Đám lá bàng
xanh đang đổi màu. Trên khóm bàng ở sân trường những đám tầm gửi đã cưới nhau.
Sáng sớm đến
trường, giữa sân trường lá cờ vẫn tung bay, có lá cờ như reo ca trong tiếng
gió. Màu cờ, cũng là màu của niềm tin, màu của ánh sáng, màu của hứa hẹn và tin
yêu. Nhìn lên bầu trời trong veo. Một mùa hoa học trò mới lại bắt đầu…
Mùa tựu trường
– mùa vui.
Vui khi
khoác trên mình tà áo dài trắng mới. Đám bạn đều trưởng thành trong tà áo dài
thướt tha. Đám con trai cũng “nể” con gái ở độ duyên dáng hơn nhờ áo dài thướt
tha. Nhưng mà chúng sợ con gái vì khi khoác lên mình tà áo dài đó, có vẻ như
phái yếu gắng học giỏi hơn. Những bài học đều hăng hái hơn. Cử chỉ cũng nhẹ
nhàng uyển chuyển hơn. Đặc biệt là bước đi. Những bước đi như gió mà thướt tha
hơn gió. Những bước đi như bay mà không cần phải có đôi cánh. Vậy là đám con
trai và đám con gái ngầm một cuộc đua tri thức. Ai cũng muốn mình là người giỏi
giang, ai cũng muốn mình đáng yêu!
Mùa tựu trường
vui, nhất là học trò đầu cấp, vì trường mới, thầy cô mới, bạn bè mới. Và những
môn học mới. Niềm vui khó tả, là lên lớp mới thì học trò cũng thêm “tinh quái”
hơn. Biết cách học hơn và vui chơi cũng lắm chiêu hơn. Vui vì đâu đó, lớp bên
có người bạn mình thấy dễ thương mà không dám nhìn, không dám nói. Nhưng lỡ
nhìn mà bị bắt gặp thì quay đi ngay, làm như chẳng – có – gì.
Vui vì cô
chủ nhiệm mới, cô vẫn hỏi “Cô chủ nhiệm cũ của em, tên gì?”. Cô chủ nhiệm cũ của
em, tên Lan, cô Lan dạy môn Văn. Cô Lan xinh đẹp và vui tính lắm cô. Mỗi giờ học
cô kể cho tụi em bao nhiêu chuyện hay, đọc bao nhiêu là bài thơ tình tuyệt vời.
Chúng em đều thích học cô Lan… Có bạn tinh quái, kể hết chuyện này đến chuyện
kia. Có bạn thì cô hỏi một câu, trả lời một câu. Lớp học mới vui, còn vì cô chủ
nhiệm mới mới ra trường nhưng mà nghiêm khắc, cả mấy tên “choi choi” cũng phải
ngoan ngoãn. Vì cô nói đều hợp tình hợp lí, vì cô nói phải nên củ cải cũng phải
nghe.
Mùa tựu trường
thật vui, những trang vở trắng tinh đã ghi những nét chữ đầu tiên.
Là
niềm vui thêm kiến thức.
Là
niềm vui thêm bạn hiền.
Là
niềm vui những lần chưa thuộc bài cô giáo phạt. Nhưng nhờ cô phạt chép bài mà
bài học đó tôi khắc sâu hơn.
Và
vui vì mùa tựu trường cũng là chuẩn bị những mùa hoa…
Mùa
tựu trường mùa trưởng thành.
Mùa
tựu trường – mùa hi vọng.
Tà
áo trắng hi vọng những trang vở điểm mười: con ngoan, trò giỏi.
Những
tấm áo nâu nhuỗm mồ hôi và ánh mắt hi vọng của mẹ, của cha. Cha mẹ có thể mặc
áo sờn vai, quanh năm không sắm sửa gì cho bản thân nhưng chỉ cần con muốn mua
quyển sách, con cần tiền học thêm cha mẹ sẽ có ngay. Hoặc bằng mọi cách, cha mẹ
sẽ có cách. Nên mùa tựu trường còn là mùa hi vọng của cha mẹ, hi vọng mùa bội
thu trong sự trưởng thành của con.
Cha
mẹ có thể chưa bao giờ rơi nước mắt khi làm mệt, khi khát, khi đói. Nhưng chỉ
nghe giáo viên thông báo việc học của con ở trường không tốt, con của mẹ nói
chuyện nhiều, con của mẹ chưa chịu khó học bài, con của mẹ bị điểm kém thì ngay
lúc đó, dù trên má mẹ không lả chã những hạt nước mắt mặn mòi, thì trong lòng mẹ
đã nhói đau hơn ngàn mũi tên đâm.
Sẽ
có lúc mẹ quên ăn vì vui, vì hạnh phúc khi được cô chủ nhiệm thông báo con giỏi,
con ngoan. Đôi khi, chỉ cần khi con đi ngủ, mẹ vào học của con mà thấy vở con
có màu bút đỏ cô phê vào vở, “Học bài, hiểu bài. Phát huy!” với điểm khá, điểm tốt
là cả đêm đó, mẹ ngủ trong mộng lành.
…
đó là lí do tôi gọi mùa tựu trường là mùa vui, mùa hi vọng. Và còn nhiều nữa,
chắc hẳn những ai từng là học trò, đang hoặc sẽ là học trò sẽ biết, mình mang
trong tà áo trắng hơn cả ý nghĩa của màu áo đó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét