Tháng hạ, cây phượng trước sân trường
thắp lửa. Sân trường nhiều nắng, mênh mang. Ngồi ở lầu 2 trường nhìn ra, ngang
tầm mắt với tầng hoa tôi nhận ra được nhiều điều. Cũng cây phượng ấy, nhưng sao
mà khác quá.
Cây phượng ấy năm năm trước, khi tôi
mới về trường thanh xuân hơn. Nhưng Những thanh xuân không giữ chặt được. Ngày
trước, chùm phượng dài hơn, sum suê hơn, buông lơi với những đám lá biêng biếc
cũng dài và sum suê không kém. Các em học sinh giờ ra chơi nào cũng tạo dáng
chụp hình làm kỉ niệm. Thỉnh thoảng chúng lại “bắt” các cô giáo chúng yêu quý
leo lên tận lầu ba chụp chung làm kỉ niệm. Học sinh cuối cấp mà, biết thương,
biết trọng, biết quý thầy cô rồi! Và nhiều thầy cô giờ ra chơi hay tan trường
cũng mong, cũng ngóng được học trò “bắt” đi chụp hình kỉ niệm lắm! Và ngày ấy,
tôi mới ra trường, còn là giáo viên tập sự chẳng khác học trò là mấy. Chỉ khác
khi không được tự do vô tư ngắm phượng, hay phải kìm hãm cái sung sướng giờ ra
chơi xuống sân nhặt hoa phượng đổ, còn nguyên dáng hoa nâng niu, ép vở làm kỉ
niệm hay làm bướm. Đơn giản vì giáo viên thì phải đĩnh đạc hơn. Và tôi, giả bộ
bớt hồn nhiên đi mà thỉnh thoảng vẫn đi sớm hơn học trò hay cố ý về muộn hơn để
thỏa cái tuổi học trò của mình chỉ còn trong kí ức. Ngày ấy tóc tôi cũng buông
dài như lá phượng. Khác là lá phượng thì nâng đỡ, tôn sắc cho hoa phượng, còn
tôi thì thả tóc che bớt phần khuôn mặt còn nhiều điều luôn dấu sau nụ cười còn
thẹn thùng của tuổi đôi mươi.
Mùa hè thứ ba ở trường, tôi bắt đầu
thấy cây phượng già đi. Lá phượng bớt thướt tha, hoa phượng bớt đỏ thắm như màu
bút đỏ, trở nên nhàn nhạt, nhàn nhạt.
Giờ là năm thứ năm, màu hoa đỏ đã
phai thấy rõ, có lẽ rễ cây quá già để vươn ra xa hút dưỡng chất dưới lòng đất
sâu chăng? Có lẽ năm nay hạ nóng hơn mọi năm? Có lẽ năm nay khí hậu có biến đổi
nhiều, nắng rát hơn, gió muốn bỏng da? Còn biển khơi thì cá ngộp thở trong
nguồn nước bị nhiễm bẩn mà nổi bụng trắng giã? Tôi cũng khác xưa. Không còn đến
trường sớm hơn học trò để thỏa cái mơ mộng nhặt hoa phượng. Tôi cũng chẳng là
người về cuối của sân trường mà vội vã chen ra khung cửa nhỏ của trường cho
nhanh, càng nhanh càng tốt vì bé xíu và bà ngoại đang ngóng tôi về. Phía ngực
mình tim tôi thôi rộn ràng dù gió có thổi miên man, dù bên gốc cây ve có ran
rản mời ghé chơi! Tuổi thanh xuân của tôi cũng sắp già như cây phượng kia. Tuổi
hăm, tôi làm vợ, làm mẹ, tôi giấu đi bao mộng mơ của cô gái học Văn rồi dạy Văn
máu lơ tơ mơ luôn có thừa. Cuộc sống cần tôi chín chắn.
Nhìn cây phượng lại nghĩ đến mình.
Cây phượng đã rực rỡ làm động lực cho học trò nỗ lực để rực rỡ theo cách của
học trò đã bao mùa hạ, cũng có nghĩa là bao thế hệ học trò đã trưởng thành. Sứ
mệnh của cây phượng, nó đã hoàn thành trong bao mùa hè. Giờ nó đã mệt, bên cạnh
nó lại có cây phượng trẻ khác đang bung những nụ hoa đỏ thắm đầu tiên. Cây
phượng già đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Tôi cũng sẽ cháy hết mình như cây
phượng, với gia đình, với học trò để được rơi nhẹ nhàng như cánh phượng kia.
Câu ca nào từ radio vọng lại nghe nao nao “Cháy hết mình cánh phượng nhẹ nhàng
rơi”! Để được rơi nhẹ nhàng như cánh phương, chỉ có cách cháy hết mình như nó.
Thiên nhiên, cỏ cây, chim muông đến
đại dương cũng không giữ mãi được nét thanh xuân. Con người có là ngoại lệ? Có
chăng là nét thanh xuân trong tâm hồn mà thôi. Nếu có thì trong tính cách người
ta vẫn trẻ trung, còn hình hài thì không ai là mãi mãi tuổi thanh xuân. Cũng
như cây phượng kia, đám học trò mai này có đi đến đâu, là ai trong cuộc sống
này đi chăng nữa, nhớ về thời áo trắng từng ít nhất một lần thả hồn vào hoa
phượng đỏ sẽ giữ mãi hình ảnh ấy, nhớ mãi thuở học trò. Xôn xao lắm!
Làm sao để con người được nhẹ nhàng
rơi như cánh phượng? Phải cháy hết mình ư? Thời học sinh tôi từng học như mai
này rời trường học rồi tôi không còn được học nữa. Thời sinh viên tôi cũng lao
đầu vào sách vở quên cả mình có tuổi trẻ phải chơi nữa. Ra trường tôi đi làm,
quên cả sở thích của mình, quên cả niềm vui của mình vùi đầu soạn bài, vùi đầu
chăm sóc chồng con. Rồi ngoảnh lại mình đã gần 30. Có phải tôi đang cháy hết
mình? Cháy cho ai? Tôi không biết, chỉ biết là chẳng phải cho tôi. Có lẽ tôi
phải tập thói quen mới, như cánh phượng kia, cháy cho riêng mình trước đã.
Không phải vì phượng nở hoa cho rực rỡ mùa hè đâu. Mà vì lẽ khác…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét