Tôi đoán rằng trước khi tôi tự chạy
tung tăng thì mẹ đã hàng trăm lần dắt tay tôi tập đứng, tập đi, rồi tập chạy.
Chắc hẳn cánh tay cha cũng từng là chỗ dựa vững chãi nhất cho tôi hồi tôi tập
tạnh bước những bước chân đầu đời. Và chắc hẳn, cha từng dắt tôi vào lớp một,
trước khi cha giao tôi cho cô giáo, chắc gì ông đã không nắm chặt tay tôi, nhìn
thẳng vào mắt tôi nở một nụ cười đặt hoàn toàn niềm tin vào đó đầy ngụ ý.
Đến khi tôi lớn, chàng trai đầu tiên
thương tôi và tôi thương, dĩ nhiên có những phút giây trái tim lỗi nhịp, gõ
từng hồi loạn xạ chỉ vì cái nắm tay thì làm sao tôi quên được.
Vì cái nắm tay, trong một vài thời
điểm nó chuyển tải được nhiều thông điệp hơn lời nói nên nó có ý nghĩa đặc
biệt.
Một cựu nhà báo từng đặt câu hỏi: “người
ta có thể yêu ai đó từ cái nắm tay không?” và trả lời “có chứ, vì là bàn tay đó
mà không phải là bàn tay khác, vì đó là tình yêu”.
Một người bạn của tôi, người chưa từng có một mảnh tình đầu, dù anh đã
qua tuổi 30 chia sẻ: “có đôi khi, chính mình thấy thèm cái nắm tay để thấy mình
không lạc lõng. Hay chỉ là một cái siết tay nhẹ để thấy lòng ấm áp hơn. Hoặc là
cái cảm giác ngồi sau xe một ai đó và mượn túi áo để xỏ tay”. Vậy cũng đủ xua
đi ngày cô đơn. Đủ để thấy ngày nắng đẹp dù ngày chẳng hề có nắng. Đủ để thấy
mỗi khuôn mặt ta gặp hôm nay thật đẹp, dù ai cũng đang lo lắng. Đủ để thấy bầu
trời cao rộng và những đám mây bồng bềnh dù thực tế là đám mây xám ngắt.
Một cái
nắm tay, đôi khi ngôn ngữ không diễn tả tới. Có thể ý nghĩa của nó là Anh yêu
em, có thể là Hãy dựa vào anh, cũng có thể là Chúng mình yêu nhau nhé. Có khi
mạnh bạo hơn: anh muốn em… Nhưng cũng có khi, ta sợ cái nắm tay chặt. Nhất là
cái nắm tay chặt khi hai người đang có chuyện, có thể nó có ngụ ý: mình chia
tay nhau. Có những cuộc tình bắt đầu bằng cái nắm tay, kết thúc cũng vậy. Thật
buồn. Có những người con nắm tay cha mẹ, nghe lời trăn trối cuối của đấng sinh
thành. Thật buồn. Và có những người tình cũ gặp lại, họ thậm chí còn không nắm
tay nhau, không biết nên buồn hay nên vui?. Cái nắm tay đôi khi nói rằng: tất
cả đang bắt đầu, có khi lại có ý nghĩa ngược lại.
Tình
đầu của tôi, anh không nắm tay tôi bất ngờ, mà anh nói: “đưa tay đây cho anh”.
Tôi đưa hay không đưa?. Trái tim tôi thì muốn đưa, nhưng lý trí tôi thì bảo
đừng. Vậy tôi đã đưa, đã không?. Nếu tôi đưa tay ra cho anh nắm cũng có nghĩa
là nhận lời yêu anh. Còn không cũng nghĩa là từ chối một tình yêu. Rồi tôi
không đưa. Và tất nhiên, khi yêu người ta có hàng trăm cách để thể hiện nó. Anh
nhanh chóng vòng tay qua phía vai tôi, anh ôm vai tôi. Kiểu như hai người bạn.
Tôi vẫn nhớ cảm giác của mình lúc đó: như gần ngộp thở. Cái va chạm đầu tiên
của người mình thương. Cái dịu dàng đầu tiên mình được nhận, sao mà xôn xao
thế?. Tôi nói hơi nhanh hơn, và anh rất tinh tế, đã nhận ra sự thay đổi trong
giọng nói của tôi, anh nói: “có lẽ hôm nay trời lạnh hơn hôm qua”.
Thú thực, tim tôi và cả tim anh đều
đập loạn xạ, lúc đó. Tôi vẫn nhớ tôi còn bạo miệng nói: “ơ, em đâu nhớ là em
bảo được ôm vai đâu chứ”. Anh cười, “ờ thì người ta thích ôm đó. Hay em ôm lại
đi, thế là lấy lại cái đã bị đánh cắp”.
Cái nắm
tay của người vợ tiễn chồng vào phòng mổ vừa như nói “cố gắng lên anh”, vừa như
nhắn nhủ “em luôn ở bên cạnh anh” lại vừa như thì thầm “không được gục ngã” lại
vừa ngụ ý “sẽ chóng qua thôi”.
Cái nắm
tay của người người bảo vệ dắt bà già qua đường, đoạn làn đường dành cho người
đi bộ trông thật tình nghĩa. Nghĩa cử đó góp phần tôn vinh con người. Nó vì con
người và nhân danh con người làm cho con người trở thành hoa của đất.
Cái nắm
tay của những người bạn trong ngày cuối đông lạnh lẽo, đi chơi noel làm cho phố
phường chật chội trở nên rộng thênh thang, vì khi nắm tay người ta sẽ xích lại
gần nhau hơn. Có những cái nắm tay, trời đông lạnh cũng trở nên ấm áp.
Thỉnh
thoảng phát biểu trước đám đông, lần đầu đứng bục giảng, buổi thuyết trình
nhóm… thỉnh thoảng ta tự nắm tay mình trong giây lát như một sự tự an ủi: mọi
chuyện sẽ ổn.
Vì nó
chuyển tải được nhiều thông điệp hơn, nên cái nắm tay nhất là cái nắm tay thật
chặt và mắt nhìn vào mắt, miệng tươi nụ cười luôn là duyên cớ xui khiến người
ta lại gần nhau hơn. Tôi thích những cái nắm tay vì vậy. Còn nhớ, trên facebook
bạn tôi, có một chia sẻ: “sẽ thật tốt biết bao những khi ta buồn có một cái vỗ
vai trìu mến. Thật tốt khi ta gục ngã có một cánh tay sẵn sàng nâng đỡ. Thật
tốt khi ta khóc có một bàn tay nhẹ nhàng gạt đi nước mắt. Thật tốt khi tâm hồn
ta lạnh lẽo có một bàn tay ấm lòng. Thật tốt khi chơ vơ có một bàn tay đơn giản
chỉ để nắm giữ”.
Bằng những cái nắm tay thật chặt, mọi
giận hờn như được giảng hòa. Những yêu thương như được nhân đôi. Những thiệt
thòi như được bù đắp. Những nhớ thương thao thức được đáp trả, đền bù. Cái nắm
tay thật chặt, bạn có thích nó không. Nếu có hãy thường xuyên nắm lấy bàn tay
người mình muốn nắm bất cứ khi nào có thể. Vì đến một ngày, chỉ cái nắm tay
thôi, ta cũng không thể thực hiện được. Bởi cuộc đời vốn dĩ vô thường. Cái nắm
tay thôi, nhưng có khi là cả mơ ước không với tới. Bởi cuộc sống luôn cần những
cái nắm tay thật chặt…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét