Thứ Ba, 30 tháng 10, 2018

THẰNG ĐƯỢC


THẰNG ĐƯỢC
Thằng Được có tên lạ. Hắn là con đầu. Nói là con đầu nhưng nghe tên ai cũng biết thừa trước hắn cha mẹ hắn đã có ít nhất một người con. Nhưng cha mẹ nó không có duyên với các anh nó. Hoặc anh chị nó không có duyên với cha mẹ nó. Phải xin xỏ bề trên để được hắn, nên hắn có tên Được.
Thằng Được phá lắm. Mọi trò xỏ lá ba que ở quê hắn đều cầm đầu. Nó đi chăn trâu mà cứ như ông vua, có đàn em đàn út chăn cho hết, đến giờ hắn chơi chán thì bảo em út đòi trâu về. Hắn chơi với lũ bạn. Rặt những đứa luôn vâng lời. Nên, hắn thắng mọi trò chơi. Phần thưởng là hắn được đi chơi, đứa nào thua phải làm đệ tử, chăn trâu và tuân lệnh sư phụ. Gọi tên chính xác là làm lính tuân lệnh đại ca các thứ.
Trâu đã có đàn em lo, no bụng là chắc cú. Hắn chinh chiến mọi ngó ngách. Hôm thì tát cá. Chiến phẩm thì nướng cá chấm muối cay. Những con cá lóc mà ở quê thằng Được gọi là cá tràu, hắn nướng lên thơm lừng thơm lẫy thơm ngẩn ngơ. Thân cá cháy vàng, hắn chọn con ngon nhất để đó, chia chác cho đàn em đang canh ở nhà, còn hắn chỉ chiến con nhỏ, mấy con cua đồng còm. Con cái nào mang thai, trứng ơi là trứng thì hắn lại thả. Kêu, làm ơn làm phước. Hắn là sư phụ mà. Hắn phải làm gương cho các đệ tử chứ. Bật mí là từ hồi còn để chỏm hắn đã được người ta hỏi ý hắn về điều này điều nọ rồi.
Cũng khối lần trâu bị bảo vệ bắt vì ăn lúa nhà người ta, cha hắn biết cái tính đầu đinh của con trai nên trong nhà luôn sẵn bó roi tre. Cả bó. Hắn chịu roi quen nên cứ tỉnh bơ. Mỗi lần roi tre bằng ngón tay phết vào da thịt hắn, mông rồi đùi, rồi cẳng chân hắn cứ như chịu một chưởng để học được cách chịu trận. Hắn nói, hắn thấy cha dơ tay cầm roi lên là hắn hít một hơi, hắn thở ra chậm thật chậm là roi tre bắt vào cơ thể hắn. Cứ như vậy cả bó roi. Lớn lên, hắn lì lợm, cứng cỏi, bản lĩnh, mạnh mẽ, rất trượng phu dù chỉ làm công nhân thôi cũng là thứ công nhân có khí chất các thứ mà các sếp đều có thể đi café cà pháo, hò hẹn các thứ khi giao việc cho hắn.
Trở lại với miền kí ức về hắn, xế trưa, hắn căng bụng với mớ tôm tép, chạch, cua đồng kẹp lá mua, lá sung, lá lộc vừng các thứ thì hắn lại nhảy lò cò về chỗ tập kết. Có đại ca nào, sư phụ nào lại cà lăn cà tăn nhí nha nhí nhảnh lăng xa lăng xăng như cá cảnh thế kia. Cái tướng tơn tơn vậy nhưng mà khẩu khí hắn đanh. Hễ nói là đàn em, đệ tử các thứ dù đáng tuổi anh hắn vẫn tin, nghe, làm theo răm rắp.
Hắn có ánh nhìn thẳng, mạnh mẽ như thấu tim gàn phèo phổi kẻ đối diện. Chẳng ai nói dối mà hắn không phát hiện ra. Mắt hắn ít chớp. Mấy đứa địch nhau nhìn lâu la thì hắn thắng luôn luôn. Vì mắt hắn như mắt lão Tôn.
Lon ton về đến bến tập kích, đứa đang ngồi trên lưng trâu ê a sách giáo khoa tiếng Việt, có đứa thì đang ngủ thiu thiu trên lưng trâu cái nón cời úp trước mặt che ánh nắng non trưa, đứa đang đẽo gọt trò chơi gụ một mình. Thằng Được ới một tiếng, “có chiến cá lóc nướng không thì bảo”. Cả đám bật dậy, nhanh nhảu bước tới bên hắn. Hắn ngồi ở chính giữa, nơi có cục đá to nhất của cánh đồng khô. Nơi đó tự nhiên có một hòn đá to bằng cả vài ba con trâu, ở chính giữa lởm chởm nhưng thiên tạo vẫn tạo hình khối rõ ràng như một bàn trà cho anh em ngồi. Hắn thấp, bé, nhỏ con nhất đám 5 đứa nhưng ngồi lên mỏm đá cao nhất nên hắn vẫn cao nhất. Hắn bày ra nào cá nào lá sung, nào muối ướt, chia phần cho từng đứa. Theo cấp bậc hẳn hoi. Hắn đánh tợn đánh tạo “Một mình tao chiến con cá trê khoảng nửa kí già, bằng này này (hắn làm bộ chỉ vào bắp tay chỗ bự nhất của hắn) bụng vàng khè, béo ta béo tút ngán tận cổ tại trận rồi” hắn làm bộ rùng mình lắc đầu khi nghĩ đến cá các thứ. Hắn nói thêm, mắt đưa nhanh nhìn mặt từng đứa dấu nhẹm nụ cười ba láp ba xạo, giữ vẻ mặt đanh như rắn, nói tiếp “tao nghĩ cỡ một năm sau tao mới có hứng ăn cá lại. Con cá trê vàng nhất, to nhất, béo ngậy nhất tao từng được đánh chén. Nhưng mà giống cá trê tanh, để mang về cho tụi bay nguội đi, e tanh nên… tao chén mình”. Rồi, muối ớt đây, chu cha chu mẹ ơi, tụi bay chiến đi.
Mấy đứa tin sái cổ, thằng Được nói thế nhưng tình lắm. Hắn chỉ ăn miếng nhỏ, miếng ngon hắn dành cho anh em hết. Thế nên đàn em phục hắn lắm, vì hắn không tham. Vẻ như, hắn làm vì hắn thích. Bắt cá, trộm trái ngọt, tán tỉnh các em ngon… thì khó hơn chỉ theo đít trâu. Trâu đi xuống khe uống nước thì theo trâu, trâu đi qua đồng dưới tán gái không đòi được về thì khóc, chạy về kêu cha. Hắn khác. Nếu không vì ham mê, thì hắn làm gì cũng nghĩ đến lợi ích của anh em trước. Có đứa thì to xác, to mồm, tuổi cũng cụ kị so với anh em nhưng chỉ lợi mình trước, nên làm đệ.
          Mùa hè, hắn cà tơn cà tơn trên lưng trâu. Hắn là đứa ngồi lưng trâu cự phách. Chỗ hắn ngồi trên lưng trâu mòn đi lông lá các thứ. Hắn ngồi ngang thân trâu, chân nọ giấu dưới đùi sau chân kia. Trâu lên bờ xuống ruộng hắn cũng nghiêng mình đủ độ an toàn mà chẳng bị té bao giờ. Hắn mơ màng đủ thứ trên lưng trâu. Có hôm còn làm thơ tán gái xinh nhất làng, khi đọc cho em Hiền nghe em thẹn thùng đỏ mặt muốn khóc được vì thơ thơ quá. Em trong thơ hắn như nàng công chúa nhỏ.
          Mùa quả, nhà nào có cây trái đầu mùa ngon hắn thưởng thức trước. Hắn không tham, hắn chỉ thưởng thức thôi. Nhà trưởng thôn có cây quế hắn hay vặt trộm để làm quà cưa gái. Hắn biết tóc em Hiền đẹp, em Hiền lại chăm tóc như chăm tình nhân. Nên hắn thường để một chùm lá quế ở góc cổng, giấu sau đám lá bục. Thứ lá to chả bá nhưng bụi nhiều, lại ngứa nên ít ai để ý đến thứ ít tác dụng ấy. Chỗ ấy an toàn. Vậy mà có hôm quà lá quế ấy bị mấy đứa trẻ con chơi nghịch phát hiện. Hắn ức lắm, em Hiền thì cứ trách móc “đồ ba láp, nói có quà cho người ta mà… hứa cuội”. Tình ngay lí gian, hắn bỏ đi. Ngày mai quay lại hắn ôm mớ lá quế to sụ.    
Vụ đó hắn bị lão Hạch, chủ vườn quế bắt trói ngay gốc quế. Vì tội bẻ trộm. Hắn còn bị phạt lao động công ích, chuyền cả xe lúa cho nhà lão Hạch từ xe xuống sân. Khi bị trói bằng sợi thừng ở gốc quế, hắn được con gái lão Hạch tên Mai Dịch mang cho một ca nước uống. Ùi dà, cổ hắn bị dính sau thân quế cổ thụ nên hắn ứ uống được. Em Mai Dịch nổi tiếng thông minh hụt, nhưng lần này thì không hụt nữa. Em chặt một thân nứa nhỏ, bỏ vô ca nước, đầu kia cành tre mớm vô miệng cho thằng Được. Đang khát cho môi mép dúm dó lại, khô rang tưởng có thể tu hết một gàu nước giếng mát lành, nhưng hắn éo uống. Vì em Mai Dịch nhà lão Hách… xấu quá.
Chuyện về thằng Được như lá trên rừng, kể không lại.
          Cây cam xoài đầu mùa nhà bà Hùng. Nhà bà cụ già nhất làng. Cây xoài ra quả duy nhất của làng. Hắn chưa từng được biết vị quả xoài, hắn chỉ biết lá xoài thơm. Vì hắn từng tưởng lá xoài là lá quế. Nên định hành nghề. Nhưng mãi, khi mùa hè xoài ra đầy trái, bằng ngón tay út rồi chân cái, bằng cổ tay rồi to bằng nắm tay cha hắn. Rồi từ cái cuống dài thật dài hắn thấy quả lẳng lơ cả gần nửa kí là ít. Hắn thèm nhỏ dãi, giữa hè, trái ngả vàng. Hắn dở trò. Trưa nắng 40 độ có khi hơn của xứ tây Nghệ, gió lào khô, rát đến cháy khét cỏ cây các thứ. Hắn đã quan sát kĩ, nhà bà Hùng toàn người lớn nên ai cũng ngủ trưa. Trưa, hắn cầm cây sào có móc phía đầu, hắn mặc áo xanh như màu lá chè của nương chè nơi cây xoài cho trái chín. Hắn ngước cổ, đưa sào lên, vừa chạm cuống xoài giựt một phát thì trượt. “Mả cha hắn, thiếu chính xác. Lần này thì biết tay ông”. Hắn đang tự nghĩ trong người. Lần hai hắn đưa sào vào cuống, “bịch”, hắn đưa tay hứng quả xoài thì “e hèm, liệu thần hồn nha”. Hắn bỏ sào, bỏ xoài, chạy như cuốc lủi. Cái lỗ rào nhỏ quá hắn tuột áo đó, cởi áo chạy tiếp. Đời nhà trộm sợ bị bắt là thường. Giờ, ở miền nam đất xoài nhớ lại hắn nghĩ, ngày đó trẻ con tò mò chơ xoài giờ đầy mà có bao giờ hắn nếm đâu. Thứ chua lòm dành cho đàn bà chửa thôi. Chừng nào hắn chửa được thay vợ thì hắn có thể sẽ nếm vị xoài.
          Hắn còn nhớ, dịp đó khi xoài chín bà Hùng mang biếu nhà hắn một trái xoài chín. Hắn thấy ngượng mãi.
          Một điều cậu băn khoăn là, nếu cậu không táy máy câu trộm xoài, nhà cậu có được biếu xoài không?
          15 tuổi hắn nghỉ học, lớp 10. Kết thúc đời tổng thống của hắn. Ý là hắn làm lớp trưởng suốt mấy năm.
Hắn vào Nam, làm thêu. Hắn làm nhân viên nhà hàng, rồi phụ bếp. Nhìn tay hắn cắt hành bà đầu bếp kêu “thằng này phải làm nghệ sĩ mới đúng”.
Cơ duyên sao hắn làm về chần, một khâu trong máy móc may mặc các thứ. Công hắn làm đã 15 năm công việc ấy. Hắn chẳng nhiều chữ nghĩa nhưng nhanh, khéo léo lại có chất thông minh nên trong công ty, hắn chỉ dưới tay chủ xưởng. Hắn đứng máy, nhàn rỗi vô đối. Một buổi thay suốt (chỉ) vài ba lần là hắn ngồi gác chân lên ghế đọc sách. Kiếm hiệp Kim Dung hắn theo hết bộ này đến bộ khác. Sau, có internet các thứ, phim hắn coi chẳng sót. Có đoạn hắn coi đến thuộc thoại. Hắn còn học được vài chưởng nữa. Hắn rảnh, hắn luyện sao mà có thể  trồng chuối bằng tay, đi vòng vòng quanh sân bóng. Hắn có hình xăm hình con mắt, con ngươi họa hình đồ bát quái các thứ, kiểu hai con cá một con cá đen mắt trắng, con cá trắng mắt đen (âm dương). Hắn đá cầu thì vô đối. Dường như hắn thấy phía sau.
