhìn chiếc bánh như nhường, như mời tôi mời trước, hoặc mời cùng. Hoặc ánh mắt ấy, điệu bộ nghiêng nghiêng đầu ấy như xin lỗi chiếc bánh xinh đẹp vì đói quá phá mất hình hài tròn trịa dịu dàng ấy.
Và chú ăn. Từ tốn hơn mọi kiểu ăn của tất tần tất chú cún khác tôi biết. Từ tốn như một tiểu yêu tinh khảnh ăn, chỉ nhín một chút xíu, nếm vào đầu lưỡi lại lắc đầu chạy đi chơi, chút tiểu yêu tinh lại trở lại nhún ngón tay, nghiêng hông nhín một miếng bánh chủ chỉnh hơn đầu ngón tay, nhai nhau đầu răng cửa, lại nhảy lò cò đi chơi. Thương muốn chết đi được.
Tận xế đêm, không có ai đi tìm chú cún. Tôi mang chú cún về. Chú cún chẳng có gì là lạ lẫm khi theo tôi. Vẻ như tôi chính là chủ nhân tuyệt vời của chú, từ thuở nào đến bây giờ và mãi vậy. Tôi thì tôi đã từng mất đi thứ thân thương nhất, nên tôi biết ai đó đang quay quắt đi tìm chú cún cưng này. Có người sẽ bỏ ăn mất, có khi cả nhà, cả ông bà, cha mẹ, con… nếu chủ nhân của chú cún là gia đình truyền thống. Tôi thật lòng lo cho họ.
Tôi không chơi facebook đã hai năm. Lý do tôi không chơi là tôi sợ sóng internet. Đầu tôi sẽ nhận ra ngay sóng internet. Nó sẽ căng thẳng. Nó đau. Nên tôi mãi vẫn trung thành với sách, báo giấy và cuộc sống không điện thoại chẳng máy tính.
Khi cần viết lách tôi mượn máy chị tôi, ào một phát là xong.
Tôi cảm thấy tự do khi không máy tính và điện thoại.
Con cún có vẻ thích kiểu tắt điện của tôi. Cứ đêm, tôi lại chẳng hề bật điện. Mọi thứ hờ ánh trăng, ánh sáng trời, ánh sáng hờ từ cửa sổ nhà bên ké qua. Mắt tôi có thể nhìn thấy trong đêm, định vị rất tốt. Tôi gọi đó là ánh sáng bình yên. Lại nữa, ánh đèn điện làm tôi mệt mỏi. Nó thô thiển, nóng bức và chói. Nó cứng nhắc và xanh xao.
Chú cún ngủ cùng tôi, chú ngoan ngoãn tử tế như tiểu thần tiên chỉ có trong truyện cho con nít.
Tôi nhờ chị đăng thông tin chú cún lên trang thông tin của mình. Rồi nhảy lên trang cộng đồng thành viên của thành phố chúng tôi ở. Chẳng ai liên lạc, sau đó một tuần tôi quyết định tôi chính thức là chủ nhân chân chính của em Hachi. Hachi là tên ngắn của chú chó Hachico. Là chú chó Nhật nổi tiếng trung thành với chú. Chú chó khôn ngoan, tâm lí, cô đơn, độc.





Công việc của tôi vẫn như cũ,
17 tháng 4 năm 2018 cha, lại rơi nước mắt. “Nếu tổn thương não phải, nửa biên trái có thể bị liệt”. Cha tôi đã bị thương tổn, có thể là khối nhọt, rồi phát triển thành u trong não phải khoảng 2 năm trước. Khoảng ấy cha tôi yếu tay trái, rồi chân trái.
Cậu út nói “Cha nhìn đi, cái chân cứ đi lại lắc nhắc là cứ đi được, chỉ hơi chấm phẩy xíu. Còn tay này, chẳng chịu làm gì, tập thể dục cũng nhác nên liệt luôn. Giờ áo cũng không mặc được”. Được đà, tôi đã nhắc nhở cha “tập thế này này, thế kia này”. Đủ thứ. Tôi bảo cha sợ mất sức nên không chịu làm, không chịu vận động. Nào tôi hiểu cho cha, rằng não cha đã quá mệt mỏi, và đơ lại. Hoạt động chân tay, cơ thể do não điều khiển. Tôi dại dột. Tôi cảm thấy xấu hổ. Cha tôi đã chỉ còn trong kí ức. Mãi tôi sẽ mang kí ức ấy chan cơm.
Em tôi nói rằng cậu ấy hối hận lắm, vì đã không biết được sớm hơn, không có kinh nghiệm hơn. Cậu ấy nói nếu có kinh nghiệm hơn cậu đã nói anh trai, chị gái và tôi về sớm hơn để được gặp cha. Nhưng, khi chị tôi về là lúc cha tôi đã hôn mê. Tôi về thì cha đã nằm nơi vĩnh cửu rồi.
Cậu út kể cha nằm đó, không nói gì, nhắm mắt lại. Cầm tay cậu út chặt cứng đặt lên ngực cha. Mắt cứ nhìn chằm chằm, trừng trừng vào mặt cậu như muốn nói điều gì đó. Hai chị em đi tìm trâu trong rừng. Đi hết qua hàng chục ngọn đồi, men theo đường mòn quanh đồi này đến đồi khác, đi chẳng từa ngách ngóc nào. Gió chiều mênh mang nhưng đi nhiều nên mồ hôi ra tát túa. Trong lòng chúng tôi mênh mông, trống huơ trống hoắc. Một miền xót xa trong tất cả hững hờ của anh em tôi. Cậu út vừa nói, vừa nắm tay bứt nắm lá mua vò nát bép. Mùi hăng hắc của lá mua chát chúa hơn nắng quái chiều.
Bên kia đồi, người ta hái chè. Là chè búp để làm trà. Quê tôi là xứ trà, nên tôi có biệt danh Trà Hoa Nữ. Cô gái yêu hoa chè. Cha tôi nghiện chè phát khiếp. Chè đặc như cao chè vậy đó.
Đi qua một quả đồi, tới con đập hồ nước mênh mông, trong vắt muốn lặn hụp bơi vùng vẫy. Sợ vì nó sâu qua, mênh mông quá. Cậu út cởi áo khoác ngoài, đánh trần nhảy túm xuống. Cậu lặn mất tăm làm tôi sợ phát khiếp.
Một lúc cậu ngóc đầu lên phía tút bên kia. Như một kình ngư.
“Cái đập này cha cho người ta đấy chứ”. Vâng, lần ấy tôi còn nhớ. Cha tôi đi rừng về nói mới kiếm được một dằm mới. Đã phát quang, đào mốc để đánh dấu. Rằng chỗ này cha đã chọn để đắp đập. Chân đập sẽ ở đây, nước sẽ dâng lên kia. Cha sẽ có cái hồ thứ 3.
Rồi người ta xin dằm ấy, cha cho. Vì đồi ấy của họ. Khu thung lũng này nước dâng lên cũng ăn đất đồi của họ. Tình nghĩa cha quý hơn kinh tế. Tuy cha cũng rất máu kiếm chác. Cha từng đi buôn heo, quảy heo con cả tạ từ đồng này qua đồng kia về nhà mổ thịt xẻ ra đi bán. Nhưng mẹ nói hồi ấy cha chẳng giữ được đồng nào, sau đó vì sao thôi mổ heo thì tôi không rõ.

Chị tôi cũng dày vò không kém.
17 tháng 5 năm 2018 cha
17 tháng 5 năm 2019 cha.
Một năm hay chục năm sau, có lẽ đến chừng khi nào kí ức tôi còn vẹn nguyên thì những gì còn lại từ ngày cha còn vẫn vẹn nguyên. Hình ảnh cha vẫn vẹn nguyên trong tôi.
20 người đã tới lớp yoga Hơi Thở, 8 người đang tập. Có thể chỉ còn 6 và 4 rồi 2. Tôi đã nói, một người tôi cũng dạy mà. Vì mình tôi, hàng ngày ở nhà tôi vẫn tập. Cho đến khi không có ai tập thì tôi dẹp lớp. Nhiều người đến yoga thì thấy dẻo, hình đẹp, thích. Nghĩ tới lớp thì sẽ dẻo. Tất nhiên họ muốn yêu yoga ngay từ ngày tập đầu tiên. Khó, vì yoga bền bỉ. Nhàm chán, đau, đa phần cảm thấy vô nghĩa. Dơ tay, dơ chân hít vào thở ra ngày nào cũng thế.
Thực ra, những gì yoga mang lại cho tâm ta vô hình, ẩn, nên không thể nhìn thấy. Nên, ai chọn yoga vì hình ảnh đẹp sẽ sớm dẹp thôi. Bởi, hình đẹp được rồi sẽ chẳng còn gì để thú, để nỗ lực vươn tới.
Có người muốn giảm cân mà đến phòng tập yoga, họ cũng không bền nốt. Vì mục tiêu họ xác định đã sai, từ tiêu cực, từ không yêu bản thân thì sao có thể.
Vậy đến với yoga bằng tâm thức thế nào thì bền bỉ. Là không. Không mong cầu gì hết, chẳng mục đích gì cả. Hỏi bạn tập yoga để làm gì sẽ chẳng biết trả lời sao, mỉm cười trừ. Như tôi đã từng. Và người ấy sẽ ở lại, mãi với yoga. Tôi chắc. Nếu ta chọn người yêu, người làm bạn vì người đó đẹp, vì ta muốn chơi với người đó để ta được đẹp, được giỏi thì ta đã tham rồi. Vì ta thích được chơi với họ. Hay vì họ sẽ thích chơi với ta. Vì thích thế thôi. Người chơi yoga phải trải đời, nỗi buồn đã đủ. Chán chường thất vọng đã đủ. Người càng cứng cơ địa thì càng tiến tới trong yoga. Vì họ khó khăn lắm mới xọc dọc được, nỗ lực bền bỉ. Vì bền bỉ ấy họ hiểu ý nghĩa của việt đạt được thế. Họ mệt nhoài và họ hiểu giá trị của thư giãn nghỉ ngơi. Họ cho phép mình tận hưởng cái gọi là hơi thở. Người cơ địa dẻo, tập yoga khó hơn nhiều. Vì họ chinh phục bên ngoài yoga dễ thì bên trong thường khó chạm được. Vài lần là làm được thế chim bồ câu siêu dẻo. Họ không phải đổ giọt mồ hôi nào, họ ít chịu đau đớn. Nên không có thư giãn. Khó cảm nhận được tĩnh tại.
Làm sao để lớp học yoga đông? Âm dương. Nam.. Mĩ nam. Nhưng, sẽ phân tâm. Không biết người ấy có nhìn thấy mình lên thế bánh xe ko?

Từ bao giờ tôi chẳng ăn hết. Trừ lại 1 miếng cho kiến, cho bọ, cho giòi. Hờ. Tôi điên. Ừ, mọi người tỉnh, trân quý hạt gạo. Mỗi hạt gạo là mỗi lít mồ hôi của người nông cày. Nhưng tôi khác, mấy con kiến, con giun con bọ cũng cần thức ăn chứ sao. Mấy con chuột chúng cũng biết đói. Mà mèo hoang cũng có con nhỏ. Luôn trừ lại một miếng ăn, bỏ tự nhiên vào sọt rác.
2.     Sự phát hiện thú vị.
Đó là những ngày tôi ở lại trường. Trường vắng hoe, chỉ còn im lặng và khổng lồ khoảng trống





1.     Tôi.
Sau lần thứ 20 leo bộ đỉnh Lang Bian tôi nhận ra vài điều liều lĩnh như sau:
5. Phụ nữ Việt Nam, leo núi cùng đàn ông, hoặc gia đình.
4. Những cô gái da màu, đặc biệt là da trắng thường leo núi một mình.
3. Người nước ngoài thường leo núi sớm hơn so với người Việt (Có lẽ do thói quen thức dậy sớm? Hay vì người Việt dân bản địa nên thường không háo hức bằng?).
2. Người Việt thường người trẻ, người da màu thường có người leo núi độc hành là người nhiều tuổi (có anh người Nhật đã 75 tuổi, nhưng còn rất trẻ).
1. Người da màu chụp nhiều cảnh thiên nhiên hoang sơ. Người Việt chủ yếu chụp hình chính mình cả khi leo núi và ở bất cứ nơi đâu.
0. Nhiều người được hỏi, “có tính sẽ trở lại Lang Bian pi? Họ nói “yes”.
-1. Mỗi người có một lý do riêng để họ chinh phục Lang Bian Park.
Đó là lần thứ 20 tôi lội bộ khoảng trên dưới 15 ki lô mét tờ.
Ở miền núi cao, đỉnh cao của cao nguyên Lâm Viên. 15 năm trước. Năm tôi 20 tuổi, là lần đầu tiên tôi leo bộ núi Lang Bian. Đó là lần tôi leo bộ đầu tiên. Một mình. Tôi chọn một mình không phải vì tôi chẳng có bạn. Tôi thích phưu lưu một mình. Leo núi đoàn thì nhiều đoàn, nhưng một mình leo núi Lang Bian ít.
2.     Cha tôi.
Mỗi lần leo núi, điều đặc biệt tôi thích thú là hình ảnh tuổi thơ, anh trai tôi, núi rừng miền quê tôi và cha tôi. Đặc biệt là cha tôi, người như sống lại bên tôi cùng tôi trong mỗi bước chân suốt cuộc hành trình. Đơn giản vì hồi nhỏ tôi hay theo cha đi rừng. Mùa hè, cha lại cho tôi theo.
Quê, phụ nữ, đàn bà con gái chẳng ai được đi rừng. Một phần vì sức khỏe của họ không đủ để băng rừng vượt rú. Mỗi lượt sáng đi chiều về trong rừng để lấy gỗ, để sắn thú hay để lấy măng đều khoảng trên dưới 30 ki lô tô mét đi bộ.
Khi tôi khoảng 16 tuổi thì tôi vẫn bận áo số 10 Huỳnh Đức và quần đùi đỏ của cha tôi. Đó là chiếc quần rộng, cha thì bận vừa nhưng tôi không to con như cha nên tôi mặc nhì n giống như chiếc váy xòe, lại màu đỏ nên tôi rất thích. Vì thích nên tôi mặc. Và khi mặc áo số cầu thủ thì tôi rất giống con trai.
16 tuổi, đã qua tuổi dậy thì nhưng tôi vẫn chẳng chịu mặc áo ngực. Cả cho đến bây giờ. Trừ khi đi làm.
16 tuổi nhưng tóc tôi vẫn là tóc con trai. Đám bạn của tôi cũng là những tên con trai. Tôi hay chú ý cách cha tôi mài dao nên khi cha tôi đi vắng, mẹ cần dao thì tôi là người mài thay cha.
Mỗi tuần vào cuối tuần tôi lại dậy sớm. Khoảng 4h sáng, ăn cơm sớm, mẹ đã nấu, thường là cơm nếp xấu xôi. Có đậu phộng hoặc đỗ. Là xôi nếp với đậu phộng hoặc đỗ. Ăn thế mới chắc bụng. Đó là phần ăn cho người làm việc nặng ở quê. Mẹ và anh, chị tôi ở nhà thì chỉ ăn cơm trắng thôi.
Cha tôi bảo tôi mang thêm một túi, là palo của bộ đội kiểu palo con cóc, trong đó đủ thứ như bật lửa, gạo cho bữa trưa, nhút hoặc muối vừng. Nước thì một chai nhỏ uống dọc đường đi. Và dao. Mỗi người đi rừng đều phải mang mấy con dao. Nào dao để chặt. Nào rìu để đốn cây lớn. Nào rựa để rẻ dây leo chinh phục cây gỗ lớn. Và đủ thứ nhà nghề khác tôi cũng khó hiểu.
Phụ nữ thì chẳng ai mang dao bằng dây đã thắt một cách nghệ thuật quanh hông. Vỏ dao được làm bằng bai nửa mảnh gỗ, được tạo có lỗ hổng ở giữa đủ để không quá rộng chẳng quá chặt cho dao vào. Cán dao thì nằm ở trên, khi cần dùng dao thì cầm cán và rút. Người thuận tay phải thì đeo vỏ dao bên trái.
Tôi đeo vỏ dao bên phải vì tôi thuận tay trái. Tôi giống cha.
Phụ nữ làng chẳng có ai đeo vỏ dao, trừ tôi. Tôi thích cái mạnh mẽ của đàn ông. Nhất là cha tôi. Mỗi khi cha múc nước cho tôi tắm, cha kéo một hồ đầy. Chẳng như mẹ tôi chỉ múc cho mấy xô. Khi cha tôi bửa củi thì những thanh củi thẳng tắp, nhỏ nhắn, vuông vắn góc cạnh. Chẳng xù xì to sụ như mẹ tôi bửa. Khi cha tôi chém sắn cho gà, trâu bò ăn thì mảnh nào ra mảnh đó, đều tăm tắp, chẳng như mẹ tôi miếng dày miếng mỏng. Khi cha tôi mài dao thì khỏi nói.
Một lần trước khi lên rừng chặt gỗ với cây rìu ngọt nhất. Cha nói tôi, “chập 30 phút lại canh câu cá. Cha ngầm 5 cái câu ở 5 chiếc má, mỗi chiếc lá bục bục cách nhau 10 mét đó dọc suối đó”. Cha tôi chặt gỗ gần đó. Tiếng rìu kinh kong của cha vang vang vàng vùng vằng, khục khắc ngay bên tai tôi. Cộng thêm tiếng dội của những thung lũng âm thanh ấy nghe rất ngợp. Đàn bà con gái có thể sợ. Mẹ tôi và đàn bà làng đều sợ. Nhất là từ khi có người đi rừng chẳng về nữa. Sau, nhiều người đi rừng về thỉnh thoảng lại kể có thấy người rừng. Họ bận lá cây, đứng từ xa, tóc dài tận vai, mặt đầy lông lá. Cứ thấy người họ lại chạy mất hút, hú lên như tiếng hổ báo. Đó là chưa kể có người làng còn dắt cả trâu nhà người làng mổ lấy thịt. Chập choàng, nhà nào có đàn ông con trai đi rừng chưa về lại chạy qua nhà hàng xóm hỏi “Chú có thấy chồng, con trai tôi không?”. Tất nhiên, cha tôi thừa tâm lý để nói họ về sau, trâu mệt nên kéo chậm xíu. Nhắn ở nhà ăn cơm trước đi – cha tôi còn thêm vậy nữa.
 Họ không dám theo cha, theo chồng đi rừng sâu lần hai. Tôi thì tôi thích thú âm thanh như thú dữ ấy. Âm thanh ấy là một bản nhạc rừng. Tôi lấy làm lạ tai lắm. Điệu của nó sau này tôi học nhạc lý hàng năm trời. Tìm hết cách tạo âm từ những kí tự son, đô, rê, mi, pha, son, la… mãi cũng chưa hợp âm được âm thanh kinh kong của núi rừng vọng lại tiếng rìu choảng vào thân cây rừng của cha tôi hồi ấy.
Đó là một cây lim. Gỗ lim là một trong những thứ gỗ quý. Bây giờ cha có tiền trăm triệu nếu có những cây lim như thế. Thời đó chỉ được tiền chục triệu thôi.
Đó là cây lim cha đốn mất một buổi sáng cộng thêm một góc của miếng bánh buổi chiều.
Xong, cha mệt lả. Chiều phải 2 con trâu nối nhau kéo, một con đi trước, một con đi sau. Lợi dụng dòng chảy xuôi của nước được nửa đường.
Trưa ấy cha tôi chẳng nói gì.
Tôi vẫn làm bữa cơm bên góc. Là một xâu cá mát. Và những con khé. Cá mát thì đặc sản của suối xứ núi quê tôi. Những con có không to, chỉ bằng khoảng 2, 3 ngón tay cha tôi, có mấy dấu vết chấm đen trên lưng lưng người có nốt ruồi tài năng ở cánh tay. Ngay giữa cánh tay và cẳng tay. Vảy cá màu hồng nhạt, thân cá thon, bót ở đuôi và đầu. Cân đối. Cha tôi nói “cá này đẹp. Xin phép cá mát, đã mượn thân mày làm bữa trưa”.
Cha tôi chỉ cho tôi cây méo. Đó là cây ven dòng duối, từ sâu thẳm rừng sâu, chạy dài thành hàng. Chỗ nào còn nước mát thì có lá méo, có đoạn lá méo ăn lên khoảng gần 1 met. Chỗ đó mát lịm. Mát mà cảm giác rùng mình. Rợn vì chẳng có gì sánh được cái vị ngào ngọt của dòng suối, một con suối từ đâu đó do núi rừng hạnh phúc tè dầm ra. Con suối mà cơn hứng thú tột cùng của núi anh và núi chị vượt ra dòng tinh khiết mát rượi đến bất tận.
-         Sao gọi là cây là méo, cha?
-         Con nhìn đi có hàng trăm lá méo quanh đây, kiếm cho cha 10 lá tròn, để cha nấu canh khé. (Khé là loài cua đá, to hơn, đẹp hơn. Lông lá hơn, ba trợn ba trạo và lanh lẹ hơn. Con nào cũng có hình hoa văn đẹp mê ly như những mắt thánh trên lưng. Trông rất nam tính).
Tôi cố kiếm một vòng nhưng chẳng có lá méo nào tròn.
-         Toàn lá méo, không có lá nào tròn nói chi 10 lá.
-         Vậy con hiểu tên gọi lá méo rồi nhé.
-         Dạ!
-         Con trai thấy không, nhiều điều trong cuộc sống chỉ cần nhìn kĩ sẽ hiểu thôi.
-         Dạ, con trai hiểu rồi ạ.
Điều tôi thích nhất ở cha tôi là, cha luôn gọi tôi là con trai, và cha để tôi làm mọi điều mà thường chỉ tụi con trai mới làm và mới được làm. Như đi rừng, đánh bẫy thú rừng và câu cá. Như đi lấy một ong. Như trèo cây hái trái dâu gia. Như ngủ đêm trong rừng. Mỗi lần tôi đòi làm gì hơi ngược đời, cha chỉ nhìn vào tôi hỏi “Con thật sự thích chứ?”, chỉ cần tôi gật đầu hoặc nói có cha tôi đồng ý ngay.
Đi soi rắn qua bãi tha ma thâu đêm, hai cha con, bằng đuốc tôi cũng từng trải nghiệm cùng cha. Sau này, dù đêm dù ngày, dù nghĩa địa hay thánh đường với tôi đều cùng một cảm giác. Dù ngủ giữa trời đầy sao hay nằm trong bóng tôi với tôi cũng vậy.
Mỗi việc cha làm, tôi đều quan sát kĩ nên cha không cằn nhằn nhiều về tôi như khi tôi bảo cha chỉ cho tôi cái này cái nọ.
Cha tôi, về với đất đã gần 3 tháng. Ngày nào tôi cũng nghĩ về cha, hình ảnh cha luôn mạnh khỏe, rắn rỏi, bền bỉ như người hùng của núi.
3.     Người hùng.
Lang Bian lần thứ 20. Lần thứ nhất tôi leo núi Lang Biang về cảm giác tôi nhớ mãi. Đó là sau một ngày leo núi về toàn thân tôi đau cơ tới tận cơ đáy chậu. Đi toilet cũng đau kinh khủng. Cơ đáy chậu là vùng cơ giữa cơ quan sinh dục và hậu môn đó. Sách Giải phẫu Yoga nên tôi biết rõ. Cơ đáy chậu giúp hậu môn bài chất thải rắn ra ngoài, giúp niệu đạo bài chất thải lỏng ra ngoài.
Một tuần sau đó mới hết đau. Hồi ấy tôi ở với cô bạn học cao đẳng với mình. Cô ấy đã đi làm ở trường chúng tôi học luôn, nên thứ hai phải đi làm. Chỉ có tôi là thoải mái, ngủ tới trưa. Sáng thứ hai đó tôi chở cô bạn đi làm, thay vì chạy về ngủ nướng hoặc đi ngó nắng tung tăng thì tôi chạy xe khoảng 15 kilomet tới tận Lang Bian và mua vé, leo núi.
Tôi đi đường bộ. 7h đến khoảng 10 giờ thì tới đỉnh Lang Bian. Lần đầu tiên. Hí hửng đi nhanh để xem đỉnh cao mình chinh phục thế nào. Rồi thì…
          Đoàn cựu chiến binh chiến trường K xưa gặp lại tại đỉnh Lang Bian. Tôi được mời bia 333 trên đỉnh Lang Bian. Khi xuống, tôi đi cùng họ. Một trong số cựu binh ấy sau thành bạn của tôi.
          Lần gần đây là sáng 1 tết rồi. Không về quê, tôi và thằng bạn của mình phi ngựa sắt của hắn lên Lang Bian. Đi với hắn thú hơn những lần trước. Vì hắn cho tôi những bình yên mà nếu đi một mình tôi vẫn trống rỗng.
Hắn cho tôi những cái chạm nhẹ mà nhờ đó tôi có năng lượng bước nhanh hơn.
Hắn truyền cho tôi hơi ấm của hắn từ bàn tay khi lên núi.
Hắn tạo cho tôi một niềm tin rằng cha tôi đang ở gần tôi. Tôi có thể nhìn thấy, có thể chạm vào.
-         Lá méo.
Tôi hét lên, chỉ trỏ như lần đầu. Lần đầu tôi hét lên với núi rừng. Vì ngoài tôi ra tôi đoán cả mọi người đi rừng chắc hẳn chẳng có ai biết cây lá không có lá nào tròn này có thể ăn được, lá của nó thì mát lành và êm vì thân nó khoảng 80 phần trăm là nước. Thân và lá lại có màu hồng như da em bé người da trắng. Một màu phấn chết người. Nhìn mà nghiện. Lại được ánh dưới ánh nắng tinh khiết trong vô ngàn khiến cho vẻ đẹp của nó lung linh lộng lẫy luôn lưu lại.
Tôi ngồi ôm cây và cười.
- Chụp cho tớ bức.
-         Tuân lệnh, nàng Lang!
Để bạn đi trước, tôi nấn ná thêm bên lá méo. Vài giọt cay rỏ lên chiếc lá méo ánh lên trong nắng sáng 9h làm khuôn mặt cha tôi hiện lên trong đó. Cha, con nhớ cha.
-         Cha đây, vẫn luôn trong con, bên cạnh con mà, chàng trai.
-         Dạ!
Tôi lau nước mắt, đuổi kịp người giải cứu mĩ nhân của tôi. Bạn tôi ít hơn tôi 2 tuổi. Hắn đã có gia đình, 1 vợ, 2 con. Nhưng bây giờ thì hắn độc thân. Hắn tên là Độc, tôi gọi thế vì  tôi chơi chọn hắn bởi hắn độc. Hắn tên Hùng. Người mà em tôi hay gọi là “chị lại đi chơi với anh gì giải cứu mĩ nhân hả”.
Đến đoạn gặp một cây rừng cổ thụ, đại thù mới đúng. Tôi tự hỏi mình: “Cha ơi, cây này cha chặt khoảng bao nhiêu nhát rừu thì cây đổ?”. Cha tôi đứng xa từ sau lưng tôi, kề đầu gần vai tôi, “mấy nhát phù thuộc vào cách con đã mài chiếc rừu của con trai đốn”. Tôi mỉm cười, tôi biết, chỉ cần tôi ngoảnh cổ lại cố nhìn thấy cha tôi thì âm thanh kinh kong kia sẽ vụt mất. Âm thanh bản nhạc rừng mà cả đời này làm nhạc sĩ chắc gì tôi đã ghi lại nổi trong những nốt nhạc. Có những âm thanh không vô âm nhưng vang vọng đến vô vàn.
Tối nay mình có thể chung gối với bạn không, chàng trai của rừng Lang Bian. Người đã chỉ cho tớ ngọn núi đẹp nhất trong đời tớ. Rằng ngọn núi đẹp nhất không hẳn là ngọn núi tuổi thơ ta lớn lên, nơi ta được sinh ra hay nơi cho ta vật chật để tồn tại. Mà ngọn núi đẹp nhất là ngọn núi, có em bên cạnh. Ngày đây, trong mắt em, có anh. Trong mắt anh em có thấy em không?”. Hắn nhìn tôi, lạ. Ngọt như nắng thơm trộm lên má tôi, thơm trộm lên lá méo sáng nào cha tôi đã cùng tôi vào rừng chặt gỗ mưu sinh mà mua những bài học của núi.
Tôi gật đầu. Tôi biết, với tôi hắn là tình đầu. Tình đầu không có nghĩa là người tình đầu tiên tôi gặp, tôi yêu, tôi chạm môi và trải lòng. Mà tình đầu của cô gái 35 khác lắm, so với cô gái ấy của 15 năm trước. Với người đàn bà trong tôi hôm nay, tình đầu, là người đàn ông biết được điểm điên, điểm đen và bóng tối của tôi. Hắn biết được tôi luôn cô độc, tôi luôn phải lòng đêm tối và im lặng. Hắn biết tôi sẽ gào lên bất cứ lúc nào. Hắn biết tôi sẽ bỏ hắn mà đi có thể trong 3 phút, ba giây vì với tôi mọi khoảnh khắc trọn vẹn là đủ.
Hắn chấp nhận tôi là người đàn bà dương tính, nên tôi gật đầu. “Tối nay, tớ có thể chung gối với cậu được không?”. Tôi cúi đầu, nghiêng cằm, đặt lên lưng trần của hắn một nụ thơm. Nụ thơm hắn chưa từng được thưởng thức. Vì từ khi quen tôi hắn có thêm một hình xăm mới trên lưng, sau gáy, hình con mắt. Hắn nói, hắn cho tôi nhìn thấy hắn từ phía sau.
Đó là nụ hôn của núi. Lang Bian mùng một tết. Một người khách nữ da trắng bận áo hai dây, quần đùi lộ túi quần chào chúng tôi. Tôi chào lại và nói thêm “Happy new year!” nhưng chực nhớ người phương tây đã năm mới hơn  1 tháng trước rồi…
Tôi hẹn hắn năm sau ngày này lại gặp nhau ở đây, giờ này. Hẹn! Có những cuộc hẹn biết rằng sẽ gặp.
-         Cậu nghĩ thế nào khi ngày 1 tết thường là cho gia đình, thắp nhanh lên bàn thờ tổ tiên. Còn hai thằng mình ở đỉnh núi hoang vu?
-         Có người thì hạnh phúc khi ở bên cạnh người thân. Có người thì ở bên người thân chưa đủ. Họ thích khám phá. Với mình, không có truyền thống, chẳng có hiện đại. Mỗi người sống hạnh phúc với những gì mình cảm nhận, thích những điều mình làm là tốt rồi.
-         Tốt, ý cậu rộng ra là đạo đức?
-         Đại loại thế - hắn gật gật đầu.
Tôi hiểu. Chúng ta cùng quan niệm sống. Nếu muốn bên người thân, hãy. Nếu muốn bên cỏ cây núi rừng, cứ. Chỉ cần bạn muốn, chỉ cần bạn thích điều bạn muốn. Còn gì tốt hơn điều bạn thích nữa.
23/4/2018
Sân bay sáng thứ 4, lúc 6h. Từ 4h sáng, tôi đã thức dậy. 3 tháng trước tôi đi vẫy một chiếc taxi, hãng có tên học trò Mai Linh. Tôi nhớ như vậy vì có một sự kiện trên lớp khiến tôi nhớ màu xanh Mai Linh taxi. Cả năm tôi vẫn không thể nhớ được tên một học trò của một lớp. Đó là học trò Mai Linh. Vì tên học trò tôi không thể nhớ, vì em quá bình thường, không một dấu ấn nào khiến tôi nhớ tên. Vậy là tôi hỏi cả lớp “bạn ngồi bên Tuấn Anh đó”. Bạn ngộ nhất lớp, nhà ngoại giao nói “Bạn Taxi đó cô. Taxi màu xanh”. Vậy là từ đó tôi nhớ tên em, và tôi biết hình ảnh em và tên em là mãi mãi. Em Mai Linh. Tên em chỉ có họ và tên, không có đệm như đa phần người Việt.
Tôi lưu ý cho học trò, và chính mình: Người ta, thường tư duy, ấn tượng mạnh hơn bởi hình ảnh hơn là âm thanh. Chỉ cần gợi lên một hình ảnh đã quen “taxi Mai Linh màu xanh đặc trưng” thì tên bạn là điều tự nhiên, không thể nào quên được. Thay vì cả năm chúng ta mãi lạc tên nhau.
Kết luận: Tiết học này em học được gì? Một học sinh tỉnh nhất như luôn tỉnh: dạ, học được cách liên kết điều mới bằng hình ảnh hoặc liên hệ với những điều đã biết để… đỡ lạc tên nhau ạ! Em nhấn nhá, chậm chám các tiếng lạc… tên… nhau khiến lớp tủm ta tủm tỉm. Hình như, những cái tủm ta tủm tỉm đều cùng một tác dụng: tạo hiệu ứng thú vị, giải tỏa căng thẳng và sảng khoái tinh thần như được hít một hơi lành của gió biển tối trăng thanh.
          Cuối năm rồi mà điểm 15 phút tôi chưa vô đủ cho các em, làm bài kiểu cũ khiến cô trò đều ngủ ngay, không cần xí xị xì xi bóng tối nào. Những bài văn bài thơ loằng ngoằng đã đủ say rồi.
          Tôi tổ chức cuộc thi nhỏ, tên Vui học Văn 11. Hình thức, các em tự chọn một trong các đề tài gợi ý sau:
1.     Vẽ sơ đồ tư duy một bài học
2.     Vẽ chân dung một nhân vật văn học
3.     Vẽ minh họa một tác phẩm văn học
4.     Viết thơ, bài luận, bình, cảm nhận về một nhân vật hoặc tác phẩm văn học.
5.     Chuyển văn bản văn học thành kịch
6.     Chọn một đoạn văn hay để chuyển thể thành phim, diễn trên lớp hoặc quay video
7.     Viết truyện phi logic
Cuối năm học, một học sinh gọi điện cho tôi “Thưa cô em không đáng điểm giỏi, cô hạ điểm em xuống điểm trung bình thôi”, tôi hỏi em “lí do?”, em nói, mục đích của em là làm người bình thường đi qua cuộc đời bình thường. Em không muốn làm người đặc biệt, không muốn để ba mẹ em kì vọng rồi thất vọng. Em muốn em là người bình thường. Thế thôi.
Em muốn sống cuộc sống nhẹ nhàng. “Chúc mừng em”, em giống tôi nhưng tôi vẫn hai mặt. Một mặt tôi ứ cần mọi thứ: địa vị, quyền lợi, công danh, tiền bạc. Tôi cần một điều, sự riêng tư bình yên. Tôi muốn sống cuộc đời như cỏ cây. Nhưng mặt khác, tôi vẫn chạy theo đủ thứ, sách tôi vẫn tham nhiều sách, nghĩa là tôi ham kiến thức, tham tri thức. Nhiều kiến thức lấy đâu ra thành thơi, an yên. Luôn suy nghĩ.
Tôi tính điểm em đúng 5 phẩy. Đủ điểm trung bình so với điểm 8 phẩy trước đó.
Em không vui, em không buồn. “Em bình thản giữa xô bồ. Ngọc ngà em tỏa nét đài trang. Lung linh lộng lẫy luôn lưu lại. Một nhánh lan rừng mang tên em”. Tôi biết, mãi mãi em ở lại trong đời đi dạy của tôi. Tôi yêu em!
Khi xét thi đua tôi luôn chọn loại “hoàn thành nhiệm vụ”, loại bét. Chẳng ai cho tôi cái “bình thường” như tôi muốn. Họ muốn tôi phải tự nhận và được đánh giá là “hoàn thành TỐT nhiệm vụ”. Với tôi, hoàn thành tốt, xuất sắc rồi thì những năm sau cần gì cố gắng. Cứ tàn tàn thế là xuất sắc. Các giáo viên khác muốn tôi tốt, tốt, tốt. Vì tôi có tốt thì tổ mới xuất sắc. Hà, tôi tưởng mọi người quan tâm tôi. Đánh giá tôi tốt. Chẳng. Họ chỉ quan tâm họ, đánh giá họ tốt.
Ai cũng thích tiệc tùng, đông vui, hội hè, du lịch các thứ. Với tôi các trạng thái ấy chỉ phiền phức. Tôi thích yên tĩnh ít người, chỉ những người thân thật thân. Còn lại chỉ chào nhau thì đủ rồi. Tại sao phải chiều mọi người. Tại sao khi tôi thích yên tĩnh mọi người lại coi tôi là kì. Tại sao tôi không thích hội hè, tụ tập, ăn uống các thứ, cười nói có vẻ hòa đồng các thứ mọi người lại thấy tôi “có bệnh”. Từ nhỏ tôi đã vậy mà, đâu phải chỉ khi đi làm tôi mới vậy. Mỗi người có một thế giới riêng. Một mình tôi ổn, yên tĩnh tôi ổn. Cô đơn tôi ổn. Bóng tối tôi ổn. Tôi thấy mọi người thật chán khi cứ ngồi tất cả cùng nói một chuyện. Tôi thấy mọi người thật chán khi họ cùng mặc một kiểu đồng phục. Tôi thích lắm, những điều đặc biệt. Tôi không đặc biệt, nhưng tôi giống chính mình.
80 phần trăm các cô gái thích thời trang son phấn váy đầm các kiểu, tôi thì không. Đa phần thích du lịch đi đây đi đó, tôi thì thích ở một chỗ quen thuộc.
Ánh sáng mới tốt, bóng tối thì không. Tôi thích ít ánh sáng.
Thân thiện thì tốt, lạnh lùng thì không. Tôi thích bình thản, lúc vui cứ vui, lúc buồn cứ buồn. Lúc không muốn nói cứ im lặng.
Lập gia đình thì tốt, độc thân thì kì. Tôi thì đủ duyên sẽ tới, có người cả đời kết duyên với chính bản thân mình vẫn ổn.
Thành công thì tốt, thất bại sẽ đau. Tôi thì chọn thất bại. Vì thành công không tự đến, phải đánh đổi bằng mồ hôi và nước mắt chỉ có điều khi thành công đến phải trả giá bằng rất nhiều thời gian. Có điều đam mê là thành công. Tôi nghĩ vậy. Khi tôi mở lớp dạy Yoga, tôi chờ cả buổi để đến giờ dạy. Có khi được 10 học viên, có khi chỉ 5 người đến lớp. Nhưng đó là việc hoàn toàn tự nguyện. 5 hay 10 người tập đó hoàn toàn tự nguyện vì yêu mà đến phòng tập. Không vì lí do nào như ở lớp học thông thường khác. Vì khi dạy Yoga tôi được bình yên. Tập trong bóng chiều chập choạng. Chúng ta và cơ thể mình, cảm nhận chính từng chuyển động nhỏ của cơ thể mình. Thở vào thở ra cũng có ý thức. Có lẽ, đó là cách mà
10 lí do để bạn đến một lớp Yoga
10. Yên tĩnh, giúp bạn tĩnh tâm.
9. Thư giãn, giúp bạn thoải mái nhẹ nhàng về đầu óc.
8. Cân bằng: Thể xác và tinh thần bạn hài hòa. Trạng thái cân bằng có được khi bạn để đầu óc thả lỏng, nghỉ ngơi vì thân thể vận động.
7. Thanh lọc, đổ mồ hôi là một cách thải độc tố cho cơ thể qua da.
6. Có một cơ thể deo dai hơn, săn chắc hơn, linh động hơn.
5. Ăn ngon hơn.
4. Kỉ luật hơn, chiều chiều thay vì rảnh rỗi ngồi tám chuyện, café lang thang thì Yoga giúp bạn có cuộc sống kỉ luật hơn.
3. Bình yên về tâm trí.
2. Bạn thêm một người bạn là chính mình và người bạn từ Ấn Độ ấy sẽ mang lại cho bạn giàu có về thể chất lẫn tinh thần.
1. Bạn sẽ có những bức hình cực ngầu: trồng chuối, bánh xe, khiêu vũ… những thế đẹp mà bạn kiên trì tập luyện năm này qua năm khác sẽ cho bạn món quà độc. Hứa!
Hàng tỉ lí do khác để bạn chọn Yoga. 35 tuổi, nếu bạn hỏi cuộc hội ngộ nào là hạnh ngộ, với tôi suốt 30 năm qua thì Yoga có lẽ là câu trả lời của tôi. Cũng như nếu bạn hỏi sách nào là quyển bạn chọn, nếu chỉ được chọn một? Là “Những người khốn khổ” của V. Huy Gô. Lí do chọn:
1.     Lời văn như thơ.
2.     Nhân vật có nhân vật như Phật, như Chúa.
3.     Niềm dịu dàng khó tả của tình yêu thương cao cả vô điều kiện.
4.     Sức mạnh của tình thương yêu.
5.    

-         Sao không bật đèn lên?
-         Tốn điện.
Chú bảo vệ hỏi sao tôi chưa về. Tôi chỉ “dạ” vì đang gõ gõ mấy dòng này đây. Chú nói “Sao không bật đèn lên?”, tôi cười cười “Dạ, tốn điện”, chú đi ra cửa rồi lại lùi lại bật đèn lên cho tôi. Ừa, sáng hơn thật. Dạo này tôi thấy mắt mình yếu đi. Sợ cận, sợ phụ kiện là kính cận nhưng lại ưa ánh sáng yếu và bóng tối nên đành.
Một số học sinh sẽ không biết làm gì. Bởi, chỉ đọc thuộc lòng với các em là đã khóc. Khóc thật, như lớp 11.7 tôi chủ nhiệm, em Thanh Tuyền, cứ bị giáo viên gọi là em lại khóc. Chẳng hiểu vì sao.
Một số học sinh thì chẳng thuộc về nhóm nào, vì các em chẳng phụ được gì, các em chỉ làm một mình, chơi một mình như mỗi em là một tiểu vũ trụ không gì thay đổi được. Chính vì vậy tôi buộc phải là người giải cứu mĩ nhân dù chẳng phải là anh hùng. Thay vì yêu cầu mỗi người một bản và chấm điểm cá nhân thì tôi cho các em tự lập nhóm: Mỗi nhóm 2 đến 4 bạn. Vậy là tôi chấm cũng nhanh hơn. Vậy là chẳng ai không biết làm gì, vì ít nhất các bạn trong nhóm cũng sẽ có anh thỏ rừng và chị rùa nào đó sẽ được hưởng ké. Vậy mà vẫn có em học trò chẳng thuộc nhóm nào cả. Chẳng lẽ cho em điểm 0. Vậy thì tôi lại dính giáo viên hắc ám, chấm điểm gì mà 0 điểm. Rồi tôi buộc phải cho em đọc thuộc lòng đoạn thơ em thích nhất từ đầu năm đến giờ? Tất nhiên, em đọc xuất sắc. Ồ, cả lớp ngạc nhiên. Thật ra, em nói như cà lắp, mỗi lần em phát biểu tôi phải lại gần, thật gần. Các bạn phải lặng như sắp làm điều bí mật, như ăn cắp mật mã của một nhà băng. Mà nếu bị phát hiện sẽ phải mất chục cà rục năm mất tự do.
Nhưng, thay vì nín thở để tôn trọng bạn và cô, thì cả lớp được thưởng thức một tuyệt phẩm giọng đọc thơ họ Ngào tên Ngọt. Em đọc, cả lớp dõi theo em,


BỐ ATTICUS FINCH là nhân vật văn học tôi ngưỡng mộ nhất trong văn học kinh điển Mỹ.
Đó là nhân vật người bố mẫu mực, người luôn dạy con không phải bằng nguyên tắc, không phải bằng uy lực, mà bằng cách giải giải, tình cảm, đọc sách cho con cùng làm bạn với các con.
Bố Atticus. Hàng trăm lần các con của ông bố tuyệt vời này được các con gọi tên mình. Bố Atticus. Dường như, chẳng có ai có thể thay thế được bố. Atticus trở thành một cái tên duy nhất, độc nhất, không lặp lại. Bố, mọi người đàn ông làm cha đều được gọi tên là bố. Nhưng “Atticus trở thành một thương hiệu riêng của người cha làm luật sư, đơn thân nuôi con khi người vợ xinh đẹp, trẻ trung của mình hẹn anh và các con một cuộc hẹn dài thật dài. Bố Atticus không chỉ là tên gọi mà còn là niềm tự hào. Bố tao, bố tớ độc lắm. Ông rất tuyệt vời. Không chỉ là niềm tự hào, bố Atticus còn là điều gì đó thiêng liêng, là chỗ dựa, là niềm tin, là mẫu mực, là dòng sông là đỉnh núi, là mặt trời là những vì sao hay là mênh mông nụ cười như nàng Mona Lisa mà khiến vị khách nọ lần đầu thấy tranh của danh họa lừng danh ấy đã giật mình, “sao giật mình?”, “Bức tranh sợ quá. Người kia đang nhìn tôi”. Ừa, có người cho tranh đẹp, người sợ. Âu cũng là thường.
Có lần thầy tôi hỏi tôi, rằng tôi muốn mẫu người đàn ông như thế nào? Tôi nói như nhân vật Bố Atticus trong “Giết con chim nhại”. Hờ, “nhân vật văn học từ đời sống mà thành. Đúng, nhưng em ạ, nhân vật văn học cũng là sản phẩm của hư cấu”. Thầy nói, tôi cũng biết mình là kẻ mộng mơ. Bạn của kẻ mộng mơ, người tình của kẻ mộng mơ nên thực tế. Thầy nói đúng?
Bố Atticus! Sao ông lại tâm lý đến thế? Ông dạy con của ông rất đặc biệt. Vì thứ nhất, bố Atticus lập gia đình muộn. Vì thứ hai, bố Atticus luôn đọc.
Khi cha tôi mất đi, chị tôi đã gọi tên cha tôi như một lần cuối được gọi cha. Chính vì điều đó làm tôi không khỏi hối hận vì mình chẳng mấy khi gọi tên cha. Một lần, tình cờ tôi nhớ kí ức tuổi thơ, rằng tôi là một đứa nhỏ hay đi theo. Người mà tôi hay đi theo không phải mẹ hay chị tôi mà là cha tôi. Bữa đó, cha tôi đi họp đội. Là đi họp khu dân cư nơi chúng tôi sinh sống. Đó là một buổi tối, khoảng 7h tối, sau bữa cơm chiều. Biết tôi hay đi theo nên cha thường phải trốn, đành lừa tôi mới đi được, kiểu gì tôi cũng đòi đi theo rồi không được thì khóc ỏm.
Thế nào cha đã biến mất khỏi tầm nhìn của tôi. Chẳng phải cha vừa ngồi ở ghế kia sao. Tôi chạy theo cha, xuống cổng. Đó là chiếc cổng dài nhất xóm. Dài hàng trăm met. Cha tôi đã túm lấy cái xe đạp rồi, chút nữa thôi cha sẽ rời khỏi tầm mắt tôi. Tôi níu theo xe đạp cha, “con đi với”.
Cha tôi nói đi họp, con không được đi theo.
Thường thì cha sẽ cho tôi đi, nhưng đi họp phải tĩnh lặng, không gian đóng và toàn các bậc phụ huynh, cha sợ làm phiền nên buộc để tôi ở nhà. Cha dứt khoát vụt xe đi. Còn tôi nằm vạ, nắm lấy cây cau bên cổng mà đánh. Tôi khóc hét lên “cha cứt ơi”. Có lẽ cha tôi đã quên rồi nhưng đó là kỉ niệm tôi nhớ mãi. Cha cứt. Chẳng đứa trẻ nào lại chửi cha mình là cha cứt bao giờ. Tôi đã làm thế.
Sau này chưa bao giờ tôi gọi tên cha mình, cho đến khi chị tôi chẳng còn cha “Cha Nam ơi, sao bỏ tụi con mà đi. Cha Nam ơi sao bỏ mẹ con con mà đi”. Chị tôi đã thét lên gào lên, khi lần vĩnh biệt cha ở một hình hài. Chị là người thực tế.
Tôi thì lãng đảng hơn. Khi ngồi bên cha lúc cha tôi đã ngừng thở, tôi vẫn thấy như cha còn thở. Tôi nói chị tôi “Cha đâu có chết. Cha sống trong anh em mình đó thôi”. Tôi vẫn bình thường, với tôi cha chẳng bao giờ chết.
Với người thân, cha tồn tại theo một cách khác.
Với tôi cha còn vẹn nguyên đó. Trong mơ khi thì tôi thấy cha tôi đang làm lại cái mái nhà cho gà ở bên góc vườn cho mẹ. Khi thì cha bảnh bao lắm, như cha vốn đang đi về phía trước lại ngoảnh lại nhìn chúng tôi chỉ mỉm cười. Cha bình thản.
Khi một người mất đi, người ta mới ngừng phán xét họ. Tôi nhận ra điều đó. Muộn màng.  Khi cha tôi còn bên cạnh, mẹ con tôi vẫn than vãn, cha thế này cha thế kia. Giờ cha chỉ còn trong kí ức, mọi sự phán xét đã ngưng bặt, nếu nhắc lại chúng tôi cũng chỉ nhắc những điều chúng tôi hài lòng về cha. Con người, đến khi nào mới đối xử với nhau được như khi họ đã mất. Cho nhau niềm ủi an, sẻ chia tiền bạc, mâm cao cỗ đầy.

Với tôi thì cha mãi khỏe mạnh, vì hình ảnh cuối cùng cha lưu lại trong tôi vẫn là khỏe mạnh. Lần ấy lên máy bay, cha đã nhìn lại chị em tôi, cha hơi cười và vẫy tay chào. Chúng tôi ít chào bằng vẫy tay, cha đã ngoảnh lại và vẫy tay với chị em tôi. Lạ quá, tôi nào biết đó là lần vĩnh biệt.
Cái chào cuối cùng, cha chào chị em tôi.
Một tháng sau cái vẫy tay chào ấy cha nhắm mắt.
Đã 3 tháng rồi. Cha tồn tại trong tôi mãnh liệt hơn.

Đó là nhân vật… người kể chuyện, một cô bé. Bé bỏng nhưng trưởng thành.
Có lẽ độ chân xác của chuyện, sẽ trọn vẹn hơn khi chuyện kể bởi một em nhỏ thay vì người lớn đã đặt vào trong chuyện kể những góc nhìn.
Nhưng, bố Atticus Finch không phải là nhân vật văn học tôi thích nhất từ trong tác phẩm này, mà đó là con gái của ông, bé Scout. Đó là cô gái nhỏ hơn 10 tuổi. 10 nhưng em có tâm hồn của một thiếu nữ trưởng thành. Em lớn hơn các bạn cùng trang lứa về tính cách và tâm hồn. Ở lớp, em luôn khiến cô giáo mất kiên nhẫn. Vì em chẳng thích làm theo lời các cô nói, những điều em suy nghĩ không thuộc về số đông. Em dễ thương, em tò mò, em xứng đáng được nhận những món quà. Em được nhân vật bí ẩn, kẻ mà mọi người đều sợ hãi dù chẳng biết gì về người ấy tặng những món quà.
Những món quà,
“Quý hồ tinh, bất…” cả đời tâm đã sống đến khoảng 50 tuổi Haper Lee đã chiêm nghiệm lại cuộc đời những điều bình thường nhưng mang dấu ấn Lee đặc biệt. Ai cũng sẽ học được những bài học riêng cho mình từ câu chuyện một gia đình bố đơn thân và miền quê ngoại thành dữ dội trong bình yên này. Cuộc sống thì chưa bao giờ dữ dội
Cái bìa. Yêu lắm. Là màu xanh nhạt, màu của bầu trời ngày bình yên, không nhiều nắng và chẳng có mưa. Chiều yên ả. Nhã Nam, tôi thích nhiều bìa của người làm sách tên Nhã Nam, Nhã là cái tinh tế, nhã nhặn, nhìn là thích, chạm vào càng thích, sống cùng thì hạnh phúc. Nam, là Việt Nam? Vẻ đẹp hồn Việt, tinh tế, sâu nhưng cũng tự nhiên như màu đồng nội. Yêu chưa? Màu đẹp, hình biểu tượng là đích ngắm bắn với những vòng tròn. Những vòng tròn hiện lên đẹp nhưng đẹp nhất là chú chim đang ngửa cổ hót. Mang lại tiếng vui cho đời, có chú chim nào đang hát mà ta thôi bình yên đâu, mà ta thấy phiền đâu. Ngay cả chú chim lợn cũng chút chút cho ta biết thời gian là đang đêm, thậm chí là đêm khuya cơ mà. Vậy mà có kẻ đang ngắm bắn một niềm vĩnh biệt chảy máu, xót xa, tàn nhẫn vào cái đầu con chim tội nghiệm.
Hình ấy khiến tôi nhớ đến chú chó Trung Thành trong truyện ngắn trẻ em nhưng cho cả người lớn chưa lớn là  chú chó Trung Thành đã nói với con chuột túi tội nghiệp đáng thương là xin lỗi chú chuột vì đói quá phải dùng cơ thể chú chuột làm bữa ăn.
GIÁC NGỘ
Bạn còng lưng, tôi có thể sửa cho bạn. Sau nửa năm nếu bạn bị nhẹ, một năm nếu bạn bị hơi nặng. Hàng năm nếu bạn bị rất nặng. Nhưng, bạn phải thực sự muốn và rất kiên trì. Tôi thì tôi có thừa sự kiên trì.
Nếu bạn cảm thấy đau lưng, tôi có thể giúp bạn. Nhưng bạn phải thực sự hợp tác là làm theo những điều tôi nói.
Nếu bạn cảm thấy áp lực, tôi có thể, chỉ cần bạn trút sạch những

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

VIẾT CHO EM!

 23/1/2024 Mấy năm rồi tôi không viết blog. Vì tôi viết Em. Giờ em đã 4y6m tôi cảm thấy nên dành cho Em những con chữ. Nên tôi lại viết. Tôi...