NHƯ TIA NẮNG
“Ấm áp, mong manh như tia nắng. Đó là tình học trò.
Tôi đã trải qua một cuộc tình như vậy
cuối cùng cũng chỉ còn lại những kỉ niệm, có những kí ức bị thời gian xóa nhòa,
cũng có những kỉ niệm ngọt ngào như thế - như tia nắng đầu hạ mơn man, ngọt
ngào và vương vấn, trở thành một góc trong lòng ta. Như tia nắng, đó là tình
học trò. Như tia nắng, đó là nụ hôn đầu đời. Và như tia nắng, đó là kí ức… ”.
Thanh viết như vậy trong sổ tay nhật kí của cô, cuốn sổ tay hồi học sinh, đã
gần mười năm qua Thanh còn giữ và luôn mang theo mình. Từ trường phổ thông cô
mang vào trường đại học; từ trường đại học cô lại mang theo về quê và mang cùng
khi cô vào miền nam làm việc. Trong một dòng tâm trạng khác cô lại viết: “Như
tia nắng, mong manh, rực rỡ đó là những cánh hoa phượng đỏ. Dưới nền trời mây
xanh mây trắng, ánh hoàng hôn đổ bóng, dãy phượng đỏ ngợp một góc sân trường.
Màu phượng đỏ như màu chia li. Màu của những chia phôi… trong lưu bút học trò
có niềm đau li biệt; màu phượng để tan tác, chia lìa, có khi tạm biệt là vĩnh
biệt”…
Cô từng có một mối tình thời học sinh như tia nắng ấy.
Ngày đó, cô có nhiều người săn đón, rồi cô gái lớp chuyên văn là Thanh và chàng
trai chuyên Toán là Tú thành một cặp. Hai người phải lòng nhau trong môt chuyến
công ích Đoàn Thanh niên tình nguyện. Mùa gặt, cái nắng tháng năm miền tây Nghệ
An, xứ gió Lào ấy gieo vào cánh đồng một màu vàng hoe. Cái nắng đầu hạ miền
trung rát bỏng cả cánh đồng, mới chín giờ sáng mà lũ cào cào trên đồng đã vỗ
cánh en ét, đạp chân chí chách bay hết khỏi cánh đồng lúa óng vàng vào trú ngụ
trên những rặng bờ rào tre. Cánh đồng chi chít người nông dân tơi áo và lũ học
trò mang màu xanh tình nguyện trang phục của Đoàn. Lúc này, trên cánh đồng trải
vàng nắng hạ, những thửa ruộng dọc ngang đã san xong, từng lớp lúa, lớp rạ
chồng nhau nằm gọn trên đồng; người thì uống nước, người thì đưa tay áo quệt mồ
hôi, người khác hò câu ví dặm: “Phụ tử tình thâm công thầy rồi nghĩa mẹ/ Đừng
tiếng tăm chi nặng lời/ Đừng cả tiếng dài hơi/ Nói mẹ cha sao nên/ Cãi mẹ thầy
sao phải”, rồi: “Con ở gần thầy mẹ/ Phải xây đắp vun trồng/ Khi vợ dại thì có
chồng/ Phải vào ra thăm viếng/ Phải đi về thăm viếng”…; người đàn bà hát điệu
ví dặm xứ núi Hồng sông Lam ấy, người đàn ông ruộng trên cũng hò theo: “Chơ… ơ…
hò… trước bạn nói bạn thương/ Cau tui dành để trên buồng/ Trầu tui dành để
ngoài nương/ Lợn vỗ cám trong chuồng/ Tiền buộc chạc trong rương/ Chọng đục sẵn
trong buồng”… Lúc đó, mọi người đồng trên ruộng dưới ai cũng ngóng cổ nghe hò,
ví dặm quen thuộc của quê mình. Thanh đưa tay quệt những giọt mồ hôi cay cay
nơi cuối khóe mắt, rồi góp vui bằng cách nối lời hò của bà con bằng giọng người
lớn cao vút, trong veo: “(Ơ… chứ) Trăm năm đá nát vàng phai/ Đốt chùa không tội
bằng sai lời nguyền (này), Tú cũng không chịu lép vế: “Bao giờ Hồng Lĩnh hết
cây/ Sông Lam hết nước thì đó với đây mới hết tình”. Được thời cơ, tiện bạo dạn
Tú nhanh chóng lọt vào tầm ngắm của Thanh, dù Tú đã để ý đến cô từ trước, từ
hồi chung nhóm câu lạc bộ Anh Văn, nhưng Thanh đến giờ cô mới biết tình ý của tên
lớp trưởng kiêm bí thư lớp Toán:
- Đây, khăn
giấy, tớ hay để những tờ khăn giấy trong túi như vậy vì tớ nghĩ có lúc sẽ cần
đến nó.
- Nhưng tớ
không có tờ nào trả cậu đâu he, trong túi tớ cũng không có nốt.
- Không đòi
đâu. Nam tử nghĩa hiệp mà.
- Hì, nghĩa
hiệp là có chiến công, có việc bé tí như đô la trong cái ví đại gia thế này mà
cũng đòi nghĩa với chả hiệp.
- Ừ thì… tiểu
nghĩa hiệp vậy. Tớ đâu dám nhận mình là đại nghĩa hiệp đâu chứ. Còn không cảm
ơn?.
- Ừ thì cảm…
à mà khỏi, đây, trả cậu Tiểu nghĩa hiệp, tớ đã lau xong.
- Chơi tớ à….
Lần sau đừng hòng.
- Còn có lần
sau. Đồ… tiểu tử thối.
Từ buổi gặt đó, mỗi lần gặp nhau trong cuộc họp bí thư
lớp tại văn phòng trường, Thanh hay chào Tú bằng cái tên Tiểu nghĩa hiệp. Dù
không thích nhưng Tú vẫn thấy mình may mắn, thì ra cơ hội để làm bạn với “mỹ
nhân chuyên văn” là do mình tạo ra, chứ không phải “duyên trời” như mấy tên ..
lớp nó hay nói. Mỗi lúc chung đường về lớp hay cùng chung đường đi họp trên
trường, Tú lại chờ Thanh, có lúc cố ý hay vờ như vô tình: “lần sau có chào tớ
thì làm ơn gọi tên tớ hoặc Đ…ạ…i… nghĩa hiệp được chứ!”. “Ok, nếu cậu dám”…
Thanh đang nói vậy như thách thức, như một điều kiện mà các cô gái hay đưa ra
để nhận lời đề nghị nào đó từ phe kia. Nhưng ngay lúc này, trên sân trường ấy,
dưới cây phượng rực rỡ sắc đỏ ngợp như nắng này, cô không nghĩ ra điều kiện nào
cho hắn phải “nể” cả: “Nếu… nếu cậu hái được cho tớ nhành phượng đỏ thắm cao
nhất kia”. Tú vẫn biết, trên lầu văn phòng, thầy hiệu trưởng vẫn hay thường
đứng đó, theo dõi giờ chào cờ những phút cuối, thầy còn dõi theo các lớp cho
đến khi trên sân trường từng nhóm học sinh cuối cùng đã vào lớp. Nếu thầy hiệu
trưởng bắt được nó bẻ hoa phượng… Tú rùng mình, nhưng cứ nghĩ được chiều lòng
“nàng Kiều” của lớp Văn, chao ôi, ngực Tú như có lửa cháy, thoăn thoắt, Tú nhảy
phóc lên nhánh ba cây phượng già, thêm mấy bước đã lên đến đỉnh cây phượng, nơi
có nhành phượng đỏ thắm. Rắc, thế là cành phượng nằm gọn trong tay tên lớp
trưởng lớp chuyên Toán, lát lại nằm trong tay tên bí thư lớp Văn. Cành phượng
thắm suýt làm mất danh dự tên lớp trưởng mẫu mực, may cho Tú, các thầy cô, bảo
vệ không ai nhìn thấy.
Lên lớp, mặc cho các thành viên của lớp ngạc nhiên
trước con mắt thèm thuồng nhành phượng, nhất là những con ngài ba màu trắng,
đỏ, vàng… thì cô bí thư vẫn hiên ngang bước xuống chỗ ngồi với cành phượng trên
tay: “Không bị hạ bậc thi đua của lớp mình đâu. Tớ nhặt được đó. Tên nào đó đã
thực hiện phi vụ “làm ăn” này thất bại, kẻ thu được chiến lợi phẩm là… tớ”.
Hôm sau, trên sân trường:
- Sao không
chào tớ là Đại nghĩa hiệp đi.
- Hành động
của cậu mà đại nghĩa hiệp thì tớ là đại đại quân tử luôn đó.
- Hả, định
nuốt lời?.
- Thử hỏi cậu
bẻ nhành phượng rồi mà tớ không cầm, cậu có dám dũng cảm cầm lên lớp không. Tớ
nghĩ tớ đã cứu cậu đấy, may không chức lớp trưởng của cậu đi đứt bởi thói ngông
nghênh. Đồ Dế Mèn chưa lột xác.
- Nhưng cậu
đã hứa…
- Đó là lời
tớ nói, hãy nhìn việc tớ làm.
Hai người lại gặp nhau, chào nhau như cũ. Thanh vẫn
chào Tú là Tiểu nghĩa hiệp, ức lắm nhưng chưa có lí lẽ gì để chuyển bại thành
thắng. Cho đến hôm cuối kì:
- Kì thi này
mình muốn…
- Được thay
đổi tên gọi chứ gì.
- Đúng.
- Thế thì hãy
dành điểm mười.
- Điểm mười?.
- Nhưng…
- Không có
ngoại lệ.
- Trời có
thương tôi không đây.
- Ở cậu ấy,
không có vận may mà là khả năng. Không tự tin thì thôi. Đồ nhát như như thỏ.
- Thôi được,
tớ hứa. Điểm mười học sinh giỏi và cậu… là bạn gái tớ.
- Cứ làm được
đi đã.
Hai tuần sau kì thi học sinh giỏi tỉnh, Tú đi họp trên
trường về reo ầm, nhảy cẫng: “Lớp mình ơi, ăn mừng đi, đậu rồi. Điểm mười nhé.
Miss Thanh là bạn gái tôi”. Tú hét lên giữa lớp như vậy. Chẳng lâu sau tin đồn
cao thủ lớp Toán với mĩ nhân lớp Văn là một cặp thành tiêu điểm. Mấy cô bạn lớp
Toán vốn mê chàng bí thư đẹp trai tỏ vẻ ghen gét với mĩ nhân lớp Văn, lại nói
ý: “Tú tự tin chăng” nhưng Thanh cũng không phải là người chỉ biết làm mất mặt
người khác. Cô chỉ không ngờ Tú đạt điểm mười thật. Kì thi học sinh giỏi tỉnh
đâu phải chỉ có những tay Toán vừa tầm như trong trường nó. Còn Tú, cậu ta
nghĩ, một trong những động lực để lập được kì tích là Thanh. Vì Tú yêu Thanh
nên đã vượt qua được cả kì thi học sinh giỏi đó. Thanh đứng ngây một lát khi
nghe mọi người chọc: “sang chúc mừng cao thủ kìa”, cô bước nhanh, đến trước cửa
lớp 12 A1, bước thẳng xuống chỗ Tú đang ngồi: “Chúc mừng nhé, đại hiệp”. Tú
nhảy phóc, “yeah!” một cái rõ to, nắm tay đưa lên cao đầy tự tin, kiêu hùng và
háu thắng. Hai người cầm tay nhau, thật chặt, thật lâu trong cái nhìn thèm khát
của nhiều người, cứ thế Tú dắt tay Thanh trả cô về lớp. Năm đó, hai người đỗ
hai khoa của một trường đại học uy tín.
Ba năm sau:
- Sao anh
không còn quan tâm tôi nữa. Hoa phượng đầy kìa, không cần hái cho tôi một cành
nữa sao.
- Anh bận
quá, ngày thì lên lớp, đêm lại học thêm.
- Lý do to
hơn mục đích, cô nàng ấy có bố làm hiệu trưởng một trường Đại học danh tiếng.
Anh tưởng tôi không biết ư?
- Không sao,
ai cũng có một con đường. Thanh nói
tiếp.
Hai người chia tay nhau không một lần nói lời từ biệt,
hay đúng hơn là Thanh không cho Tú một cơ hội giải thích hay phân trần nào, cô
cũng không cần. Với cô, tình yêu có thật nhưng không phải là thủ đoạn, không
thể dùng tình yêu để đánh đổi bất cứ thứ gì chứ đừng nói là địa vị, danh vọng.
Tú của thời học sinh dám làm dám chấp nhận đã không còn đơn giản như thế nữa.
Anh ta đã thay đổi cách nghĩ, cách làm theo xu thế, anh ta thực dụng mà Thanh
ghét nhất là tính thực dụng. Cô không khóc, không rơi lấy một giọt nước mắt, dù
từ trước cô hay khóc như tính sẵn của con gái. Người ta nói, con gái hay khóc
nhưng khi họ không còn khóc nữa là khi họ quá đau. Cô đau lắm chứ, vì Thanh đã
tôn thờ tình yêu đó. “Ngày xưa tôi ngây thơ nghĩ rằng tình yêu chỉ có một, cho
đến khi tôi nhận ra bên cạnh con số một còn có số 0, số 2, số 3, và nhiều nữa,
tôi chực tỉnh và tự nói với mình: Tình yêu cũng không là duy nhất”. Quyển sổ
nhật kí cũ của Thanh có thêm những dòng mới như vậy. Cô còn nghĩ, khi yêu người
ta thi vị hóa nó, tôn thờ nó và coi nó là duy nhất, chỉ khi mất đi rồi, ta mới
biết không có cái tình duy nhất, mà chỉ là khoảnh khắc duy nhất là có thật.
Đúng vậy, cái khoảnh khắc Tú trèo lên hái cánh phượng trên sân trường cho Thanh
bất chấp là duy nhất; cái hôm Tú trao cho Thanh tờ khăn giấy trên ruộng là
khoảnh khắc duy nhất, còn tình cảm, trái tim con người có thay đổi theo thời
gian và hoàn cảnh, không thể là duy nhất. Thanh thấy mình cũng là người dễ
thích nghi. Lâu sau một thời gian xa Tú, Thanh không thấy, không gặp được người
đàn ông khác để cô rung động như ngày còn là cô học trò vô tư và trong sáng.
Mãi đến khi cô quyết định lập gia đình, chọn cho mình người có thể chăm lo cho
cô ít nhiều, nhất là có đủ khả năng làm người cha mẫu mực, cô tiến tới làm quen
với Dũng. Ban đầu cô chưa yêu anh, nhưng ở đâu có sự sống ở đó có tình yêu.
Tình yêu bắt đầu từ chính những mong manh. Tình học trò như những tia nắng.
Nhưng tình đời thì không như những tia nắng như thế.
Thanh vẫn còn nhớ những cơn say nắng trong lòng, trên
cánh đồng lúa nơi quê nhà; cô cũng từng bị chao đảo bởi cành phượng đầu mùa đỏ
au trên sân trường Tú từng làm “cảm tử quân” hái cho mình, và cả điểm mười môn
Toán chứng tỏ trí thông minh của chàng bí thư chuyên Toán ấy. Nhưng cô cũng kịp
nhận ra chẳng có tia nắng nào lại nằm trong tầm tay mình cả. Cô trân trọng nó,
trân trọng nó để càng quý báu hiện thực đang ở trong tầm tay của cô – là gia
đình cô với Dũng bên cạnh. Dũng mới là ánh sáng của đời cô, là chỗ dựa cho các
con Thanh. Cô không ghi vào nhật kí nữa, cô ghi vào lòng mình một cảm xúc rất
thật: ở đâu có sự sống ở đó có cả bốn mùa; ở đâu có tình yêu chính đó là thiên
đường. Và thiên đường không là duy nhất.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét