Thứ Ba, 30 tháng 10, 2018

CÂY NGẢI










CÂY NGẢI

6 giờ sáng, quán Võng café đông người. Tiếng người cười nói, tiếng xe chạy ngang xình xịch trước ngõ, tiếng nhạc vàng vang lên.
-         Rửa xe đi!
-         Làm gì mà ngủ kĩ thế. Tối qua đạp mái quá sức hả - không một lời đáp lại.
Tiếng cười ha hả từ đâu đó vang lên, phía trước quán café.
Tiệm sửa xe ít khách, nhưng sáng sớm đã bị quấy.
Gọi là  tiệm nhưng chẳng khác nào cái kios, cái kho hay đại loại là cái gì đó chứa đồ.
Quán café cuối tuần làm ăn được. Khách vào rồi ra. Cứ gọi là nườm nượp. Chẳng bù cho tiệm sửa xe máy của anh chủ mải ngủ nướng.
Chủ quán café là một thiếu phụ có duyên. Trước sân café có một chậu cây ngải. Cây ngải có vẻ bí ẩn. Người ta bảo, cây ngải đó là cái duyên của Võng café này. Tôi còn nghe người ta kể, về cây ngải uống máu tươi. Nghe rùng rợn nhưng nó khiến cho khách vào là quen quán, có ngồi quán khác cũng chỉ muốn quay lại quán đó. Đời vốn lắm cảnh liêu trai.
Tiệm sửa xe không tên. Khách lèo tèo. Chủ quán là dân ngụ cư. Nghe giọng nói thì biết.
Sàn tiệm lố nhố những dụng cụ, đồ sửa xe. Rồi vài cái ghế nhựa mà cái thì úp cái thì ngửa. Cái màu xanh, cái màu đỏ. Điểm chung? Có chăng là cái nào cũng lem luốc.
Sáng sớm, anh chủ chưa mở tiệm. Còn ngủ nướng bên cái ghế sofa đặt ở góc tiệm.
Tệ nỗi, cái ghế thì hơi ngắn so với cái khổ người dài, to bự của anh. Ngồi bên café tôi quan sát được, anh đưa tay gãi ngứa ở chân, rồi co chân lại. Kéo mền lên. Chiếc mền có vẻ cũng quá ngắn, không che hết được chân dài ngoằng của anh.
Mấy nhóc choai choai từ đâu kéo đến, rù ga làm dẫy lên thứ âm thanh như sấm dậy phía quán café. Anh vẫn ngủ. Những người tới sửa xe hay rửa xe ngồi café chờ anh nhưng chờ không nổi, gọi không dậy nên hết li café đành về. 
Không chỉ chủ chọn khách để sửa xe. Khách cũng lắm người kì tính, chỉ thích chỗ mình thích sửa. Dù phải chờ lâu cũng chẳng thành vấn đề.
Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng dở dang… đời tôi cô đơn nên yêu ai chẳng bao lâu…”. Tiếng nhạc vàng từ café võng vẫn văng vẳng. Bỗng chị chủ quán café qua gọi: “Mẫn, Mẫn, em nhờ cái này tí…”. Rồi chị đưa anh một tờ tiền. Chút anh dậy rồi đi ra ngoài, rồi quay về đưa cho chị chủ café bịch bánh canh. Tôi không biết chị là gì của anh là điều khiển được anh. Mới biết, trong mọi âm thanh, thì tiếng nói người mà người ta tin là có sức vang nhất.
2h sáng qua anh còn thức, vì cái xe hồi bữa anh nhận sửa  bỗng đổ bệnh. – Chị nói.
Sáng nay, mấy thằng choai choai đi qua quán anh ngứa miệng hò hét ỏm tỏi, rù ga om sòm. Anh cũng chẳng bận tâm.
Chị chủ quán café khen tôi trẻ khi tôi nói tuổi mình. Tôi biết, không ai khen người khác trẻ khi họ trẻ. Chỉ là một cách tạo thiện cảm với khách thôi. Các bà chị vốn giỏi chiều khách. Tôi nghĩ. Đi làm thuê kiếm tiền từ khi 10 tuổi, làm công nhật ngày 10 ngàn, chủ chê: “nhỏ quá, làm bằng người ta đâu mà đòi 10 ngàn, 6 ngàn thôi”. Là tôi đó. Lấy đâu ra trẻ so với tuổi khi tuổi ngủ đã phải ngủ đói, khi chưa được yêu thương đủ đã phải đi ban phát yêu thương, là mấy thằng em con cùng cha khác mẹ của tôi. Chúng còn tệ hơn tôi, chẳng có cả mẹ, tôi làm mẹ hờ từ hồi còn chưa dậy thì.
Trở lại chuyện tiệm sửa xe và quán café.
Chị lại kể về anh sửa xe. Rành rọt như chị hiểu hết về anh. Dù khi tôi hỏi, chị là gì của anh, thì chị chỉ nói: “không là người dưng”.
Tôi hỏi: “quán bên sửa xe thế nào chị?. Sao thấy ít khách ghé”. “Đúng rồi em. Ít thế đó. Chủ kén khách lắm. Khách nào không thích thì không chịu sửa. Thà rửa xe chứ không chịu sửa xe cho người xem xe quý hơn người. Mà còn có người coi trọng cái xe còn hơn cả mạng người, chứ đừng nói đến lịch sự. Nhất là những tay có tiền, coi tiền là tiền”.
Mua đồ ăn sáng cho chị về, có vẻ như chưa ăn gì, anh lại lụi cụi với đám ốc vít hay mấy thứ linh kiện tôi không biết tên.
@
Chị kể, anh từng là chủ một gara lớn ở thành phố lớn. Vì một sơ ruất khi sửa xe, mà anh bị khách cầm dao đâm liền mấy nhát . Từ đó, anh luôn chọn khách nhận rửa, như chọn mặt gửi vàng vậy.
Tôi nhại lại lời chị, vẻ gật gù: “Thà làm thằng rửa xe chứ không sửa xe cho người không thích đúng không chị?”.
Bà chị nhiều chuyện còn cho tôi biết thêm một lí do có lí để anh bỏ gara ô tô của mình ở trung tâm thành phố để về vùng khỉ ho này làm trong khu ổ chuột. Người vợ trước, dù đã có hai đứa con nhưng anh cũng hết chịu nổi. “Anh chỉ là thằng ăn bám thôi. Thằng đàn ông ăn bám nhà vợ”. Lời của cô vợ giáo viên mô phạm của anh ăn nói  vậy đó.
Anh và vợ cũ yêu nhau từ hồi anh còn là sinh viên cơ khí. Vợ cũ học sư phạm. Anh học cao đẳng cơ khí, rồi liên  thông, cô học đại học rồi học lên cao học. Anh ít hơn cô 2 tuổi.
Tốt nghiệp, anh về làm cho gara ô tô của cha cô. Mẹ cô mất từ khi cô còn nhỏ. Cha luôn xem cô là người phụ nữ của gia đình. Trong khi, anh là con út. Là đứa con út cá tính. Luôn có  suy nghĩ độc lập, là anh.
Sống chung, cô muốn điều khiển anh theo kiểu cô đã từng là bà chủ nhỏ của một gia đình lớn.  Tất nhiên, anh không chịu được sự độc đoán của vợ. Anh càng ngày càng giữ quan điểm của mình.
Khi họ bất đồng quan điểm, cô luôn chì chiết anh: “nếu không có cha tôi. Anh chỉ là thằng làm thuê” – “thằng làm thuê cũng có nhân cách của nó. Đừng có mà lăng loàn”. “Anh đi tra từ điển tiếng Việt đi, coi lăng loàn nghĩa là gì. Xài sai từ rồi đó”, “chưa bằng cô, sống không biết trên dưới, phải trái là gì cả”.
@
Anh đi biệt.
Không ai biết anh đã đi đâu. Trừ cô. Bạn của anh. Người bạn thân nhất mà anh chủ động giữ liên lạc từ lúc không còn gần nhau nữa.
Anh đến nơi không có tiếng nói, không có chỗ dựa. Chỉ có một người bạn là tri âm mà không thể là tri kỉ. Nơi không có ai chì chiết miệt thị anh.
Làm sao ngày xưa anh không chọn chị! Đó là câu hỏi lớn không lời đáp. Anh say sưa với máy móc, xe cộ. Xe cộ vừa là công việc, vừa là người tình. Anh vẫn thường đùa, gọi máy móc, động cơ là Người tình trăm Người tình trăm Người tình trăm Người tình trăm năm… và Người tình chung thủy, Người tình chung thủy không bao giờ phản bội anh, mà anh cũng không phản bội.
Chỉ có chị là cô đơn khi tình đầu ở bên cạnh mà xa ngút ngàn.
Chị yêu anh từ thuở tóc còn để chỏm. Một tình yêu lớn lên từ tình bạn. Nhưng anh nào biết. Người con gái khi yêu, họ khó nói điều mình nghĩ. Nhất là người cô yêu lại là bạn thân. Tình bạn thì có thể đẹp, vĩnh viễn đẹp. Còn tình yêu, cái thuở ban đầu thôi.
Chị bảo, trong mơ ngủ thỉnh thoảng anh vẫn nói mộng như thế. Và tôi cũng hiểu thêm quan hệ giữa anh và chị “không là người dưng” như chị nói là thế nào. Tôi đoán mò.
Nhưng tôi đã nhầm. Chị nói, đó là lời từ biệt khi anh chào chị về với gia đình, với vợ cũ ở thành phố, với gara ô tô với địa vị ông chủ của anh.
Chị thổn thức điều không thổ lộ được cùng ai, trừ người lạ như tôi. Còn gì buồn hơn được ở bên người mình thương mà xa cách nghìn trùng.
Với chị, đó là bất hạnh lớn nhất. Hàng ngày chị chỉ có thể chăm sóc anh bằng cách vô tâm với anh. Anh không bao giờ tâm sự điều chị gì với chị, nhưng chị hiểu cả những gì anh không bao giờ nói ra. Rằng là thằng đàn ông, thằng chồng, thằng cha thì phải có trách nhiệm.
Hôm khác, tôi lại ra Võng café, một người đàn bà đẹp bước từ chiếc xe đẹp. Mùi nước hoa thơm ngát tỏa ra cả từ cơ thể thơm tho của chị. Là cô – vợ anh chủ tiệm xe. Vẻ mặt đanh đá của người đàn bà đó lướt cả hàng xóm, cả khách hàng của anh chủ tiệm.
-         Anh có về không thì bảo.
Anh không biết sao vợ cũ biết chỗ của mình. Anh vẫn mê mẩn với động cơ rèn rẹt của máy xe ga bị ngập nước.
-         Cô nói xong chưa?. Xong rồi thì về đi. Đừng có nằm mơ giữa ban ngày. Dù cho cô có cầu xin tôi…
-         Được, tôi cầu xin anh…. Anh thỏa mãn chưa?
-         Tôi làm gì có thứ mà cô xin.
Điếu thuốc rít lên trên môi anh. Hình như, với anh chẳng có gì có ý nghĩa hơn những động cơ. Chúng vô hồn với nhiều người có vẻ có hồn. Nhưng chúng lại có hồn với kẻ có vẻ vô hồn vô cảm như anh.
Một hôm trời mưa, gió đạp lung mái tôn nhà anh. Võng mái lá trở thành chỗ nương thân của anh. Chị dũng cảm nói điều làm chị tan nát cả tuổi trẻ. Đến lở dở như bây giờ “anh có thể qua bên này ở, nếu anh muốn”.
Sau lần mạnh bạo ấy, chị mất anh hoàn toàn.
Chị biết rằng anh đã trở về bên gia đình của mình.
Tiệm sửa xe từ đó vắng lạnh tanh. Không còn người qua lại. Chủ yếu là người tử tế. Nhưng chị vẫn thường qua đó dọn dẹp. Dường như chị còn chờ đợi điều gì đó, dù là chờ đợi trong ảo vọng.
Cây xoài trước sân đã lớn, mùa hoa đầu trổ bông nhiều nhưng đậu quả chẳng được bao nhiêu. Tình đầu của chị cũng vậy, yêu nhiều, thương nhiều nhưng nhận về là đám hoa tàn rụng, thành đất. Chị chẳng còn hi vọng gì. Cuối mùa hoa xoài, chẳng một quả xoài nào đậu, nên chị chẳng thể nào biết được cây xoài đó là giống xoài ngọt hay xoài chua.
Anh đã đến rồi đi như một cơn mưa kéo theo nhiều thứ, nhất là phù sa nơi bãi cát bồi. Trong chị còn lại là niềm hi vọng, cũng lụi tắt. Còn lại là chuỗi ngày dai dẳng buồn. Như mùa mưa ở chốn quanh năm không có mùa nắng.
Café võng lại nghịt khách vài khác như ai đi qua đây đều đã nếm vị ngãi trước sân. Cây ngãi càng ngày càng xanh tốt như chưa bao giờ đến kì khó ở của con gái. 
Chị rất muốn anh phải bùa ngãi của chị, nhưng chị biết, dù là bùa ngãi, cũng không giữ chân người ta mãi được.
@
                 Người mẹ nghèo ngang đường, lưng còng như chạm cả mặt xuống đất không cần cúi cũng nhặt được mấy cái ống hút màu trắng vương vãi trên đường, mẹ thả ống hút trôi xuống cống. Đôi khi, người ta không biết được tác hại nhiều hơn là cái lợi của những việc mình làm nhưng vẫn cố làm. Trách chi cụ già lẩm cẩm. Người còn trẻ cũng lẩm cẩm đôi lúc mà.
Cuộc sống có những thanh âm ta  không nghe bằng tai, mà nghe bằng trái tim.
Trái tim của một người đôi khi còn nhiều âm thanh hơn mọi âm thanh trong cuộc sống vốn đa thanh này.
Tiệm sửa xe có chủ mới.
Lâu sau, tôi mới trở lại café có cây ngãi trước sân, đổi chủ. Có lẽ, người ta không đủ sức chờ đợi điều vốn dĩ chưa bao giờ thuộc về mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

VIẾT CHO EM!

 23/1/2024 Mấy năm rồi tôi không viết blog. Vì tôi viết Em. Giờ em đã 4y6m tôi cảm thấy nên dành cho Em những con chữ. Nên tôi lại viết. Tôi...