Xăn
tay áo lên, cũng được nhưng đừng quá khửu tay. Gập nếp cho gọn. Hoặc là thả xuống.
Được một chút, em lại xắn tay lên. Là học sinh
cá biệt mà, cách bận áo cũng chẳng giống ai nữa.
Tôi gọi em lên bục giảng, kêu em lại gần bàn
giáo viên, “đưa cánh tay đây cho cô”. Em nghiêng cánh tay qua cho tôi. Tôi tự
tay, từng nấc một tháo áo tay em xắn, một nếp gấp, hai nếp rồi ba. Cuối cùng những
nếp gấp cũng đã trở về trạng thái bình thường nhưng nó không được phẳng phiu.
Nhìn lưng áo, cổ áo em tôi biết, mẹ em đã chu đáo ủi cho em đến từng nếp áo đến
trường. Quần áo em luôn chỉnh chu nhưng cá tính trong em quá mạnh.
Chút lại thấy em xắn lên. Như thói quen. Như không thể chịu
được tay áo dài. Nói riết rồi thôi. Nhưng tôi vẫn tiếp tục gọi em lại, từng nấc
thả tay áo xuống cho em. Em cười. Tôi cũng cười. Rồi tôi nói “Em thấy nụ cười
cô lúc này xinh không?”, “Dạ có”. “Mỗi nấc tay áo em xắn lên, là một lần nụ cười
thôi nở. Em nhớ đó”. Từ đó, mỗi lần thấy tôi từ xa, em đều xắn thả tay áo xuống
rồi mới lại chào. “Như vậy là em đang không công bằng với chính em đó. Em quá
ưu ái cô, mà quên mất, chính em còn cần được em trân trọng hơn”. Rồi thôi, em
thôi xắn tay áo từ đó, thay vào đó là áo tay ngắn.
Mãi sau này khi em trở lại thăm trường khi đã
là sinh viên năm 2, nhắc lại chuyện tay áo, em mới “thú nhận”: “Tại hồi đó em
mê cách cô nhìn em vừa trách móc, vừa dỗ ngọt, vừa chăm sóc chu đáo như mẹ. Cô
nhìn em rồi gọi em lại gần “Đưa tay đây…” rồi cô từ từ, nhẹ nhàng thả tay áo xuống
cho em.
Tôi muốn xin lỗi em, vì đã ghi vào sổ đầu bài:
“Chậm tiến bộ”. Thì ra, là em thiếu sự chăm sóc ân cần. Ra là em có mẹ nhưng mẹ
chưa bao giờ làm thế với em. Tôi thấy
mình cần làm bạn, cần thấu hiểu các em nhiều hơn nữa, thay vì trách phạt, dò
xét các em sao thế này, sao thế kia.
Đạt, nhanh nhẹn, thông minh, thích chơi trội.
Em luôn nói chuyện, nhất là những giờ học em không thích. Nhiều giáo viên nhắc
nhở tôi quyết định đổi chỗ em, em nhất quyết không chịu chuyển chỗ. Tôi đã
Học sinh lưu ban, các cô đều buông. Níu không
được, dụ không được thì buông. Chẳng lẽ đuổi học em. Phá phách và dụ dỗ các bạn
khác phá phách. Siêu quậy là biệt danh của Phát. Giờ ngoại khóa, các tôi mang hạt
dưa cho các em cắn giờ giải lao. Phát cũng cắn, nhưng không cắn ăn mà gom lại,
rồi mang tới cho tôi. “Lần đầu tiên cô được có người cắn hạt dưa cho ăn đó. Cám
ơn Phát”. Thực ra thì sau vẻ ngoài bất cần, em lại rất tình cảm. Chỉ là mọi người
quen nhìn em là học trò cá biệt. Chỉ là em thích chống đối. Ai chẳng thích được
quan tâm, có lẽ thầy cô quan tâm em chưa phải cách nên em chưa tiến bộ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét