NGƯỜI ĐẾN TỪ MÙA ĐÔNG
Mùa đông đến, từng vạt heo may chạy suốt bờ tường, len lỏi vào những
khe cửa sổ đóng kín và bên tai nó vẫn nghe tiếng gió lùa mát mát lạnh lạnh.
Bỗng tit… tit… tit… Đó là âm thanh báo có tin nhắn từ máy điện thoại: “Bé ngủ ngon!” mà nó đã quen, không mở ra
vẫn biết của một người duy nhất. Nó lặng cười dui dúi mặt vào chăn ngủ tiếp.
Nó quen anh trong những bài báo. Nó là đứa nghiền Áo Trắng từ mấy năm
nay. Ngày nào nó cũng muốn là ngày mùng một với mười lăm để mua Áo Trắng và đã
bốn năm liền như thế. Nó làm quen với anh cũng trên tờ báo này. Anh có cái bút
danh mang tên một loài hoa nó yêu thích. Ban đầu nó nghĩ anh là con gái, nó tò
mò không biết bạn này ở đâu, là ai, làm gì mà viết về tình yêu, tuổi học trò
trong sáng và nhiều mộng mơ hay đến thế. Nó viết thư nhờ báo gửi tới “chị” vì nó
không có địa chỉ của “chị”. Trong thư nó gọi chị xưng em, nó cứ nghĩ người có
bút danh Hoa Thủy Tiên ấy chắc hắn là con gái rồi. Trong thư, nó hỏi nhiều về
chị, nó hỏi chị có người yêu chưa, chị thích ăn món gì...
Rồi “chị” gọi cho nó. Chị bảo: “đọc
thư em anh thấy xúc động ghê! Không ngờ lại có người hâm mộ những trang văn,
bài thơ của anh đến lạ”. Nó ngỡ người ra khi biết “chị” là anh. Từ đó, anh
và nó hay nói chuyện, chát với nhau. Có lần anh trả lời câu hỏi: “Anh thích ăn món gì” của nó: “Anh thích tất cả những món ngọt”.
Nó
vô cùng vui sướng, xem như biết được “bí kíp” viết văn hay. Từ đó ngày nào nó
cũng bắt mẹ mua cho nào là chè chuối, chè đậu đen đánh, chè bưởi, chè tàu; rồi
thì trái cây ngọt, bánh ngọt đến cả món mặn cũng pha ngọt tuốt. Nó cũng viết,
nó tập tạnh viết những bài thơ đầu đời với ý nghĩ mình là “tài năng đang bị
lãng quên”. Nó còn nghĩ bài này nó viết còn hay hơn cả “sư phụ” của nó (là anh)
rồi. Thế mà chờ mãi, ngày báo ra nó chỉ thấy tên mình trong mục hộp thư. Điều
làm nó buồn là văn thơ thì chẳng thấy hay thêm, mượt mà thêm mà sau mấy tháng
chuyển gu chua thành ngọt thì người nó mập ù ra. Đến nỗi nó bước đi thấy cứ ục
à ục ịch thế nào ấy. Nó soi gương và gọi cho anh: “Anh làm em xấu xí rồi, hu hu. Bắt đền anh. Ai bảo anh bảo anh thích ăn
ngọt làm em nghĩ ăn ngọt sẽ viết văn hay như anh”. Anh cười khi nghe câu
nói trẻ con và vô tư của nó. Anh bảo:
-
Ừ, để anh đền cho. Anh có bí kíp khác mách với em nè.
Siêng đọc!
-
Nhưng đọc gì anh, em chỉ thích đọc mỗi Áo Trắng thôi
à.
-
Không được, em nên đọc nhiều báo, nhiều sách bất cứ
khi nào có thể. Mỗi trang viết em nhớ ghi nhớ em thích cái gì trong bài đó, nó
hay chỗ nào, người viết miêu tả thế nào, nhân vật nói với ngôn ngữ, giọng điệu
ra sao. Đọc cho em kiến thức để viết đấy. Không phải từ trên trời rơi xuống nhà
văn nhà thơ đâu.
-
Thế sao có người bảo người ta sinh ra đã là nhà văn hay không rồi.
-
Hi! Em nên nhớ: chín mươi chín phần trăm của thành
công là lao động, còn một phần trăm là tài năng đó.
Nó bắt đầu yêu những tờ báo khác và cả những nhà văn “mới tinh” với nó.
Nó thích giọng văn trong trẻo và mượt mà của Nguyễn Nhật Ánh; nó yêu những
trang thơ ngọt ngào và ấm áp hương đồng nội cỏ của Thiên Sơn, nó lại mến những
nhân vật cùng tuổi nó mà có cá tính lại rất tinh nghịch trong truyện V.T.L… Nó
bắt đầu có khái niệm về tính cách, ngoại hình nhân vật; về cốt truyện và về lời
thoại. Nó cũng biết được nên kết thúc truyện thế nào để nó nhân vật của mình có
đất sống. Nó thành tác giả lúc nào không hay khi nó có thơ đăng báo. Bài thơ
đầu tiên nó viết về anh – nó gọi anh là “vầng dương” như thể anh mang ánh sáng
đến cho cuộc đời nó vậy. Nó là đứa yêu văn chương và đến với “mảnh đất nhọc
nhằn” này bằng học mót. Vì nó là dân kinh tế, không được học những môn chuyên
ngành như Lý luận văn chương, Tâm lý học sáng tạo văn chương, cũng không có
những khái niệm cụ thể về nhà văn và tác phẩm nhưng nó có tình yêu. Có tình yêu
là có sức mạnh. Nó yêu anh và những trang văn của anh. Nó muốn được cùng anh
nói chuyện về văn chương nên nó mày mò, mày mò mãi thành quen rồi thành thạo.
Nó vẫn lặng lẽ yêu những trang văn của anh như yêu chính cuộc đời nó. Văn
chương giúp nó có thêm những người bạn mới. Có hôm, nó nhận được phong thư, ngoài bì gi: Em gái Đà Lạt.
Nó ngờ ngợ không dám bóc thư. Nó đâu quen ai ở xứ sở hoa Anh đào này đâu. Rồi
nó nghĩ, chẳng lẽ có hai người trong nhà này cùng tên với mình. Đọc thư, có
đoạn: “Truyện “Người lái trâu” của anh
hay lắm. Có giọng điệu. Cách miêu tả của anh khá tinh tế, chắc hẳn miền đất quê
anh rất đẹp! Em rất kết cái nhìn biện chứng về nhân – quả trong truyện này. Câu
nói: “Hãy đợi đấy” lặp đi lặp lại mười lần trong truyện đầy dụng ý. Kết truyện
bất ngờ nhưng làm cho nhân vật có sức ám ảnh”… Người Em gái Đà Lạt này còn
gọi nó là “Anh” mới chết chứ. Còn muốn làm “tiểu muội” của nó nữa. Nó suýt soa:
“Chao ôi”!. Sao mà văn nó lại “Menly” thế này. Nó nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy
đóa hoa quỳnh đang nụ đung đưa trước gió. Chắc tối nay hoa nở, nó sẽ chờ đến
mười hai giờ đêm. Khoảng khắc của Nữ hoàng bóng đêm bung nở khoe sắc tỏa hương
ngọt ngào man mác và mê ly làm nó khoái. Nó yêu loài hoa này như yêu anh. Thế
nhưng nếu bảo nó đổi anh lấy hoa quỳnh thì nó vẫn chọn…! Nó ước nó là đóa quỳnh
trắng kia, còn cây dao bên cạnh chính là anh. Bông quỳnh nghiêng nghiêng như
dựa vào cành dao nhìn mới vững chãi làm sao. Gió lay, sương giăng hay bão táp
thì đóa quỳnh vẫn không cô đơn. Trong đêm tối, nó nhớ anh nhưng… Nó nhớ có lần
anh và nó trao đổi việc viết lách. Anh của nó bảo:
-
Muốn viết được thơ hay phải sống như thơ.
-
Là sao?.
-
Là sống cho đẹp mới có tâm hồn đẹp mới “đẻ” ra những
câu, chữ đẹp chứ sao.
-
Thì ra anh muốn nói anh là người có nội tâm đẹp chứ
gì. Đúng là mèo khen mèo… Nhưng coi chừng ý… dài quá thò ra ngoài đấy!
-
A, dám chọc quê anh hả. Nhớ cả tá bài thơ “củ chuối
khổng lồ” của em buổi đầu làm “si sĩ” nữa không. Toàn trăng sao đến tuyết
nguyệt hoa.
-
Thì đã sao. Thầy nào trò nấy. Bây giờ thì trò nào thầy
nấy nhé. Hi hi!
Nó cười tinh quái với cách nói chuyện khá tếu giữa nó và anh. Nó không
ngờ nó lại có duyên với văn chương đến thế. Có tình yêu sẽ làm được tất cả. Nó
nghĩ vậy. Nếu không vì yêu những trang văn, bài thơ ngọt ngào của anh rồi yêu
cả con người anh thì nó chẳng thấy nhọc nhằn khi sáng lên lớp học Kinh tế vi
mô, Toán cao cấp, chiều lên thư viện tìm đọc Lý luận trước chân trời mở, Bông
hồng vàng và Bình minh mưa… Nó nghĩ đời có nhiều điều khó tin nhưng vẫn nên
tin. Càng nên tin hơn khi nó có thơ, truyện đăng trên các báo: Sinh viên, Tài
hoa trẻ, Tri thức trẻ…
Một ngày, nó cãi anh, căng thẳng đến nỗi:
-
Bây giờ thì đến lượt anh dạy em làm con gái nhé!
-
Sao, thế bấy lâu nay em là con trai hay người thuộc
Thế giới thứ ba chắc.
-
Không phải, cô bé ạ. Nhưng con gái thì trước hết phải
dịu dàng. Tốt nhất là đừng ăn nói cộc lốc và nóng tính như Trương Phi như thế.
Anh nói thì đừng cắt ngang.
-
Thôi, biết rồi. Em thiếu nữ tính. Mà nữ tính là gì mà
phải sửa cơ chứ. Em cứ là em thì đã sao.
-
Lại nữa rồi. Biết lắng nghe và chịu khó sửa chữa thì
mới ra thiếu nữ, không là chú bé đấy.
-
Lại lý luận rồi. Anh đi mà lý sự với lý luận với nhân
vật của anh ấy. Em là con người thật, không phải do anh tưởng tượng hay nhân
cách hóa là ra đâu. Có Zen di truyền hẳn hoi.
-
Thua em. Không nhường anh lần nào hết. Kẻ hiếu thắng.
-
Đó là em của ngày xưa, hôm nay và mãi mãi.
Nó từ dễ thương đến ngổ ngáo và bắt đầu dám lý sự với cả “thầy” mình.
Hay nó nghĩ nó là con gái có quyền được chiều chuộng, chọc nghóe người yêu. Rồi
thì sao. Rồi thì tan, thì vỡ, thì đau khi chưa một lần tay trong tay và môi lẫn
vào môi như trong mơ đã có lần nó gặp. Rồi thì vậy, là tan tành như khói như
sương và mong manh như nắng hoàng hôn cuối dãy núi phía tây, như sợ tơ nhện
dăng trên đầu tường bị cuốn phăng bởi làn gió nhẹ. Rồi thì tan như ly nước đã
để bên lò sưởi và vỡ như trăm ngàn ánh nắng chói chang nơi bình minh vừa ló đã
bị dải cầu vồng khuyết chắn ngang. Nhẹ nhàng, mượt mà và dữ dội. Đó là cuộc
tình giữa hai kẻ không cùng thế giới. Ai bảo nó chỉ biết yêu con người trong
những trang thơ, bài văn của anh mà quên mất điều bình dị rằng chính anh, con
người thực của anh mới là thật, là bất biến, là hiện hữu. Anh thì ở ngoài đảo Trường Sa, anh đã hứa gắn
bó đời mình với biển và đảo, còn nó. Nó đã gắn với Thủ đô này từ nhỏ, gia đình
thân thương, bạn bè và những kỉ niệm tuổi thơ của nó cũng ở xứ sở hoa sữa này.
Làm sao anh và nó đến với nhau được khi hai nửa ở hai đầu tổ quốc. Nó cũng
không nghĩ có ngày đẹp trời biển xanh và sóng dữ sẽ đẩy anh về bên nó. Nó cũng
chưa bao giờ nghĩ nó rẽ rời xa Hà Nội. Nó chỉ biết yêu anh là yêu những trang
viết của anh, thế là đủ. Nó cũng không biết hiện thực khác xa những điều trong mộng.
Nó chưa kịp gặp anh, cảm nhận hơi ấm trên những ngón tay ấm áp cứng cáp của anh
đã chia lìa. Có chăng một tình yêu không ranh giới. Nó vừa say mê cái tên Hoa
Thủy Tiên đó lại quên bẵng đi như là gió thoảng. Những đêm đợi chờ tin nhắn:
“Bé ngủ ngon”! rồi cũng chỉ còn lại trong kí ức. Có cái kí ức nào là vĩnh cửu?.
Có những điều khó tin nhưng vẫn nên tin.
Trong lòng nó giờ đây đã thay thế hình bóng người mang tên một loài hoa
ấy, ở một nơi xa lắc xa lư ấy bằng một hình bóng mới. Một người cùng con phố với
nó, nhà anh nằm trên đường nó đi học. Một người bằng xương bằng thịt, bằng nụ
cười và lời nói lẫn ngay vào hơi thở và hình hài của nó. Người đó là ai. Người
đó là anh! Nhưng anh không giống như trong những cuộc điện thoại, những lời
chát chít cũng khác lạ với anh là Hoa thủy tiên của những tác phẩm nó đã từng
say đến đọc lại cho thuộc cả từng dấu chấm câu. Anh đến từ nơi rất gần không
như cô nàng trong Em gái Đà Lạt. Anh chính là hàng xóm của nó. Gần gũi, thân
quen đến xa lạ. Chẳng trách mà anh luôn đoán đúng những gì chưa biết về nó. Có
lần anh hỏi: “Bé tóc dài hai tóc ngắn”.
Nó bảo: “Tóc em như nhân vật San U trong
phim Mối Tình Đầu của Hàn Quốc đó anh”. Anh cười.
Những lần khác, anh hỏi nó thích mặc đồ màu tối phải không, nó nói rằng
nó thích bận đồ màu sáng cho nổi bật và cá tính. Anh lại cười như lần trước. Nó
bảo : “Anh đúng là thiếu tế nhị, con gái
nói mà cứ cười”. Nó đâu biết anh cười gì mà ai thiếu tế nhị đâu. Nó làm sao
biết hàng ngày anh ngồi trên ban công nhìn nó đạp xe đến trường trong tà áo dài
thướt tha; cả những hôm bố nó đưa nó đến trường bằng chiếc Camry. Anh biết chỉ
có bị mệt cô bé này mới chịu ngồi trên xe bố đến trường. Có chiều anh ngồi trên
cửa sổ đàn bâng quơ bài: “Em đẹp nhất đêm nay”, dành riêng nó, mà nó đâu hay,
chỉ thấy thích thích một người có ngón đàn như chàng hoàng tử trong truyện cổ
tích ngày bé nó từng đọc, lâu quá đến quên tên.. Nó là đứa con gái rất nữ tính,
duyên dáng và giản dị nhất phố này. Anh thừa biết điều đó. Mỗi khi người ta khen
nó thì hết lời. Anh biết điều đó. Tính cách chua ngoa và điệu đà cùng với sự
hiếu thắng khi nó chưa biết anh là ai chỉ là nó muốn thử anh. Nó nghĩ nếu anh
yêu nó thật lòng sẽ không giận nó dù lúc đó nó thuộc dạng đỏng đảnh “sáng nắng
chiều mưa trưa chưa biết”. Nhưng anh đã chia tay nó chỉ vì: “Em trẻ con quá”, rồi tàng hình mất sau
câu nhắn: “Có những điều khó tin nhưng
cũng nên tin”. Đủ cho nó biết: chẳng có điều kì diệu của tình yêu như nhà
văn Thanh Hương đã viết trong truyện cùng tên, chỉ có sự thật là: có những điều
khó tin nhưng cũng nên tin, nó nghĩ. Một trong những điều đó là Hoa Thủy Tiên
không tuyệt vời như nó nghĩ. Mỗi tính nhí nhảnh, điệu đà của con gái cũng không
chiều được. Nó chấp nhận tình yêu với Thần tượng tan vỡ khi chưa một lần gặp
gỡ, chưa một lần môi lẫn vào môi. Nó biết tin vào điều khó tin.
Điều làm nó bất ngờ là người đàn ông độc thân duy nhất trong phố chính
là anh. Ngôi nhà thường đỏ đèn tới khuya, có khi tàn canh vẫn sáng điện ấy là
nhà anh; người đàn ông ngoài ba mươi dáng nghệ sĩ hay ngồi lặng bên ban công
chiều chiều ấy không là ai khác. Người nghệ sĩ chơi ghi ta ấy chính là Hoa
phong lan. Chính là anh của nó. Chính là thầy, là thần tượng bao năm của nó.
Một ngày anh đạp xe sóng bước bên nó làm nó đỏ mặt với ánh mắt dịu dàng và nói:
“Có những điều khó tin nhưng vẫn nên tin”
làm cả nó và xe đạp đổ cái rầm. May mà phố vắng. Lần này thì giấc mơ có lần nó
gặp đã thành hiện thực. Nó và Hoa phong lan của nó tay đan trong tay, môi lẫn
vào môi. Làn gió bấc đầu đông sao mà ngọt ngào thế. Nó đã quen anh từ mùa đông
năm trước. Mùa đông này nó tưởng đã mất anh lại là lúc nó có anh mãi mãi. Người
tình đến từ mùa đông của nó đẹp trai, phong độ và nghệ sĩ hơn nhiều so với anh
chàng Hoa phong lan trong những trang văn nó biết. Nó nghĩ: có nhiều điều khó
tin nhưng vẫn nên tin.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét