Thứ Ba, 30 tháng 10, 2018

BÁM BIỂN



BÁM BIỂN
4h00 tinh mơ sáng. Mẹ đã đi đón con trai đi thúng ngoài xa. Thấy tôi với chiếc quần jeans cụt, tay không cả chiếc đèn pin mini, mẹ hỏi:
- Con gái, làm gì ở đây một mình?
- Con chơi.
- Con không nên đi một mình nơi đây.
Tôi hỏi tại sao. Mẹ im lặng.
-         Vậy mẹ làm gì ở đây?.
-         Mẹ chờ con trai mẹ đi thúng.
- Ngoài kia ạ?.
Tôi nhìn theo hướng đèn mẹ chỉ. Mẹ huơ huơ đèn pin. Lúc huơ như tìm kiếm từ xa một thông tin. Lúc lại tắt đi.
- Sao mẹ tắt đèn pin.
- Đèn gần hết pin.
Tôi đoán chắc mẹ đã chờ con từ lâu, nên đèn mới hêt pin. Nghe tên cái thúng, tôi biết là công cụ đi biển của dân biển. Thúng được làm từ nan tre nứa. Tôi còn biết dân thúng là dân biển nghèo.
-         Mà được cá nó sẽ mang vào.
Mẹ nói rồi từ từ đổi hướng. Trước khi đổi hướng để về, mẹ khuyên tôi:
-         Về đi con. Ở đây một mình nguy hiểm lắm.
Bóng mẹ khuất dần trên bãi biển lúc hừng đông còn ngủ nướng. Tôi đuổi bắt những con càng bị sóng đẩy lên bờ. Chúng chạy nhanh hơn tôi tưởng nhiều.
Tôi cố nhìn thật xa. Trước khi về mẹ bảo:
- Mắt con tinh nhìn xem có thằng thúng về chưa.
Những đoàn thuyền rồi tàu vẫn xôn xao ngoài khơi. Tôi không tìm được đâu là con trai của mẹ.
Lúc sau, hừng đông lên, từ xa ngoài kia, tôi thấy người đi thúng về. Tôi hỏi:
-         Có anh thúng không?.
 Mọi người cười hô hô.
-         Ở đây ai cũng là anh thúng cả. Em muốn tìm anh thúng nào?.
Tôi định bảo anh thúng con mẹ… nhưng tôi không biết tên mẹ. Tối đó, tôi đi dạo quanh phố biển. Mùi hải sản tươi bốc lên. Khác hẳn mùi phố núi.
-         Con gái, ghé đây ăn sò
Lời mời giọng quen quá. Trên bờ biển tối đó, tôi gặp lại mẹ.
-         Sao mẹ nhận ra con?
-         Gớm, cô cái gan dạ nhất tôi từng thấy đấy. Con gái nòi biển cũng không dám một mình ra biển giờ đó đâu.
Tôi ngồi xuống hàng hải sản nhỏ của mẹ. Một đôi quang ghánh. Một cái bếp nhỏ. Một ít mực khô. Một số sò, ghẹ, ốc biển. Mỗi loại một ít.
-         Tối, à sáng nay, anh thúng về muộn hả mẹ?
-         Không, sáng nó về trước cả mẹ. Mẹ về bị nó la cho, “đã bảo mẹ cứ ngủ đi. Con có xa lạ gì sóng to gió lớn đâu mà mẹ sợ”.
Trên bếp than rực hồng như màu ngực gái đẹp nuôi con nhỏ, mẹ kể về anh thúng. Mẹ nói rồi để những con sò lông cháy sém
-         Cha thằng thúng đi biển rồi không về nữa. Mẹ sợ thằng thúng cũng đi biệt như cha nó.
-         ...
-         Thằng thúng nó thường ở mãi ngoài biển. Hình như nó vừa đi kiếm cá vừa kiếm cha nó.
....
4h00 sáng, tôi không ngủ được vì mê biển đã thức. Đồng nghiệp ở một trường phổ thông X bảo tôi là dị nhân. Tưởng mình tửng nhất trong đám tửng ở rừng xuống biển, ai dè thêm một thầy giáo không già không trẻ tửng nốt.
-         ồ, anh cũng không ngủ được sao.
Một con càng cắn tôi đau điếng, chảy máu khi tôi cố đuổi bắt và nó đã cố dương càng co cẳng chạy. Một ngày trôi qua. Dường như suốt ngày tôi không muốn rời bờ biển Múi Né ấy chút nào.



















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

VIẾT CHO EM!

 23/1/2024 Mấy năm rồi tôi không viết blog. Vì tôi viết Em. Giờ em đã 4y6m tôi cảm thấy nên dành cho Em những con chữ. Nên tôi lại viết. Tôi...