NÀNG
Nàng, một cô gái da trắng bóc và dáng người đủ mảnh
khảnh để bao kẻ muốn che chở. Nhưng nhiều người không dám sở hữu riêng một báu
vật vốn chẳng dành riêng cho riêng ai dù chưa thuộc quyền sở hữu riêng nào.
Nhiều người đàn ông cũng muốn nghĩ đến tờ giấy đăng kí kết hôn, muốn ràng buộc
nàng, muốn sở hữu nàng, muốn bao bọc cuộc đời nàng. Nhưng người ta lại sợ con
gái nòi mẹ với đuôi mắt dài ấy, tờ giấy đăng kí kết hôn hay cái gì đó đại loại
như vậy cũng chỉ làm người ta thềm lai vãng trong tư tưởng mà thôi.
Nàng như một dải tơ hồng.
Hồi dậy thì, trông nàng với nụ cười hỏn hẻn như một
dải tơ hồng trên nhành cây mít xù xì xám xịt. Tơ hồng thì càng bám víu càng lan
tỏa, bụ bẫm mặc cho cây mít xơ xác đến queo quắt. Tơ hồng càng thắm tươi khi
cây mít càng khô héo, già nua và bục vỏ. Đơn giản vì vỏ vây mít mục rũa kia
chính là sự sống của đám tơ hồng. Mặc cho cành mít có già cội, vỏ nó xơ ra, xù
ra như làn da người bị cùi và tấm thân tội nghiệp, tật nguyền của anh chàng kéo
chuông trong tác phẩm Nhà thờ Đức bà Pari của Victor Hugo thì mẹ con nàng vẫn
đón đưa. Chỉ cần vài ba đấu gạo. Có khi, bà vợ ông trưởng thôn đầu làng mất ổ
gà mái ấp mới đi tìm, tìm mãi phát hiện ở nhà nàng với số trứng đã vơi đi một
nửa. Chắc tại chưa kịp thịt chứ đến gà mái ấp mẹ nàng cũng nào xót xa cho đàn
gà con. Mẹ nàng nói tỉnh queo người ta
mang đến cho chẳng lẽ mang đi trả. Vợ gã trường thôn chỉ biết về mắng nhiếc
chồng đồ có mắt như mù, thính tai giả
điếc.
0O0
Nàng là một mảnh trăng.
Tuổi trăng rằm, nàng như một mảnh trăng treo hờ trên
nền trời, sáng rực và chới với. Nàng không ở quá cao nhưng lại quá xa, nàng
không ở quá gần nhưng nhiều người vẫn ngoài tầm với. Nàng dù chỉ học đến lớp 9
thôi, nhưng cũng là một kì tích đối gia đình nàng. Con gái chỉ cần ngực nở mông cong, chữ nghĩa chỉ tổ thêm đói rét.
Mẹ nàng bảo thế.
Nàng học với tôi hồi cấp hai, lên lớp 9, thi tốt nghiệp
không đậu rồi ở nhà luôn. Nàng sống với mẹ và em trai trong một túp tranh đủ để
ba người chui ra chui vào mà không quá vướng víu. Hai chị em nàng thỉnh thoảng
đi chơi và ở với ngoại tút làng bên. Đó là khi nàng chưa đủ lớn. Khi nàng thành
thục thì có khi, người đi nhà ngoại lại là mẹ và em trai nàng. Đời khéo và lắm
trò như một gánh xiếc. Trò thì mua vui thuần túy trò thì chế diễu đến cay đắng.
Đàn ông lẫn trai trẻ thì lại háu đủ thứ, và cả háu danh. Ai cũng muốn đến thử
vai. Ai cũng muốn nhập thành viên mới cho gánh xiếc vốn lấy việc mua vui cho
thiên hạ làm kế sinh nhai cho nhiều người. Mà người đời, đâu phải lúc nào cũng
muốn xem xiếc. Đôi khi, người ta cũng cần xem một bộ phim hành động hay một tập
phim tâm lý. Người ta nghiện phim tâm lý, thậm chí nghiện phim 18+ nhưng ít ai
nghiện xem xiếc. Nhưng trời sinh ra vậy. Bản năng là điểm yếu và cũng là yếu
điểm của bậc trượng phu. Anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Từ thuở hồng hoang. Cưỡng
lại ham muốn hay cố tình vờ như vậy là cách đấng trượng phu hay làm để thể hiện
bản lĩnh nam nhi. Họ thừa biết rằng, họ khao khát điều gì mãnh liệt nhất. Đến
những gã đồng bóng cũng có cách quyến rũ và đê mê riêng của mình. Mẹ con nàng
biết cái bèo bọt của nghề làm gái, cũng là ở đó. Như một gánh xiếc, mua vui rồi
thôi.
Nàng và em
nàng, thậm chí không biết rõ họ Trần có đúng là họ mình hay không. Mẹ nàng thậm
chí còn không dám chắc. Mẹ nàng mất trong một đêm giông đầu hạ. Trận mưa tình
của những gã trai trẻ tò mò. Trận mưa dục vọng của những gã trai hồi xuân. Trận
mưa tục tũi của những tay chơi hám của lạ. Trận mưa của những khát khao nhục
dục cho những kẻ nô lệ của bản năng. Người làng bảo đêm mưa đó, mẹ nàng chết
sau khi đã tiếp quá nhiều và quá chiều lũ đàn ông. Mẹ nàng vẫn còn xuân chán
nhưng đã tử vì nghiệp.
0O0
Nàng là con chim nhỏ thích tự do.
Nàng họ Trần. Tên Oanh. Gọi đầy đủ, Trần Oanh. Mẹ nàng
từng gọi nàng là con chim vàng oanh nhỏ có giọng hót líu lo, giọng hót át lẫn
tiếng cả loài sơn ca. Nàng lại có cơ thể thon gọn và quyến rũ, một dáng hình
mảnh khảnh yểu điệu và gợi cảm như loài chim thiên đường. Nhưng chim thiên
đường thì chung tình, khi người bạn đời của nó mất đi, con còn lại sẽ ở vậy,
mãi mãi. Nàng thì khác. Nàng có đôi mắt biết làm tình như người mẹ đã mất của
mình. Đôi mắt của nàng luôn ánh lên những ánh sáng lạ kì khi nhìn đàn ông, dù
người đàn ông đó đã là chồng của người ta và là cha của ba đứa con nheo nhóc,
hay người đàn ông bị cả làng ghẻ lạnh vì chứng rượu chè, rồi thì ánh mắt long
lanh bội lần với những anh chàng bảnh trai, lại sộp một chút.
Làng có truyền thống làm lúa từ bao đời nên gia tài
của đàn ông làng là lúa gạo. Chỉ vài người đàn ông có của. Họ có thể là dân tứ
xứ dạt về. Một anh chuyên cờ bạc ở thành phố kiêm nghề hai ngón thỉnh thoảng
mới về làng. Một anh mới ra tù đâu đó với những hình xăm hổ, báo trên vai. Một
anh chàng dắt gái với lời lẽ ba que chỉ
cần ngoại hình, biết vâng lời, ra phố, bao ăn ở đảm bảo tấm thân nhàn nhã mưa không đến đầu nắng
không đến mặt. Nàng là một trong số các quân bài của anh ta. Sinh sống ở
làng lúa, nhưng mẹ không để lại trâu bò, ruộng lúa hay quốc, cày, bừa cho chị
em nàng, mà để lại trong kí ức nàng những cách tiếp đãi, chiều chuộng khách đến
nhà. Nàng nhớ lời mẹ ở thành phố nghề này
có giá lắm con. Một đêm không chỉ vài con gà, kí gạo mà cả tấn lúa. Xộp hơn người
làng còng lưng suốt mùa lúa nửa năm. Rồi thì nàng đổi đời trong phút chốc.
Thành phố là cái gì đó nghe có vẻ xa xôi, mơ hồ, lắm cạm bẫy đối với dân quê.
Nhưng lại là thiên đường cho nàng. Đúng ra là thiên đường cho cái nghề của
nàng.
Nàng rời làng. Chỉ vài ba người đàn ông tiếc cơn lốc
đã cuốn cả dòng suối mát ra biển lớn. Còn lại, nhất là phụ nữ, con gái đều
thoát khỏi cái sợ: sợ mất chồng, mất người yêu. Các bà mẹ có con trai thì sợ
mất con trai. Một bà góa nói trước ngã ba làng coi như ông trời còn thương giống nòi làng Bột. Coi như ông trời đã
tách trai làng khỏi đám rong rêu hễ thấy đá là bám, là kí sinh rồi phát tán.
Hàng năm, chỉ ngày dỗ mẹ nàng mới về làng. Năm đó,
người làng thấy nàng lui về nhiều lần hơn, sắc xuống hơn và ở lại làng lâu hơn.
Không phải sáng về làm cơm cúng mẹ, tối lại đã ở Hà Nội như xưa.
0O0
Tự do nào cũng có giá của nó.
Một ngày không phải ngày lễ, tết cũng không phải ngày
dỗ mẹ, nàng bước xuống từ chiếc xe taxi hãng Mai Linh màu xanh, trắng. Nàng tô
nhiều son đỏ cho đôi môi và phấn hồng cho đôi má, nhưng vẫn không che đậy được
vẻ xanh xao, nhợt nhạt của nàng. Người tài xế già kéo chiếc va ly nhỏ cho nàng.
Ai cũng nhận ra vài chi tiết lạ, sao không phải là chiếc BMW đỏ đô và anh tài
xế riêng như những lần trước? Và sao không phải là người đàn ông râu quai nón
nụ cười má đồng tiền hay người khác về cùng rồi đi ngay buổi tối đó. Nàng không
quên nói lời cám ơn tài xế taxi và đi vào, phố thị đã dạy nàng nói cảm ơn như
một phản xạ tự nhiên. Gần đó, nàng lại về mang theo nhiều thuốc, có loại thuốc
uống, có loại thuốc chuyền. Nàng lui lại nhà lâu hơn một cách khó hiểu. Nhưng
trai làng, đàn ông, thanh niên và cả những gã sâu rượu cũng không lui tới hay
vờ đi qua ngõ để được thấy nàng như hồi trước nữa. Người ta mơ hồ đoán được
điều gì đó.
Lần cuối nàng về làng khi đang bị ốm. Nàng nói đây là
lần cuối nàng về thắp hương cho mẹ, thăm nhà, thăm bà con làng Bột. Có người
hỏi theo chồng sang tây định cư à, định
cư cũng về thăm quê chứ. Nàng cười khanh khách. Tiếng cười có chút gì đó
mơn trớn. Nhưng là mơn trớn nỗi đau. Nàng nói, nàng sắp đi xa. Hỏi bao lâu nữa nàng “xuất cảnh” thì nàng nói trước 6 tháng. Nhanh thôi, nàng nói thêm.
Tin nàng về làng, ai cũng đến thăm. Nói là đến thăm chứ người ta tò mò đến để
xem hậu thời của một nàng Kiều thời hiện đại. Giống như người ta chờ đợi để đi
xem đêm lưu diễn cuối cùng, giảm giá đặc biệt của gánh xiếc không hẹn ngày trở
lại. Một nàng kiều hồng nhan.
Biết nàng sắp đi xa, chẳng biết có còn gặp lại. Người
làng vẫn đến hỏi thăm. Hôm nàng đi, nhiều người đến chào hỏi rồi nói lời tạm
biệt. Nàng vẫn không quên nói lời cảm ơn. Nàng đang cảm ơn như đã chịu ơn ngày dỗ mẹ con, mong các cô các bác đến
thắp cho mẹ con nén hương cho bà đỡ côi
cút, nàng nhắn nhủ rồi tô lại môi son mà không cần soi gương, như đã thành
thói quen, một cách điệu nghệ, rồi nàng lên taxi.
0O0
Nàng đã không trở về làng Bột thêm lần nào nữa trong
suốt một thời gian dài. Nàng đã đi cùng với sự phôi pha của thời gian. Những gã
trai trẻ, đàn ông đã từng với nàng vẫn thường nhắc tới nàng. Về giọng nói n
hư
chim oanh the thé mà vang xa, vang dội đánh thức cả bản năng người đàn ông trỗi
dậy dù nó đang nằm trong ngó ngách nào đó trên cơ thể khô cứng hay mềm nhũ như
gã say.
Nàng là ly rượu vang đỏ. Nhưng người say thì sẽ tỉnh.
Nàng mời người ta nhưng chính nàng đã say trước, chính nàng đã không bao giờ
tỉnh. Đàn ông biết nghĩ, khó lòng từ chối, nhưng đàn ông biết nghĩ thấu sẽ
không uống ly rượu mời của nàng. Chắc gì sẽ không say.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét