Thứ Ba, 30 tháng 10, 2018

MIỀN XANH MONG MANH


 MIỀN XANH

Chị là kẻ mộng mơ. Hít vào, ý thức chị theo hơi thở vào từ mũi, đến phổi, chị đẩy hơi thêm xuống tận đáy phổi, lồng ngực và khoang bụng đồng thời phồng lên; thở ra, ý thức chị theo dõi hơi thở từ từ trở ra bụng xẹp, cơ hoành và lồng ngực hạ thấp. Chị không nghe thấy ngoài cửa tiếng trẻ con hét thé, chị chẳng nghe thấy tiếng máy xe tay ga rùng mình hoặc ì ạch lao ra lao vào dãy chung cư như lũ báo đói vồ mồi thường hằng. Bằng cách theo dõi hơi thở đặt một trăm phần trăm tâm trí vào bên trong, cảm nhận sự nhẹ nhàng, bình an chị ngủ khoảng sau 10 đến 20 hơi thở. Chị để tâm ngủ trước rồi thân sẽ ngoan. Trong giấc mơ, chị luôn mơ một miền xanh chị được là chính mình trong công việc. Những ngôi nhà do chị làm đẹp bằng thứ nội thất riêng cho ngôi nhà đó, riêng cho chủ nhân đó.
Không ít lần chị đếm lộn, hoặc không nhớ mình đang thở hơi thứ mấy vì bị phân tâm. Chị tự phạt mình đếm lại từ đầu. Rồi chị thiu thiu, say rưa lúc nào chẳng biết. Chị thường nói với em chị, người em trai ở cùng chị luôn miệng ăn hoặc hút thuốc, hoặc uống nước ngọt đủ loại, miễn có màu và có vị ngọt đêm cứ đành hánh hoài, cứ hục hặc một mình hoài, cứ lăng cà xăng tợn. Cậu hết gọi điện lại nhắn tin, hết lướt face lại đọc báo, hết đọc báo lại xem Lý Mộ Bạch đoạn giáo khẩu với ẻm Tiểu Long “Chú ý phòng thủ. Không thể tấn công nếu không phòng thủ tốt. Muốn ra tay chính xác thì phải luyện tập. Không có hành động nào mà không có sự đáp trả. Không có ham muốn nào không thể chế ngự”. Chị hiểu, giải thích cho cậu rằng những thứ cậu thâu vào người sẽ điều khiển cậu. Thức uống, đồ ăn, phim, nhạc, người bạn mà cậu tiếp xúc… đều là “thức ăn” cậu mang vào cơ thể”. Cậu cũng biết, nhưng cậu vẫn chấp nhận cà lăng, cà xăng của thân cậu như thế. Đôi lần cậu em im lặng cả tuần vì chị giáo khẩu. Nên, chị thôi. Tình chị em quan trọng hơn cả.
Chị hay đếm, từ bao giờ để tránh sự xôn xao ngoài kia chị luôn đếm. Trệt, lầu 1, lầu 2. Phòng thiết kế ở lầu 2. Có thang máy nhưng chị ghét cái hộp kín người, không chút khí trời trong thang máy, chị ghét bỏ xừ cái đỗ bến cà giật cà giật như cơn động kinh của thang máy. Nên, chị lội bộ.
44 bậc thang, không tính sàn. Chị yêu lắm con số 44. Nó như hai chữ A, như hai con ruồi có cái cánh ôm gọn vào cơ thể; khi lại như tên lửa sắp lao vào vũ trụ; có khi nó tựa là cung tên đang giương lên của một cung thủ. Đích ngắm là linh hồn. Văn phòng chị làm việc tàn tạ. Một đống giấy tờ các thứ còn lưu ở tủ nên mùi giấy cũ ngây, ngây, ngây mũi. Hàng chục chiếc ghế thanh lí đang nằm chờ như người bệnh, dạng bệnh hơn cả hiểm nghèo kiểu như “bệnh nhân người Anh”, cô đơn mà chẳng ai thân thích. Chị luôn mơ một góc làm việc xanh. Như mơ một miền xanh trong giấc mơ chị.
Chị cũng không thể dọn dẹp phòng làm việc theo kiểu tối giản chị ưa. Bởi chị không có quyền xử lí mớ tài sản lẽ ra đã ở tiệm đồng nát này. Chị lừa mình. Ý thức có thể thay đổi tất tần tật. Mở cửa, chị nhủ với lòng mình đây là căn phòng tuyệt vời nhất, tựa gác mái một biệt thự hướng đông đón nắng mai. Đã tưởng tượng thì tưởng tượng cho bõ. Chị khẩy cười, mở khóa, bước vào phòng đá rầm r…ầ…m một cái vào cửa. “Hey phòng. Tao lại về với mày đây. Mày vui chứ. Tao rất chi là zuiii”. Căn phòng này sẽ nuốt chửng chị, bóp nghẹt chị mất nếu chị không thắng sự tĩnh mịch, xám xịt của nó. Có khi sự chật chội, tăm thối, u ám ấy như kẻ sát nhân nhà bên hiểu rành rẽ bước đi, thói quen của chị có thể sẽ bóp cổ chị bất cứ góc độ nào, thời điểm nào. Chị nào để căn phòng làm tới, chị mở tủ lạnh, lấy đá thả vào ly thủy tinh, rào…rào…rào, âm thanh ấy đánh lùi sự ảm đạp, mờ mịt, âm tính của căn phòng.
Chị cắm bông hoa thiên điểu vừa ăn cắp được ngoài vườn nhà bán cơm chay. Người yêu hoa cũng là kẻ hái hoa. Nếu không tự cho phép mình lãng mạn tính thì chị chỉ thấy đen thui, chán húi, cô độc. Kẻ trộm hoa. Hoa nở không dành riêng cho người trồng. Những ai yêu hoa, đều là chủ nhân của sắc thơm, hương thắm, dáng điệu đà của muôn hoa. Chị yêu thì chị chiếm thôi, vừa cắm hoa chị vừa gào lên “…rồi ta sẽ bước chới với khi người khuất xa chân trời. Sẽ hấp hối trong đêm mù khơi. Sẽ thấy bóng tối vây từng nỗi đau xanh ngời. Xa vắng rồi những khi, bên người”. Đó là đoạn điệp khúc khúc nhạc tình “Đường xưa” Quốc Dũng nhạc sĩ viết. Chị yêu nhạc Quốc Dũng bởi ca từ xanh rờn. Kéo hết dát cái cửa rổ. Một khoảng trời nhỏ bằng bàn tay hiện ra, chị tưởng tượng đó là cả bầu trời. Đây là lâu đài, phòng chị là gác mái. Chị nghĩ thế, cười vang. Mở máy tính ra, chị hôn lên bàn phím, lướt tay nghe nó thở. Chị bấm giờ 8h29 kim đồng hồ máy tính vừa nhảy qua số 9, chị lướt tay trên bàn phím gõ: “Em có, xem nào, cứ cho là sáu mươi năm để sống. Hầu hết thời gian đó là dành cho làm việc. Em đã lựa chọn công việc mà em muốn làm. Nếu em không tìm thấy niềm vui trong công việc thì em đang tự kết án sáu mươi năm hành xác cho chính mình. Em chẳng… cái gì cả. Em không dừng ở… của bất cứ… nào. Em có thể đứng ở điểm… của một…” (tr.37; Suối nguồn).
Dừng tay, đồng hồ vừa nhảy số. 8h30, chị ấn Ctrl+A, chọn thanh công cụ, vào Review, chọn Word Count “80 words” là kết quả. Lâu lắm lắm rồi thường là số 60. Ừa, chị chậc lưỡi, tay chị đã quen với vuốt ve phím máy tính hơn là chạm vào ấm êm. Lặng, chị nhớ bàn tay của chị cứ chạm vào đâu cơ thể anh là tại điểm đó dương tính của anh đóng băng. “Bàn tay em quá thần thánh”, anh luôn nói vậy hoặc ánh mắt, hoặc chuyển động cơ thể anh nói vậy. Đã 10 năm. Bỗng ùm ụp… tiếng máy nokia X2 của chị nói với chị có người gọi. Thường chị đếm đến 11 nếu máy vẫn ùm ụp rung thì chị bắt máy, không alo blo clo gì, chị im lặng vài ba giây. Người bên kia sẽ nói, và chị đoán ai đang gọi. Là khách bảo sẽ đến gặp sếp chị sau 30 phút. Chị báo sếp. Sếp gật đầu, chăm chú với giấy thước các thứ như thường ngày. Điện thoại chị chỉ lưu 10 số: của mẹ, của anh trai, chị gái, một người tên “Độc” và 5 người của ai chị chẳng nhớ cũng chưa nỡ xóa vì chị yêu con số 10. Hờ, không café xã giao, không nói chuyện xã giao bao giờ nên chị biết trọn vẹn mình thích gì, muốn gì, cần gì. Và chị chẳng cảm thấy thiếu gì trong thân phàm này ngoài một thứ….
Chị bắt đầu làm việc lúc 8h32. Gõ gõ đoạn giới thiệu bản thiết kế mới của sếp cho website công ty thì bàn phím đơ. Chị ấn mãi không lên chữ phím A, phím cách và phím Enter. Nếu sử dụng nhiều thì không tốt. Chị rút ra. Nhưng đó là với máy móc. Con người, não bộ, trái tim… thì sao. Có lẽ chị sẽ hỏi… người tên “Độc” trong điện thoại ngày gần. “Độc” đến không lâu sau khi chị báo sửa phím máy tính. “Độc” tháo và thay bàn phím mới cho chị. Chị thử phím máy mới. Mười ngón tay chị lướt đều. Chị nghĩ, chỉ cần 4 ngón đủ gõ, chẳng cần gõ 10 ngón. Vì khi gõ máy thường vừa gõ vừa nghĩ. Nên không cần nhanh lắm. Nhưng, khi viết về “Độc” chị gõ 10 ngón cũng không kịp chữ nhảy múa, ùa về trên đầu ngón tay. Chị cảm thấy mỏi tay. Chị thích âm thanh cờ tích, cờ tắc của phím máy. Chị gõ nhiều, máy tính mua được 3 năm thì thay bàn phím. Em phím mới cứng hơn, to còi hơn nhưng chị phải thích, vì chẳng có loại chính chủ.
Sếp của chị là kiến trúc sư. Anh ta mê mỗi bút chì, thước, giấy vẽ các thứ. Cả công ty hầu như chỉ có sếp và chị. Văn phòng của anh ở bên trong, chỗ anh hầu như chẳng có gì ngoài một bàn rộng để vẽ thiết kế các thứ. Khi đồng nghiệp người ta thiết kế tự động trên phần mềm máy tính hết thì sếp của anh, dù mới 28 vẫn trung thành với giấy, bút chì. Bản vẽ thiết kế nào sếp độc của chị cũng kí roẹt cái dưới chữ kí có ba nét: thẳng, ngang và gạch chân. Là kiểu chữ kí như chữ thập nhưng tối giản đi một nét. Như chữ T ngược che giấu một nửa nét ngang. Chữ kí chẳng liên quan củ khoai gì tới tên sếp độc. Sếp tên Ngọc Tân, họ Trương. Ừa, mà nhìn kĩ người vô tâm nhất cũng nhận ra là viết tối giản của hai chữ Tân và Trương. Kiểu 2 chữ T hay đại loại vậy.
Chuyên ngành của chị là thiết kế nội thất, nhưng ông việc của chị là tạp vụ chính nghĩa mang danh thư kí. Chị tiếp nhận khách hàng, chăm sóc website và là phím “enter” thực hiện mọi lệnh công việc cho chủ nhân chẳng mê gì ngoài kiến trúc. Trong những mớ lùng bùng nào khách hàng, kiểu khách khó tính, kiểu khách sao cũng được, kiểu khách độc chị vẫn chiều ngon ơ. Sếp chị ngoài cầm chì tì tay lên giấy cúi cong trên bàn vẽ chẳng phải lo việc gì. Vì chị thuộc kiểu thư kí, lễ tân, tạp vụ biết tuốt. Chị vừa dương tính vừa âm tính. Chị vừa lạnh đủ độ vừa ngọt hơn mía ở đốt kế đốt gốc. Chị vừa xa lạ vừa gần gũi như tay khi tắm cho cơ thể mình, ngày lại ngày.
Chị làm trung gian giữa khách và sếp. “Sếp, vị khách này… muốn ngôi nhà… hợp với bức chân dung này”. Dưới 3 tỉ. Ngoại ô, bên một ngọn đồi, trước một dòng suối. Hết”.
Sếp đi thực địa, luôn kêu chị đi cùng. Mảnh đất nào có ngôi nhà ấy. Kiểu nhà nào có chất liệu ấy. Chủ nhân nào chỗ ở vậy. 30 phút, sếp như lưu vào đầu toàn bộ vị trí, địa hình, nết đất, dòng nước, phương hướng. 3 ngày sau, chưa có bản thiết kế nào. 3 tuần sau, sếp bảo gọi cho khách hàng.
Khách hàng xem bản thiết kế, chị đọc cho khách độc vài chỗ vị khách không đọc được. Khách kín tiếng nhưng gật gù cái đầu hói còn vài milimet nữa tới gáy “đúng là ngôi nhà chị muốn”. Sau khoản đọc hộ vài chỗ của bản thiết kế cho khách, chị được mời một café. Vị khách có quán café độc nhất chị từng biết. Địa chỉ là đi vòng số 8 quanh sân banh của tỉnh, góc bên phải, café sân vườn chim hót sáng cuối tuần. “Tại sao anh chọn kiến trúc sư Trương Ngọc Tân mà không phải người  N.V.N hay V.V.T tiếng tăm?”. Giọng trầm, nhẹ, nhỏ, vị khách hói thật hói tay trụ mặt bàn, mặt hơi cúi, ngước hàm khiến hai mắt nhìn lên chị, trông mắt anh ta to lên trẻ hơn cả chục tuổi so với quả đầu hói thật hói “Vì tớ đã quan sát những ngôi nhà tớ ưng, cả trong phố lẫn ngoại ô. Bất kể tòa nhà nào tớ ưng đều do sếp Tân thiết kế”.
Công việc ngày càng quá quen. Chị chỉ còn vui với những tòa nhà đẹp thật đẹp… mà khi nó hoàn thiện thì… người ta ở. Lâu, chị quen với việc nhìn người mình yêu tay trong tay với người khác. Những ngôi nhà chị mê, kiểu nội thất đi kèm nhà. Chị đã quen với góc bếp này thì để đồ gì, chất liệu nào tôn vẻ nó. Chị quen với vóc dáng này hợp với nội thất màu gì, dáng sao sảo sào sao. Chị quen với tính cách âm tính của chủ nhân thì cần nội thất, sắp xếp, màu sắc ra sao cho chủ nhân không bị đồ đạc, kiến trúc làm chủ. Đôi nhà, có vẻ như chủ nhân là nô lệ của kiến trúc ấy, nội thất ấy. Kiểu nhà hiện đại, mọi góc phải là nô lệ của chủ nhà. Chị đã học được điều này từ sếp của mình.
Chị nhớ, chị đã thiết kế cái ghế ngồi cho sếp độc kiểu chân choãi, xoãi, nhoài, nhào như con nghé, con bê vừa rơi ra từ tử cung của mẹ nó, lòng thòng còn dây rốn nhau thai các thứ, vực đứng dậy, té nhào, lại đứng. Cái chân ghé ọ tí hon yếu nên xoãi, nhoài yêu chết đi được. Kiểu chân ghế ấy, bớt đi cứng cáp, thô vụng của chất liệu gỗ. Nó cân bằng âm tính với dương tính. Hài hòa. Nó ở đó, trong văn phòng sếp Tân đã hơn chục năm dù đã vài bận đổi phong thủy.
Chị nghỉ việc. Vì chị đã có một người sếp như chị muốn. 100 phần trăm với kiến trúc. Và chị học được vài điều cần thiết ở sếp Tân và có thể độc lập mở một công ty về nội thất ở ngay phố bên. Một thứ nội thất tối giản chỉ dành cho kiểu nhà do sếp cũ của chị thiết kế. Họ không còn là đồng nghiệp nhưng vẫn là đối tác thân cận. Kiểu như không bán được nội thất ấy nếu không có ngôi nhà ấy. Và hệt như không có chủ nhân ấy thì ứ có tòa nhà ấy.
                                               





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

VIẾT CHO EM!

 23/1/2024 Mấy năm rồi tôi không viết blog. Vì tôi viết Em. Giờ em đã 4y6m tôi cảm thấy nên dành cho Em những con chữ. Nên tôi lại viết. Tôi...