30 tuổi, hắn lại một lần nữa thanh niên: đi làm về, chơi bời, nhậu nhẹt, la cà, tụ tập anh em vỉa hè làm đàn anh đàn chị xử những vụ cần xử. Hờ, hắn đổi nghề.
Hắn lấy vợ năm 25 tuổi. Đến 30 thì hắn lại bị vợ bỏ. Hai con còn nhỏ, vợ tha về quê hết. Hắn theo về mấy bận, bỏ hết sự nghiệp trong này. Đâu lại vào đó. Hắn trở lại sống đời sống của hồi hắn 20.
30, hắn que nhỏ. Gọi Nhỏ cho tình củm chứ thật, cô hơn hắn 2 tuổi. Cô 32. Hắn 30. Quen trên mạng. Cô là gái độc, kiểu chẳng bạn bè, không người thân thích hoặc không thích mọi mối quan hệ. Cô có một thế giới riêng của cô, là những chiếc khăn. Cô có một xưởng may áo dài nhỏ mang tên XQ. Hình như có xíu liên quan đến miền lạnh. Bàn tay cô độc, ngón giữa dài như gấp đôi so với những ngón ở xa ngón giữa. Lần đầu tiên thằng Được nhìn thấy một làn tay đẹp, độc thế. Hắn ước…
Họ tám chuyện qua internet. Họ nói chuyện gì đó về đề tài kiếm hiệp, về may, đan, dệt, chần, chạy máy các thứ. Vậy mà hàng tháng trời, đêm đêm họ vừa xạc điện thoại vừa nhắn tin, có hôm 2, 3h sáng là thường.
Vẻ như, tỉ năm mới mở lời. Lại gặp người như tri âm, chưa nói đã hiểu.
Họ chẳng biết thông tin cá nhân của nhau, chẳng biết hình hài nhau, chẳng có. Chỉ quanh đề tài kiếm hiệp, chần, dệt, may, vải vóc. Cô tưởng hắn khoảng 50, đã li dị hay li thân các thứ. Cô nghĩ hắn trải đời.
5 tháng sau, hắn off hết mọi liên lạc. Cô tưởng hắn mất tích, hoặc hắn nối lại tình xưa.
Thật ra, hắn ẩn dật. Thằng Được chui tọt vào trong xưởng. Xưởng cách biệt thế giới, nằm cuối ngọn đồi cuối trường cao đẳng nghề số…
Hắn có một quả đấm trong đó, chơi với quả đấm, và tạ các thứ. Sau gặp cô hắn kể, hồi ẩn dật ấy, hắn thường xuyên hít đất. Hắn có thể hít đất 1 tay cả mấy chục cái. Cô nói còn cả hơn 150 cái mới làm đệ của Bruce Lee được. Hắn chơi với bóng đêm và thanh tịnh ở đó. Mỗi khi có học viên về học quốc phòng hắn lại bị xâm phạm lãnh thổ. Hắn chui tọt trong phòng. Nằm lười hết phim lại phim. Có lẽ hắn cũng xem phim tình cảm mà xem tới đâu muốn chạm vào người tình đến đó. Nhưng, hắn nói, hồi đó hắn chết đi phần sinh động nhất của hắn.
Sau nửa năm hắn hồi xuân. Hắn lại chủ động liên lạc với cô. Em có muốn gặp anh không? cô nói Gặp rồi em muốn gặp hoài thì sao? Để xem em thế nào đã.
Hắn và cô gặp nhau, hắn ngồi yên, cô tĩnh. Cách hắn ngồi, vững như bàn thạch, đó là người đàn ông đầu tiên cô gặp mà có thế ngồi vững vàng như thế. Suốt xế chiều đến tận cuối đêm, gần khuya. Sao anh có thể ngồi như đinh thế? Cô hỏi. Vì nhỏ anh đã lăng xăng đủ, hắn nói. Hắn vấn ngồi thế đó, hướng trọn vẹn về phía cô.
Sau những cuộc gặp như thế, hắn một lần nữa về quê tìm vợ con. Hắn hiểu, để hiểu nhau, yêu nhau thì dễ. Khó là khi yêu lại người yêu cũ.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

VIẾT CHO EM!

 23/1/2024 Mấy năm rồi tôi không viết blog. Vì tôi viết Em. Giờ em đã 4y6m tôi cảm thấy nên dành cho Em những con chữ. Nên tôi lại viết. Tôi...