Thứ Ba, 30 tháng 10, 2018

TÔI ĐI TÌM TÔI


TÔI ĐI TÌM TÔI
1.     Tôi và tôi
Sau lần thứ 20 leo bộ đỉnh Lang Bian tôi nhận ra vài điều liều lĩnh như sau:
5. Phụ nữ Việt Nam, leo núi cùng đàn ông, hoặc gia đình; những cô gái  da trắng thường leo núi một mình.
3. Người nước ngoài thường leo núi sớm hơn so với người Việt.
2. Người Việt thường người trẻ, du khách nước ngoài thường có người leo núi độc hành là người nhiều tuổi (có anh người Nhật đã 75 tuổi, nhưng còn rất trẻ).
1. Khách tây chụp nhiều cảnh thiên nhiên hoang sơ. Người Việt chủ yếu chụp hình chính mình cả khi leo núi và ở bất cứ nơi đâu.
0. Nhiều người được hỏi, có tính sẽ trở lại Lang Bian núi? Họ nói “yes. Vơn”.
-1. Mỗi người có một lý do riêng để họ chinh phục Lang Bian Peak.
Đó là lần thứ 20 tôi lội bộ khoảng trên dưới 15 ki lô mét tờ.
Ở miền núi cao, đỉnh cao của cao nguyên Lâm Viên. 15 năm trước. Năm tôi 20 tuổi, là lần đầu tiên tôi leo bộ núi Lang Bian. Đó là lần tôi leo bộ đầu tiên. Một mình. Tôi chọn một mình không phải vì tôi chẳng có bạn. Tôi thích phưu lưu một mình. Leo núi đoàn thì nhiều đoàn, nhưng một mình leo núi Lang Bian ít.
2.     Tôi và cha tôi
Mỗi lần leo núi, điều đặc biệt tôi thích thú là hình ảnh tuổi thơ, núi rừng miền quê tôi và cha tôi. Đặc biệt là cha tôi, người như sống lại bên tôi cùng tôi trong mỗi bước chân suốt cuộc hành trình. Đơn giản vì hồi nhỏ tôi hay theo cha đi rừng. Mùa hè, cha lại cho tôi theo.
Quê, phụ nữ, đàn bà con gái chẳng ai được đi rừng. Một phần vì sức khỏe của họ không đủ để băng rừng vượt rú. Mỗi lượt sáng đi chiều về trong rừng để lấy gỗ, để săn thú hay để lấy măng đều khoảng trên dưới 30 ki lô tô mét đi bộ.
Khi tôi khoảng 16 tuổi thì tôi vẫn bận áo số 10 Huỳnh Đức và quần đùi đỏ của cha tôi. Đó là chiếc quần rộng, cha thì bận vừa nhưng tôi không to con như cha nên tôi mặc nhìn giống như chiếc váy xòe, lại màu đỏ nên tôi rất thích. Vì thích nên tôi mặc. Và khi mặc áo số cầu thủ thì tôi rất giống con trai. Thêm chiếc mũ lưỡi trai lật mái ra sau và tóc ngắn kiểu tém cùn khiến tôi như một chú bé hơn là cô bé.
16 tuổi, đã qua tuổi dậy thì nhưng tôi vẫn chẳng chịu mặc áo ngực. Cả cho đến bây giờ. Trừ khi đi làm. May là ngực tôi đủ nhỏ để bận áo hai dây có hai lớp. Đó là điều tự hào của tôi, ngực nhỏ đủ để chẳng cần mặc áo ngực, nhưng chẳng phải ngực lép.
16 tuổi nhưng tóc tôi vẫn là tóc con trai. Đám bạn của tôi cũng là những tên con trai. Tôi hay chú ý cách cha tôi mài dao nên khi cha tôi đi vắng, mẹ cần dao thì tôi là người mài thay cha.
Mỗi tuần vào cuối tuần tôi lại dậy sớm. Khoảng 4h sáng, ăn cơm sớm, mẹ đã nấu, thường là cơm nếp xấu xôi. Có đậu phộng hoặc đỗ. Là xôi nếp với đậu phộng hoặc đỗ. Ăn thế mới chắc bụng. Đó là phần ăn cho người làm việc nặng ở quê. Mẹ và anh, chị tôi ở nhà thì chỉ ăn cơm trắng thôi.
Cha tôi bảo tôi mang thêm một túi, là palo của bộ đội kiểu palo con cóc, trong đó đủ thứ như bật lửa, gạo cho bữa trưa, nhút hoặc muối vừng. Nước thì một chai nhỏ uống dọc đường đi. Và dao. Mỗi người đi rừng đều phải mang mấy con dao. Này thì dao nhỏ để gọt, cắt rau, măng hoặc bắp chuối rừng. Nào dao để chặt. Nào rìu để đốn cây lớn. Nào rựa để rẻ dây leo chinh phục cây gỗ lớn. Và đủ thứ nhà nghề khác tôi cũng khó hiểu. Có một thứ gì đó đặc biệt lắm, mẹ tôi cứ bảo tôi bỏ trong người, càng kín càng tốt, nhưng tôi tuyệt nhiên không biết là gì. Kiểu như bùa hộ mệnh vậy, cục vuông vuông, chẳng cứng chẳng mềm, nhỏ nhỏ như cục kẹo. Mẹ nói đeo cho bình yên. Cả tuổi thơ tôi đeo thứ bùa hộ mệnh đặc biệt ấy mà chẳng biết làm gì nên lớn lên, tôi trần truồng, không một thứ phụ kiện diêm dúa nào.
Phụ nữ thì chẳng ai mang dao bằng dây đã thắt một cách nghệ thuật quanh hông. Vỏ dao được làm bằng hai nửa mảnh gỗ, được tạo có lỗ hổng ở giữa đủ để không quá rộng chẳng quá chặt cho dao vào. Cán dao thì nằm ở trên, khi cần dùng dao thì cầm cán và rút. Người thuận tay phải thì đeo vỏ dao bên trái.
Tôi đeo vỏ dao bên phải vì tôi thuận tay trái. Tôi giống cha.
Phụ nữ làng chẳng có ai đeo vỏ dao, trừ tôi. Tôi thích cái mạnh mẽ của đàn ông. Nhất là cha tôi. Mỗi khi cha múc nước cho tôi tắm, cha kéo một hồ đầy. Chẳng như mẹ tôi chỉ múc cho mấy xô. Khi cha tôi bửa củi thì những thanh củi thẳng tắp, nhỏ nhắn, vuông vắn góc cạnh. Chẳng xù xì to sụ như mẹ tôi bửa. Khi cha tôi chém sắn cho gà, trâu bò ăn thì mảnh nào ra mảnh đó, đều tăm tắp, chẳng như mẹ tôi miếng dày miếng mỏng. Khi cha tôi mài dao thì khỏi nói.
Một lần trước khi lên rừng chặt gỗ với cây rìu ngọt nhất. Cha nói tôi, “chập 30 phút lại canh câu cá. Cha ngầm 5 cái câu ở 5 chiếc má, mỗi chiếc lá bục bục cách nhau 10 mét, dọc suối đó”. Cha tôi chặt gỗ gần đó. Tiếng rìu kinh kong của cha vang vang vàng vùng vằng, khục khắc ngay bên tai tôi. Cộng thêm tiếng dội của những thung lũng âm thanh ấy nghe rất ngợp. Đàn bà con gái có thể sợ. Mẹ tôi và đàn bà làng đều sợ. Nhất là từ khi có người đi rừng chẳng về nữa. Sau, nhiều người đi rừng về thỉnh thoảng lại kể có thấy người rừng. Họ bận lá cây, đứng từ xa, tóc dài tận vai, mặt đầy lông lá. Cứ thấy người họ lại chạy mất hút, hú lên như tiếng hổ báo gờ rừ… gờ rừ. Đó là chưa kể có người làng còn dắt cả trâu nhà người làng mổ lấy thịt. Chập choạng, nhà nào có đàn ông con trai đi rừng chưa về lại chạy qua nhà hàng xóm hỏi “Chú có thấy chồng, con trai tôi không?”. Tất nhiên, cha tôi thừa tâm lý để nói họ về sau, trâu mệt nên kéo chậm xíu. Nhắn ở nhà ăn cơm trước đi – cha tôi còn thêm vậy nữa.
 Họ không dám theo cha, theo chồng đi rừng sâu lần hai. Tôi thì tôi thích thú âm thanh như thú dữ cuồng đói ấy. Mọi loài khi đói đều nguy hiểm. Người ta, khi đói có thể chẳng còn chút đạo đức nào. Như một nghiên cứu nào đó, đại ý: con người, nếu được lợi nhuận 300% có thể làm mọi thứ. Tôi thì cười hề.
 Âm thanh ấy là một bản nhạc rừng. Tôi lấy làm lạ tai lắm. Điệu của nó sau này tôi học nhạc lý hàng năm trời. Tìm hết cách tạo âm từ những kí tự son, đô, rê, mi, pha, son, la… mãi cũng chưa hợp âm được âm thanh kinh kong của núi rừng vọng lại tiếng rìu choảng vào thân cây rừng của cha tôi hồi ấy.
Đó là một cây lim. Gỗ lim là một trong những thứ gỗ quý. Bây giờ cha có tiền trăm triệu nếu có những cây lim như thế. Thời đó chỉ được tiền chục triệu thôi.
Đó là cây lim cha đốn mất một buổi sáng cộng thêm một góc của miếng bánh buổi chiều.
Xong, cha mệt lả. Chiều phải 2 con trâu nối nhau kéo, một con đi trước, một con đi sau. Lợi dụng dòng chảy xuôi của nước được nửa đường.
Trưa ấy cha tôi mệt nên lặng hơn.
Tôi vẫn làm bữa cơm bên góc. Là một xâu cá mát. Và những con khé. Cá mát thì đặc sản của suối xứ núi quê tôi. Những con có không to, chỉ bằng khoảng 2, 3 ngón tay cha tôi, có mấy dấu vết chấm đen trên lưng như cánh tay người có nốt ruồi tài năng ở cánh tay mà ống áo được xắn cao phô cả bắp thịt rắn chắc. Đó là một hình ảnh sexy hết sẩy. Ngay giữa cánh tay và cẳng tay – nốt ruồi tài năng. Vảy cá màu hồng nhạt, thân cá thon, bót ở đuôi và đầu. Cân đối. Cha tôi nói “cá này đẹp. Xin phép cá mát, đã mượn thân mày làm bữa trưa”.
Cha tôi chỉ cho tôi cây méo. Đó là cây ven dòng suối, từ sâu thẳm rừng sâu, chạy dài thành hàng. Chỗ nào còn nước mát thì có lá méo, có đoạn lá méo ăn lên chân núi khoảng gần 1 met. Chỗ đó mát lịm. Mát mà cảm giác rùng mình. Rợn vì chẳng có gì sánh được cái vị ngào ngọt của dòng suối, một con suối từ đâu đó do núi rừng hạnh phúc tè dầm ra. Con suối mà cơn hứng thú tột cùng của núi anh và núi chị vượt ra dòng tinh khiết mát rượi đến bất tận, bất tận, b…ấ…t… t…ậ…n.
-         Răng gọi là cây là méo, cha?
-         Con nhìn đi có hàng trăm lá méo quanh đây, kiếm cho cha 10 lá tròn, để cha nấu canh khé. (Khé là loài cua đá, to hơn, đẹp hơn cua đồng. Lông lá hơn, ba trợn ba trạo và lanh lẹ hơn. Con nào cũng có hình hoa văn đẹp mê ly như những mắt thánh trên lưng. Trông rất nam tính).
Tôi cố kiếm một vòng nhưng chẳng có lá méo nào tròn.
-         Toàn lá méo, không có lá nào tròn nói chi 10 lá.
-         Vậy con hiểu tên gọi lá méo rồi nhé.
-         Dạ!
-         Con trai thấy không, nhiều điều trong cuộc sống chỉ cần nhìn kĩ sẽ hiểu thôi.
-         Dạ, con trai hiểu rồi ạ.
Điều tôi thích nhất ở cha tôi là, cha luôn gọi tôi là con trai, và cha để tôi làm mọi điều mà thường chỉ tụi con trai mới làm và mới được làm. Như đi rừng, đánh bẫy thú rừng và câu cá. Như đi lấy mật ong. Như trèo cây hái trái dâu gia. Như ngủ đêm trong rừng. Mỗi lần tôi đòi làm gì hơi ngược đời, cha chỉ nhìn vào tôi hỏi “Con thật sự thích chứ?”, chỉ cần tôi gật đầu hoặc nói có cha tôi đồng ý ngay. Già đời, tôi biết, cái gật đầu của cha có nghĩa là “con hãy sống cuộc đời con muốn”. Tôi thầm ơn cha muôn vàn như ngút ngàn lá méo trong khe.
Đi soi rắn qua bãi tha ma thâu đêm, hai cha con, bằng đuốc tôi cũng từng trải nghiệm cùng cha. Sau này, dù đêm dù ngày, dù nghĩa địa hay thánh đường với tôi đều cùng một cảm giác. Dù ngủ giữa trời đầy sao hay nằm trong bóng tôi với tôi cũng vậy.
Mỗi việc cha làm, tôi đều quan sát kĩ nên cha không cằn nhằn nhiều về tôi như khi tôi bảo cha chỉ cho tôi cái này cái nọ.
Cha tôi, về với đất đã gần 3 tháng. Ngày nào tôi cũng nghĩ về cha, hình ảnh cha trong tôi vẫn luôn mạnh khỏe, rắn rỏi, bền bỉ như người hùng của núi.
3.     Tôi và người hùng
Lang Bian lần thứ 20. Lần thứ nhất tôi leo núi Lang Biang về, cảm giác khoan khoái khi chinh phục một đỉnh cao, tôi nhớ mãi. Đó là sau một ngày leo núi về toàn thân tôi đau cơ tới tận cơ đáy chậu. Đi toilet cũng đau kinh khủng. Cơ đáy chậu là vùng cơ giữa cơ quan sinh dục và hậu môn đó. Sách Giải phẫu Yoga viết, nên tôi biết rõ. Cơ đáy chậu giúp hậu môn bài chất thải rắn ra ngoài, giúp niệu đạo bài chất thải lỏng ra ngoài. Còn nữa…
Một tuần sau chuyến leo núi đó, tôi mới hết đau. Hồi ấy tôi ở với cô bạn học cao đẳng với mình. Cô ấy đã đi làm ở trường chúng tôi học luôn, nên thứ hai phải đi làm. Chỉ có tôi là thoải mái, ngủ tới trưa. Sáng thứ hai đó tôi chở cô bạn đi làm, thay vì chạy về ngủ nướng hoặc đi ngó nắng tung tăng thì tôi chạy xe khoảng 15 kilomet tới tận Lang Bian và mua vé, leo núi.
Tôi đi đường bộ. 7h đến khoảng 10 giờ thì tới đỉnh Lang Bian. Lần đầu tiên. Hí hửng đi nhanh để xem đỉnh cao mình chinh phục thế nào. Rồi thì…
          Đoàn cựu chiến binh chiến trường K xưa gặp lại tại đỉnh Lang Bian. Tôi được mời bia 333 trên đỉnh Lang Bian. Khi xuống, tôi đi cùng họ. Một trong số cựu binh ấy sau thành bạn của tôi.
          Lần gần đây là sáng 1 tết rồi. Không về quê, tôi và thằng bạn của mình phi ngựa sắt của hắn lên Lang Bian. Đi với hắn thú hơn những lần trước. Vì hắn cho tôi những bình yên mà nếu đi một mình tôi vẫn trống rỗng.
Hắn cho tôi những cái chạm nhẹ mà nhờ đó tôi có năng lượng bước nhanh hơn.
Hắn truyền cho tôi hơi ấm của hắn từ bàn tay khi lên núi.
Hắn tạo cho tôi một niềm tin rằng cha tôi đang ở gần tôi. Tôi có thể nhìn thấy, có thể chạm vào.
-         Lá méo. Ôi, em méo, anh lại về rồi đây.
Tôi hét lên, chỉ trỏ như lần đầu. Lần đầu tôi hét lên với núi rừng. Vì ngoài tôi ra tôi đoán cả mọi người đi rừng chắc hẳn chẳng có ai biết cây lá không có lá nào tròn này có thể ăn được, lá của nó thì mát lành và êm vì thân nó khoảng 80 phần trăm là nước. Thân và lá lại có màu hồng như da em bé người da trắng. Một màu phấn chết người. Nhìn mà nghiện. Lại được ánh dưới ánh nắng tinh khiết trong vô ngàn khiến cho vẻ đẹp của nó lung linh lộng lẫy luôn lưu lại.
Tôi ngồi ôm cây và cười.
- Chụp cho tớ bức.
-         Tuân lệnh, nàng Lang!
Để bạn đi trước, tôi nấn ná thêm bên lá méo. Vài giọt cay rỏ lên chiếc lá méo ánh lên trong nắng sáng 9h làm khuôn mặt cha tôi hiện lên trong đó. Cha, con nhớ cha.
-         Cha đây, vẫn luôn trong con, bên cạnh con mà, chàng trai.
-         Dạ!
Tôi lau nước mắt, đuổi kịp người giải cứu mĩ nhân của tôi. Bạn tôi ít hơn tôi 2 tuổi. Hắn đã có gia đình, 1 vợ, 2 con. Nhưng bây giờ thì hắn độc thân. Hắn tên là Độc, tôi gọi thế vì tôi chọn chơi với hắn bởi hắn độc. Hắn tên Hùng. Người mà em tôi hay gọi là “chị lại đi chơi với anh gì giải cứu mĩ nhân hả”.
Đến đoạn gặp một cây rừng cổ thụ, đại thụ mới đúng. Tôi tự hỏi mình: “Cha ơi, cây này cha chặt khoảng bao nhiêu nhát rừu thì cây đổ?”. Cha tôi đứng xa từ sau lưng tôi, kề đầu gần vai tôi, “mấy nhát phụ thuộc vào cách con đã mài chiếc rừu mà con trai định dùng nó để đốn cây”. Tôi mỉm cười, tôi biết, chỉ cần tôi ngoảnh cổ lại cố nhìn thấy cha tôi thì âm thanh kinh kong kia sẽ vụt mất. Âm thanh bản nhạc rừng mà cả đời này làm nhạc sĩ chắc gì tôi đã ghi lại nổi trong những nốt nhạc. Có những âm thanh không vô âm nhưng vang vọng đến vô vàn, vô vàn, v…ô…v…à…n.
Tối nay mình có thể chung gối với bạn không, chàng trai của rừng Lang Bian. Người đã chỉ cho tớ ngọn núi đẹp nhất trong đời tớ. Rằng ngọn núi đẹp nhất không hẳn là ngọn núi tuổi thơ ta lớn lên, nơi ta được sinh ra hay nơi cho ta vật chật để tồn tại. Mà ngọn núi đẹp nhất là ngọn núi, có em bên cạnh. Ngay đây, trong mắt em, có anh. Trong mắt anh em có thấy em không?”. Hắn nhìn tôi, lạ. Ngọt như nắng thơm trộm lên má tôi, thơm trộm lên lá méo sáng nào cha tôi đã cùng tôi vào rừng chặt gỗ mưu sinh mà mua những bài học của núi.
Tôi gật đầu. Tôi biết, với tôi hắn là tình đầu. Tình đầu không có nghĩa là người tình đầu tiên tôi gặp, tôi yêu, tôi chạm môi và trải lòng. Mà tình đầu của cô gái 35 khác lắm, so với cô gái ấy của 15 năm trước. Với người đàn bà trong tôi hôm nay, tình đầu, là người đàn ông biết được điểm điên, điểm đen và bóng tối của tôi. Hắn biết được tôi luôn cô độc, tôi luôn phải lòng đêm tối và im lặng. Hắn biết tôi sẽ gào lên bất cứ lúc nào. Hắn biết tôi sẽ bỏ hắn mà đi có thể trong 3 phút, ba giây vì với tôi mọi khoảnh khắc trọn vẹn là đủ.
Hắn chấp nhận tôi là người đàn bà dương tính, nên tôi gật đầu. “Tối nay, tớ có thể chung gối với cậu được không?”. Tôi cúi đầu, nghiêng cằm, đặt lên lưng trần của hắn một nụ thơm. Nụ thơm hắn chưa từng được thưởng thức. Vì từ khi quen tôi hắn có thêm một hình xăm mới trên lưng, sau gáy, hình con mắt. Hắn nói, hắn cho tôi nhìn thấy hắn từ phía sau.
Đó là nụ hôn của núi. Lang Bian mùng một tết. Một người khách nữ da trắng bận áo hai dây, quần đùi lộ túi quần chào chúng tôi. Tôi chào lại và nói thêm “Happy new year!” nhưng chực nhớ người phương tây đã năm mới hơn  1 tháng trước rồi…
Tôi hẹn hắn năm sau ngày này lại gặp nhau ở đây, giờ này. Hẹn! Có những cuộc hẹn biết rằng sẽ gặp.
-         Cậu nghĩ thế nào khi ngày 1 tết thường là cho gia đình, thắp nhanh lên bàn thờ tổ tiên. Còn hai thằng mình ở đỉnh núi hoang vu?
-         Có người thì hạnh phúc khi ở bên cạnh người thân. Có người thì ở bên người thân chưa đủ. Họ thích khám phá. Với mình, không có truyền thống, chẳng có hiện đại. Mỗi người sống hạnh phúc với những gì mình cảm nhận, thích những điều mình làm là tốt rồi.
-         Tốt, ý cậu rộng ra là đạo đức?
-         Đại loại thế - hắn gật gật đầu.
Tôi hiểu. Chúng ta cùng quan niệm sống. Nếu muốn bên người thân, hãy. Nếu muốn bên cỏ cây núi rừng, cứ. Chỉ cần bạn muốn, chỉ cần bạn thích điều bạn muốn. Còn gì tốt hơn điều bạn thích nữa.
 




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

VIẾT CHO EM!

 23/1/2024 Mấy năm rồi tôi không viết blog. Vì tôi viết Em. Giờ em đã 4y6m tôi cảm thấy nên dành cho Em những con chữ. Nên tôi lại viết. Tôi...