Thứ Tư, 31 tháng 10, 2018

SĨ SỐ: VẮNG 1


SĨ SỐ: VẮNG 1

Đầu tuần, em vắng học, lí do: Bị sốt.
Giữa tuần, em vẫn vắng học, lí do: Sốt xuất huyết cấp tính.
Cuối tuần em biến chứng rồi mất.
Học kì này tôi có những 156 học sinh. Tôi còn chưa kịp khắc ghi khuôn mặt em, mà em đã từ giã mọi người, không nói lời cuối, em thật can đảm. Lên lớp, ngày Nhà giáo, lớp buồn lắm. Tấm thiệp đã ghi sẵn lời chúc của lớp đã để sẵn trên bàn giáo viên như muốn trốn tránh, che giấu cảm xúc chỉ cần chạm tới là vỡ tung của lớp lúc này. Cả trò cả thầy đều sợ cảm giác cả lớp vỡ òa.
Khi em vừa ra đi, tôi vẫn lên lớp, vẫn phải bắt đầu bài giảng “Cáo tật thị chúng” (Có bệnh bảo mọi người) của Mãn Giác thiền sư như đã chuẩn bị, nhưng cách kết thúc bài học của tôi hôm nay khác, tôi nghĩ đến em, nhớ đến em: Sinh, lão, bệnh, tử là quy luật. Có người đi đến quá nhanh cái quy luật khắc nghiệt ấy khiến mọi thứ đều dang dở. Có bạn còn dang dở một câu chuyện hẹn kể cho nhau nghe, có bạn dang dở một cuộc hẹn trà sữa bờ kè, có bạn dang dở một lời chưa nói, không phải vì không đủ can đảm để nói, mà vì bạn biết chưa đúng thời điểm nói đó thôi. Những điều dang dở đó,… ta dùng nó để hiểu quy luật: “Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận/ Đình tiền tạc dạ nhất chi mai” (Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết/ Đêm qua sân trước một nhành mai). Đừng bảo có người ngừng thở là ngừng tỏa sáng. Có người ngừng thở là khi họ bắt đầu một sự tái sinh. Và sự sống, vốn chẳng phải là 17, 27 năm, 70 năm hay trăm năm, mà nó vô hình và vô hạn. Sự sống đã hợp duyên từ lâu trước khi chúng ta chào đời, và còn tiếp tục sau khi chúng ta ngưng thở. Có thể bạn không còn hiện hình, nhưng bạn còn hiện hữu trong ta. Lớp lặng im. Cái lặng im mà tôi biết, trong trí tưởng tượng các em đang lưu lại, hoặc đang tung tăng, hoặc rưng rức những kí ức về bạn, người đang là cổ nhân, sẽ thành cố nhân trong các em!
Dù “Cáo tật thị chúng” (Có bệnh bảo mọi người) của thiền sư Mãn Giác chỉ là bài đọc thêm, thời gian giảng bài chỉ có nửa tiết, nhưng tôi biết, tiết đọc thêm đó với các em tôi thật đặc biệt.
Hôm đó hai tiết văn, tôi lại dạy tiếp bài “Hoàng Hạc Lâu tống Mạnh Hạo Nhiên chi Quảng Lăng” (Tại Lầu Hoàng Hạc tiễn Mạnh Hạo Nhiên đi Quảng Lăng” của Lí Bạch. Tôi bắt đầu giới thiệu vào bài không theo giáo án đã chuẩn bị sẵn. Mà từ thực tiễn tiễn bạn, em học trò vừa ra đi: Có những cuộc tiễn đưa là tiễn biệt mà cũng là vĩnh biệt. Lại có những cuộc tiễn đưa, tưởng là vĩnh biệt lại là tiễn biệt mà thôi. Mọi điều dự định muốn nói đều thừa. Chỉ có sự im lặng, hoặc vỡ òa, hoặc cúi mặt lau nước mắt, hoặc im lặng. Nhưng có những cuộc đưa tiễn còn có nhiều cơ hội gặp lại, mà đã bịn rịn, đã lưu luyến, đã muốn níu kéo khiến nhan đề bài thơ 28 chữ cũng “dài dặng dặc” như bài thơ hôm nay lớp mình tìm hiểu “Hoàng Hạc Lâu tống Mạnh Hạo Nhiên chi Quảng Lăng” của bậc “trích tiên” Lí Bạch. Những cuộc đưa tiễn ấy đều đáng trân trọng. Vì chắc hẳn giữa kẻ đi và người tiễn đều có dấu ấn đặc biệt trong nhau, có thể như là một dấu phẩy, dấu chấm, dấu hỏi, dấu ngã... mà có khi là tất cả các dấu đó!
Lớp học từ đó, lớp trưởng điểm danh sĩ số vẫn là vắng 1 có phép. Tôi mừng vì các em đã trưởng thành!


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

VIẾT CHO EM!

 23/1/2024 Mấy năm rồi tôi không viết blog. Vì tôi viết Em. Giờ em đã 4y6m tôi cảm thấy nên dành cho Em những con chữ. Nên tôi lại viết. Tôi...