Thứ Ba, 30 tháng 10, 2018

GIÓ GỬI HƯƠNG TRỜI VỀ BÊN EM


GIÓ GỬI HƯƠNG TRỜI VỀ BÊN EM
 “Dù  chưa gặp, có người vẫn có thể mang cho bạn nhiều tổn thương hơn là sự an ủi. Và dù chưa từng gặp vẫn có người tin bạn và có thể dành cho bạn nhiều hy vọng hơn lời họ hứa”.
Đang viết dở truyện ngắn Tình Mộng. Một motif truyện tình thời hiện đại. Nữ chính của Tình Mộng đã trót yêu một anh chàng quen biết trên một trang mạng. Anh ta đẹp trai, thành đạt, đa tài, 30 tuổi còn độc thân. Nữ chính mê mẫu đàn ông này lắm, nàng đang hăm hở hò hẹn và trông chờ ngày gặp gỡ. Nàng tưởng tượng đến không gian hò hẹn. Viết đến đây thì tôi bí ở chỗ cho nhân vật một cuộc gặp gỡ thế nào để cuộc tình ảo của họ được “happy ending” (kết thúc có hậu). Tình ảo, người thật Không ai có thể mãi chỉ yêu nhau qua lăng kính phim 3D của ảo giác. Thoát khỏi cái mộng, cái ảo rồi thì tình thực người thực phải tính bằng phép trừ. Tại sao không là phép cộng hay phép nhân?. Đơn giản vì mỗi cuộc tình ảo đều có thể ví như một ánh trăng. Khi người ta chỉ mới quen nhau trên mạng, thì đó là vầng trăng của ngày giữa tháng, còn đời thường, vầng trăng ấy lại có thể là trăng khuyết đầu hoặc cuối tháng. Và có thể chẳng có một mảnh trăng nào dù là vừa dẹt vừa khuyết.
Mỗi sự hoàn thiện là kết quả ban đầu của khiếm khuyết. Một cuộc hẹn thế nào để có ấn tượng?. Hẹn hò thế nào để cho hai nhân vật không phải chết ngay trong lần gặp đầu tiên?. Quả là một thách thức lớn với tôi. Tôi vốn mạnh về truyện ngắn luận đề, truyện tình huống tôi như gà mắc tóc, tiến hay lùi đều chỉ dẫm chân tại chỗ hoặc không đi xa được. Lúc này tôi là chủ thể sáng tạo, mà như đang bị nhân vật của mình dẫn dắt. Có những con người ảo nhưng tình yêu của họ là tình thật. Và cũng có những cuộc tình ảo nhưng con người họ là thật. Tôi phải để cho nhân vật của mình một lối đi. Tôi phải có cách. Phải nghĩ cách.
*          *
*
Bí quá, tôi vào google gõ chữ “tình ảo”. Một trong những kết quả tôi có là trang Lovetime.com (Trang hò hẹn trên mạng). Tò mò, tôi vào xem, tôi cũng tạo một tài khoản, cũng chát với vài người bạn chưa quen và đang thử quen. Chỉ là thử, là làm quen thôi sao tôi thấy gượng gạo quá?. Chỉ chào hỏi vài câu sao đủ nhàm chán. Tôi làm gì, là công nhân, kĩ sư hay giáo sư thì có nghĩa gì với người khác đâu?. Đang định hủy tài khoản sau vài ngày chơi thì có một bất ngờ mới cho tôi từ cái nick name Watanabe, 30 tuổi, ở Hà Nội. Watanabe là tên nam nhân vật chính trong Rừng Nauy. Một tác phẩm mà tôi rất thích. Tôi đoán chính hiệu một anh chàng cá tính. Có thể một người trầm lặng lại ồn ào. Nhưng cái chất trầm nổi hơn. Có thể một anh chàng cá tính và bản năng mạnh. Và có thể một con người cởi mở. Một người cởi mở thì anh ta sẽ hay cười. Ở tuổi ba mươi, anh ta còn có nhiều điều bất ngờ khác. Tôi vào hồ sơ tìm hiểu chàng Wata đang gây nhiều thích thú trong cô gái hiếu kì là chính mình.
Điều đặc biệt là câu ghi chú: “tìm bạn gái đẹp người, tốt tính. Còn trinh trắng”. Hồ sơ anh ta còn ghi rõ: chiều cao 1.6 cm, cân nặng 50 kg. Tôi chỉ nghĩ: anh chàng tinh tướng. Nhưng tôi vẫn tò mò kết bạn và gửi tin nhắn: “em có thể làm bạn với anh chứ?”. Rồi chúng tôi thành bạn. Làm trái giờ nhau nên chúng tôi ít có thời gian trò chuyện cùng. Sau một tuần làm quen chúng tôi mới có một cuộc tán gẫu:
-         Watanabe, nghĩa là gì đối với anh?
-         Là want, là want to be, là nhân mã, mà nhân mã thì luôn có mục tiêu. Nhân mã luôn thích phưu lưu, cả trong tình cảm. Wata trả lời thẳng thắn.
-         Như được phết một lớp kẹo ngọt ngoài cái tên, tiếc rằng em thích vị chua. Và em cũng có thể hiểu Watanabe là muốn, muốn yêu, muốn sống, muốn những điều tự nhiên chủ nghĩa? Tôi nhắn lại.
-         Ý em là bản năng?
-         Cái tên rất đẹp! Còn những điều khác, em không quan tâm. Tôi nhắn tiếp.
-         Em không quan tâm thật à?
-         Em không quan tâm, có thể anh đang có một gia đình đầm ấm, một người vợ đẹp nhưng anh vẫn tìm kiếm một người bạn tâm tình chẳng hạn?
Chúng tôi nhắn tin, liên tục: “chắc hẳn anh đã đọc Rừng Na Uy của Murakami Haruki?”. Wata trả lời, “chủ đề Rừng Na Uy cho cuộc làm quen em nhé?”, “ok anh, Rừng Na Uy, vậy em có thể gọi anh là Want nhé?”, “uhm em”.
Chúng tôi nói về cánh rừng trong truyện, về bản nhạc Rừng Na Uy mà Naoko rất thích, về người chị đã chết của Naoko. Chúng tôi nói nhiều về bản năng. Bản năng có thể là cái làm cho con người được sống thật với mình nhưng nhiều người vì cái gọi là đạo đức học hay cái gì đó tương tự cố chôn vùi, trốn tránh và ứng xử lệch lạc nó. Chúng tôi nói về bệnh đạo đức giả. Anh nói với tôi, anh có vài người sếp. Vị nào cũng bụng bự và ham chơi bời, gái gú nhưng hễ phát biểu trước ống kính máy quay lại lên giọng đạo đức, kiểu đao to búa lớn: “làm  đàn ông tôi lấy yêu thương làm lẽ yêu đời để sống có giới hạn và trách nhiệm. Làm gì, ở đâu chúng ta cũng nghĩ đến vợ cho con để sau này về già còn có người mà nương tựa”. Vài cái mặt cười, mặt méo đã mặc định sẵn cũng giúp cho tôi hiểu thêm thái độ của Want lúc này.
          Một cuộc tán gẫu khác:
-         Sao em kết bạn anh?.
-         Vì em muốn biết cái thông tin trong hồ sơ anh ghi “tìm bạn gái còn trinh trắng”. Vậy trinh trắng với anh là gì?
-         Là còn con gái đó em.
-         Thế anh có còn trai tân ở tuổi 30 không, mà anh đòi hỏi?
-         Anh thì đã là chàng trai tân 15 năm trước cơ.
-         Ông trời đã bất công với con gái, với phụ nữ. Anh là chàng trai hiện đại lại  còn bất công với phụ nữ hơn. Tạo hóa cho con gái một tấm lưới che chắn và tự tiện quy chụp đạo đức họ, nhưng không phải cô gái nào cũng có cái “tấm vé” nết na ấy.
-         Ý anh là các cô nàng đạo đức đó em. Đạo đức là cội rễ cho hoa quả sinh sôi phát triển.
-         Mà thôi, giờ thì em đã không quan tâm điều đó. Chúng ta có lý do trò chuyện mà, làm bạn thì đâu cần trinh trắng phải không.
-         Vậy, chúng ta nói chuyện như những người bạn nhé. Anh nói, tôi nói tiếp đã là bạn thì nhất thiết phải có điểm chung rồi. Nếu anh nói kinh tế, chứng khoán, em nói thơ ca thì khó có thể hầu chuyện nhau. Đúng không? Đáp lại lời tôi, anh gõ cái biểu tượng ngón tay cái chỉ lên, thay cho từ “đồng ý”. Rồi anh hỏi tiếp:
-         Em đọc Rừng Na Uy hồi nào?
-         Em đã đọc 5 năm trước, hồi em là sinh viên năm nhất. Khi học môn Văn học Nhật Bản.
-         Nghĩa là em cũng mới ra trường, và em học Văn. Còn anh, anh đọc để giới thiệu về văn hóa Nhật cho du khách. Một chút thôi, vì văn chương, cũng là một phần của văn hóa, đúng không em.
-         Nghĩa là anh làm bên du lịch. Tôi nói.
-         Đúng.
-         Anh có chiều cao khiêm tốn, cân nặng cũng khiêm tốn, lợi thế du lịch của anh là gì? Văn hóa, kiến thức, là năng khiếu chăng?.
Want gõ một cái mặt cười, khoe cả hàm răng hạt ngô. Tôi cũng ngố, gõ thêm hai cái mặt cười và dòng chữ “gì chứ cười thì em không thể thua anh đâu”. ..
-         Mạng mà em. Ở ngoài anh chỉ thua người mẫu về ngoại hình thôi. Anh có ấn tượng không tốt về phép trừ. Nên anh cũng không muốn người khác phải  làm phép trừ với mình.
-         Giờ thì em tạm hiểu. Anh có thể thấy em, một phần trong nhân vật Naoko của Rừng Na Uy. Tôi trả lời anh mà không khỏi ngỡ ngàng, sao suy nghĩ của anh giống tôi quá vậy.
-         Vậy những biến cố cuộc đời của em?, Want hỏi.
-         Em cũng từng thất tình, từng tuyệt vọng, từng điều trị bệnh tâm lý. Nhưng vẫn chưa khỏi. Còn có cầm dây thừng một mình vào rừng hay không lại là một điều chưa biết. Và đôi lúc, cám xúc của em có thể lên đỉnh điểm. Cũng có nghĩa là có lúc, tâm trạng em xuống tận địa ngục.
-         Cũng có nghĩa là làm bạn với em anh phải nhường nhịn những lúc em hỉ nộ thất thường chứ gì?, anh nói.
-         Anh có vẻ hiểu em đó.
Lại bẵng đi một thời gian tôi online ẩn vì bận bài giảng cho năm học mới. Tôi không vào trang nữa, một tuần sau tôi vào, ngày nào cũng có tin nhắn trong hộp thư anh nhắn cho tôi. Nhiều giờ có cả lúc sáng sớm, có cả trong giờ hành chính, có cả lúc 0h. Tôi thắc mắc, có thật Want có gia đình rồi?.
*          *
*
Rồi chúng tôi nói về công việc, gia đình, về tình bạn tình yêu và hạnh phúc. Chúng tôi nói cởi mở, cả những điều mà chúng tôi khó nói với một người bạn thân thích hoặc người thân. Chúng tôi trao cho nhau số máy, email và các thông tin liên lạc khác, tất cả chỉ để có thể hiểu về nhau nhiều hơn. Cho đến khi tôi không dấu nổi lòng mình:
-         Em chỉ muốn biết về bàn tay của anh. Ngoài ra em không cần gì nữa.
-         Và em chỉ muốn biết một ngón trên bàn tay đó, đúng không?.
-         Phải.
-         Đó là điều dễ dàng nhất anh có thể cho em biết, về anh. Nếu anh là em, anh cũng đặt điều đó lên vị trí số một hoặc số hai.
-         Em là người nói chuyện cởi mở, nhạy bén và rất đầu óc. Tiếc rằng anh không thể ngồi với em, trò chuyện lâu hơn, đến giờ ăn, tập thể mà em. Và anh nói cho em điều dễ nhất mà anh có thể, rằng trên tay anh, ngón tay ấy… cũng có một cái vòng nho nhỏ.
-         Đã vậy sao anh còn tìm bạn gái còn trinh trắng làm gì, đồ tồi tệ đểu cáng.
Anh im lặng, một sự im lặng đáng sợ hơn mọi câu trả lời nào. Nếu anh nhận anh là người đàn ông trăng hoa, hoặc anh nói anh chỉ muốn tìm một mảnh trời riêng tôi còn đỡ thất vọng hơn.
Lúc biết trên tay anh có chiếc vòng nhỏ, tôi cảm thấy mình như vừa đánh mất một cái gì đó. Tôi cảm thấy mình đến muộn quá. Tôi cảm thấy thiệt thòi. Thực ra thì Want rất tâm lý. Want như đọc được tôi đang cảm thấy thế nào, đang muốn gì. Khi tôi mượn lời một triết gia nói: “thực ra thì không ai có thể tắm hai lần trên một dòng sông”. Anh hiểu ngay tôi đang ám chỉ mối tình đã qua, đã mất của mình. Và anh nói: “em đang cô đơn. Chỉ cần em gặp người mới, có thể hiểu em, lắng nghe em thì anh tin, người cũ và chuyện tình buồn của em chẳng làm xáo động cuộc sống em nữa”, anh lại đoán đúng “em đang khóc đúng không, khi nào em nhắc đến chuyện của em mà em không còn khóc nữa đó là lúc em đã quên được người ấy. Anh rất muốn bù đắp cho em”. Anh đã rất hiểu tôi, nhưng anh đã thuộc về một thế giới riêng. Tôi cảm thấy mình như đánh mất điều gì đó.
Đánh mất điều chưa bao giờ thuộc về mình.
Như đánh mất mình.
Mất mình thì tiếc nuối hơn mất bất kì điều gì quý giá khác.
Tôi online ẩn liên tục những tháng tiếp đó. Anh nhắn tin tôi không nhắn lại. Nhiều lúc thấy đèn anh sáng tôi xao lòng định chào hỏi, định thổ lộ điều gì đó nhưng tôi đã không làm thế.
Rồi anh tìm đến chỗ tôi. Anh là ai?, tôi vờ hỏi, chắc em không nhận ra đâu, nhưng anh thì nhận ra em, dù chỉ nhìn từ rất xa. Và anh tới chỉ để nhìn thấy em. Giờ thì anh thỏa mãn rồi, anh về đây. Em có muốn nói điều gì đó với anh?. Anh nói tiếp, em có nhiều điều để nói với anh, đúng không. Như đọc được suy nghĩ của tôi anh nói ngay như giải thích: email của em cài đặt địa chỉ mặc định. Nhờ đó anh có thể tìm em. Tôi nhớ ra mình cài đặt email địa chỉ mặc định để tiện khi làm cộng tác viên với các báo. Nghẹn ngào nhìn tôi, anh nói “em xem này. Thực ra thì trên bàn tay anh, ở ngón tay này chưa có chiếc vòng nho nhỏ nào cả”. Đôi mắt anh sáng long lanh. Tôi thấy được những có một niềm cộng cảm đang dân trào giữa chúng tôi. Tôi vẫn thích những cơn gió lạ thổi từ hướng bắc về. Tôi ngửi được mùi và nếm được vị của những ngọn gió phương bắc mát lành. Tôi chưa bao giờ chia sẻ với ai về cảm nhận đặc biệt này của tôi. Buột miệng anh nói “anh là gió. Gió thổi hương trời về phía em”. Mặc tôi ngỡ ngàng, anh hua tay như hứng những vạt gió đầy ắp hương trời thả lên tóc tôi. Sau khi anh thả hương trời lên tóc tôi, tôi thả gió cuốn hương thơm về phía gió, tôi hỏi anh “tại sao lúc trước anh nói trên tay anh đã có một chiếc vòng nho nhỏ”. Anh nói: “đó là cách để anh giữ thân mình, để tìm được người anh muốn tìm và người đó không phải làm phép trừ nào. Đó là anh làm để hôm nay, anh tự hào mình có thể gọi em là Tình đầu. Em xứng đáng với chiếc vòng nhỏ anh đeo trên tay suốt những năm tháng qua. Những năm tháng qua em vô hình như chiếc nhẫn trên tay anh vậy. Giờ thì cả nhẫn và em, cả hai đều hữu hình rồi, Tình đầu của anh ạ”. Anh lại thả một chút hương trời mà chị gió đã gửi từ phương bắc tới cho tôi. Ngọt ngào, mát lành, ấm áp vừa đủ để xua tan cái lạnh của xứ sương mù một ngày cuối đông.
Tôi hiểu ra đàn ông có ít nhất hai loại: loại thứ nhất có gia đình rồi nói chưa có để gạt phụ nữ và loại thứ hai chưa có gia đình bảo có để tìm gái tốt. Cũng có thể có loại thứ ba, có sao nói vậy để chẳng ai gạt mình và mình cũng chẳng gạt ai. Và tôi chợt nhớ ra nữ chính trong truyện viết dở Tình Mộng của mình. Tôi sẽ không cho nàng một cuộc gặp nào với nam chính hết. Anh ta có thể thuộc loại đàn ông thứ nhất, sẽ làm tổn thương nữ chính của tôi. Anh ta có thể sẽ biến hương trời thành khói bụi. Con gái khi yêu hay bị ảo giác đánh lừa. Tôi sẽ không để nhân vật của mình nổi loạn. Tôi sẽ chỉ cho nữ chính một ngã rẽ.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

VIẾT CHO EM!

 23/1/2024 Mấy năm rồi tôi không viết blog. Vì tôi viết Em. Giờ em đã 4y6m tôi cảm thấy nên dành cho Em những con chữ. Nên tôi lại viết. Tôi...