Sau 10 năm
từ ngày tốt nghiệp phổ thông trung học, tôi gặp lại một vài người bạn tại đám
cưới của lớp trưởng. Sau 10 năm, người thì vẫn vậy, vẫn dáng người ấy, vẫn
phong cách ấy, tính cách ấy. Người thì như người khác. Trong đó, có một người bạn
khiến tôi xúc động.
Niềm vui
sau 10 năm gặp lại thật khó tả. Nhìn thấy khuôn mặt ấy, nghe thấy giọng nói ấy
là lòng vui rồi. Chưa kể nhắc lại những kiệm thời ngây ngây thơ thơ mà khó
quên, thuở ấy.
Thời gian tạo
nên những con đường nhưng cũng lấp đi những con đường nếu ta không đi lại trên
con đường ấy. Có những kỉ niệm chỉ cần nhớ lại thì đủ vui, nhưng ngăn kéo kí ức
quá chật nên nó tự bỏ lại phía sau. Chỉ khi gặp lại bạn cũ, người cũ họ gợi lại,
kể lại mới làm ta chạnh lòng.
Bạn cũ, đứa
kể về ngày xưa. Con sông có cây gạo đổ hoa đỏ rực cả góc sông. Tháng 3 hoa gạo,
bạn cũ từng gọi là hoa hạ từng nhặt tặng như một cách để gom mùa. Gom mùa
thương nhớ để khó quên được nhau. Gom mùa sắc màu để trao may mắn và hy vọng
như màu hoa. Gom hoa hạ, có khi là gom tháng ba, gom nốt mùa tới trường cuối để
rồi chia li. Rồi trưởng thành. Gom hoa hạ như là gom mảnh vụn tuổi hoa, vậy là
sắp trưởng thành rồi đó, kiểu vậy!.
Bạn cũ kể về
khúc sông không kể mùa mưa hay mùa nắng, mùa xuân hay mùa thu đều phải qua con
đò ấy để tới lớp. Có mùa mưa nước lũ dâng, không qua sông đến lớp được, lòng
như lửa đốt. Nhưng chưa bao giờ con sông chia sẽ sự ham học hỏi của các bạn ở
bên kia sông. Qua đi tuổi 17 mộng mơ, qua luôn tuổi 18 nổi loạn, có người từng
nhịn đói qua sông đi học. Có người ướt nhèm sách vở vì mưa té. Có người đến lớp
thì quần áo ướt nhèm vẫn ngồi học, rồi quần áo tự khô lúc nào không hay. Mới
hay, cô thầy, bè bạn, trường lớp có ý nghĩa thế nào với ta, để bao mùa áo ướt vẫn
không bỏ buổi học.
Vui còn vì
bạn kể, 10 năm bạn trải qua bao chuyện. Từ thi đậu, thì rớt. Từ làm thêm nhân
viên bưng bê café rồi quán cơm. Từng muốn bỏ học đi làm. Rồi từng thất nghiệp.
Nhưng rồi ai cũng có chỗ của mình, vấn đề là ta sắp xếp những ngổn ngang của
mình thế nào mà thôi.
Bạn
kể bạn vừa ra trường, ban đầu đi làm cũng cực nhưng đam mê nên ở đâu, làm gì bạn
cũng thấy đủ. Đủ nhiệt huyết thì những thứ khác cũng đủ. Bạn nói đúng! Đi dọc một
cung đường, bạn vừa đi vừa nhìn nhìn, tôi biết bạn làm cơ khí. Niềm đam mê máy
móc khiến bạn quan tâm đến từng tiệm bán máy móc. Qua gương chiếu hậu, tôi đọc
được trong bạn một tình yêu vô bờ dành cho cơ khí. Và tôi thấy vui lây. Chợt nhớ
ai đó nói “Người hạnh phúc là người có đam mê”.
Bạn
không học đại học. Bạn chỉ học nghề rồi đi làm. Nhưng bạn phụ được gia đình
nuôi em ăn học. Cảm thấy bạn giỏi. Giỏi, đơn giản là khi bạn học không giỏi,
nhưng bạn làm giỏi. Bạn trưởng thành. Trưởng thành, đơn giản là khi bạn biết được
vai trò của mình trong cuộc sống. Người anh biết lo cho em, đó là sự trưởng
thành chăng?. Người con hiểu hoàn cảnh cha mẹ, phụ giúp gia đình. Đó thực sự là
gì nếu không phải là sự trưởng thành?.
Vui
còn vì dù cuộc đời nhiều khi không như ý, bạn bị đau bệnh, từng tai nạn chữa trị
cả nửa năm, nằm liệt. Bạn bị phụ tình trong khi đau bệnh. Nhưng bạn vẫn giữ được
thái độ lạc quan, cách nhìn tích cực về con người và cuộc sống. Bạn nói, trong
nghịch cảnh bạn hiểu được gặp gỡ, chia li là cái duyên. Hết duyên thì chia li.
Người trước ra đi, đôi khi lại tạo cho ta cơ hội để đến với người hợp với ta
hơn.
Bạn
cũ gặp lại, vui vì bạn không đi xe đẹp, không nói oang oang về dự án này, hợp đồng
nọ ngàn đô, không mặc vest quá lịch lãm,… nhưng bạn giàu trong tâm hồn. Bạn từ
tốn khi nâng li nước. Bạn không quá ngạc nhiên trước những câu chuyện có vẻ giật
gân, bạn chiêm nghiệm “mọi việc hôm nay, đều bắt nguồn từ ngày hôm qua”. Thấy bạn
bình thản trước tất cả. Tự tại trước tất cả, bạn đã hiểu được cái lẽ đời mọi việc
đều có quy luật vận hành riêng của nó. Ánh mắt của bạn dành cho người phục vụ
cũng cân bằng, trìu mến, trân trọng như bạn nhìn vị quan chức quen biết. Đủ biết,
thăng trầm cuộc sống là gia tài của bạn.
Bạn
bận, nhưng vẫn từ chối những cuộc hẹn để chung vui với bạn cũ lâu ngày gặp. Bạn
ở xa, bạn có thể gửi thiệp mừng thay vì chạy cả vài trăm kilomet để dự đám cưới.
Đủ biết, bạn muốn cuộc hội ngộ này. Đủ biết, bạn trân trọng điều gì.
Có
những cuộc hội ngộ làm ta thất vọng, ta buồn. Có những cuộc hội ngộ là hạnh ngộ.
Vì nó làm ta vui, tự hào, như cuộc hội ngộ này. Vui vì bạn vẫn là bạn, vẫn là
chính mình sau bao biến cố, bao sóng gió chốn thành đô. Bạn vẫn giữ được cái
ta, cái tình bạn tưởng đã nhường chỗ cho những mối quan hệ khác, mà gặp lại vẫn
vẹn nguyên cảm xúc, thậm chí bạn khiến ta xao động hơn bạn của ngày hôm qua.
10
năm sau có gặp lại, mong bạn vẫn là bạn!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét