SÀI GÒN NGỢP NẮNG
Nó lớn lên ở nông thôn, cha mẹ nó là nông dân. Nó tốt
nghiệp ngành Sư phạm trường tỉnh. Nó có ước mơ tự đi bằng chính đôi chân của
mình. Sài Gòn là ước mơ trong nó. Nó đến Sài Gòn mùa hè ngợp nắng. Nắng hứa hẹn
cho nó nhiều tươi sáng nhưng cũng không ít chói lóa. Cầm tấm bằng tốt nghiệp
Đại học loại ưu nó đi khắp Sài Gòn một mùa nắng nóng và khói bụi. Nó không dấu
nổi niềm hy vọng đang cháy bỏng trong mình. Đó là một công việc. Một công việc
làm đúng chuyên ngành nó học và đam mê nó theo đuổi từ nhỏ - giáo viên dạy Văn.
Nó tìm thông tin trên mạng tất cả các trường tư thục
tuyển giáo viên. Đến nạp hồ sơ, chờ và chờ mãi... Rồi nó đến Sở nộp hồ sơ vào
ngạch Giáo dục thành phố, hình thức xét tuyển. Nó nghĩ trong lòng với tấm bằng
loại ưu nó không sợ cả những đối thủ nặng kí. Nhưng người ta không nhận hồ sơ
nó, vì nó không có hộ khẩu tại Sài Gòn. Văn phòng Sở ở tít lầu năm, nó leo lên
rồi thả chân theo từng bậc thang lòng chùng xuống như bánh đa nhúng nước. Có
anh đẹp trai:
-
Sao không đi
thang máy cho đỡ cực em?
-
Dạ, em cũng được
đi thang máy à?.
-
Được chứ!
-
Nhưng…
-
Nhưng sao?
-
Em… không biết…
-
À, dễ lắm, vào
đây anh chỉ cho.
Anh chỉ cho nó nào là mũi tên lên, xuống rồi số lầu…
Trong lúc nó ngó lên ngó xuống ngó ngang rồi ngó dọc thì anh hỏi nó: “em nạp hồ
sơ ở đây?”, nó “dạ” một tiếng rõ to như sợ trong thang máy ấy anh không nghe.
Anh cười, “quê vùng biển xứ Nẫu à”. “vâng, sao anh biết hay vậy?”, “đoán”… Nó
chào anh rồi đi. Nó không biết anh là ai, cũng như anh chỉ biết nó là cô gái xứ
Nẫu. Không hề có ánh mắt tò mò nhìn nó như nó nghĩ. Nó thấy vui vui, nghĩ:
“người Sài Gòn lịch sự, tốt bụng, dễ gần ghê!”. Giá mà…, nó nghĩ ngợi điều bâng
quơ gì đó làm nó mim mím môi để lộ hai núm đồng tiền tròn tròn, lấp ló duyên
dáng.
Sài Gòn vẫn là cái gì đó lộng lẫy và hấp dẫn với nó.
Nó muốn có một công việc, một việc làm. Nó chờ như người ta hứa: “khi nào cần,
sẽ liên lạc”. Nhưng nó lại chỉ nhận được sự thất vọng: “Bây giờ trường chỉ
tuyển giám thị viên, nếu em thích, đến phỏng vấn được thì làm”. Nó đi hỏi mọi
người, biết thế nào là giám thị. Nó không đến phỏng vấn, vì nó thích đi dạy. Nó
thích làm cô giáo. Nó sợ sẽ quên mất chuyên môn nếu làm một việc trái. Nhưng
rồi bí quá, nó cũng nhận làm giám thị tại một trường dân lập. Những việc tiếp
đón, quản lý lớp, chuẩn bị giờ giảng cho giáo viên, nhất là giờ Văn càng đốt
cháy, nung nấu trong nó một tình yêu văn chương như đã từng yêu. Nó muốn được
đứng lớp, nó nghĩ về những bài soạn tâm huyết nó đã tích cóp được những năm
tháng làm sinh viên sư phạm.
Nó nghĩ, chờ đến năm sau, năm sau nữa trường mà tuyển
giáo viên Văn, kiểu gì nó cũng nạp hồ sơ qua. Nhưng chưa đến ngày tuyển giáo
viên thì nó đã gặp tai nạn nghề nghiệp:
-
Cô không quản lý
được học sinh của mình à. Trong giờ học để học sinh trốn ra ngoài là sao?
-
Lúc vào lớp, sĩ
số học sinh đủ thưa thầy.
-
Thế học sinh Tú
đi đâu vào giờ Lý?
-
Em…
-
Em em cái gì,
chuẩn bị mà thôi việc đi. Mỗi việc quản lý học sinh cũng không làm nổi thì làm
được cái gì chứ. Chỉ đến đây, chờ hết giờ rồi về đến tháng lãnh lương thôi à.
Trách nhiệm cô để đi đâu?. Lần này là lần thứ mấy rồi.
Nó bị thôi việc vì lớp nó quản nhiệm có một học sinh
cá biệt luôn tìm cách trốn học. Chỉ sơ sẩy một chút là cậu ta lặn mất tăm khi
ít thì một tiết, có hôm cả cúp học cả buổi luôn. Bố cậu ta là gì gì đó nên
không ai dám đuổi học. Mà mọi trách nhiệm, tiếng tăm đều đổ lên đầu cô quản
nhiệm là nó. Nó bị chửi là: “không có năng lực, là không có trách nhiệm, rồi đi
làm vì tiền”. Nó nghĩ mà đau lòng.
Ngồi một mình trong căn phòng trọ tối tăm, chật chội
nó vẫn nhớ lời mẹ nó: “đi dạy mệt không con, học sinh có ngoan không?”. Nó lại
nhớ lời em út: “chị Thanh đi làm rồi, về nhớ có quà cho em đó. Em thích cái xe
đạp điện”. Nó đã hứa tết về sẽ mua xe đạp điện cho thằng út. Cái xe đạp cũ của
nó vất vả lắm mới đạp được tới trường mà không bị hỏng hóc gì. Nó ngồi khóc một
mình. Nó nhớ lời thầy chủ nhiệm hồi Đại học nói với nó: “Với năng lực của em,
tôi tin ở đâu, làm gì em cũng sớm thành đạt”, rồi nó nhớ lời phê trong sổ học
bạ hồi lớp 12: “Có tâm hồn Văn. Nội tâm phong phú. Kiến thức là nguồn khám phá
không mệt mỏi”, càng nghĩ nó càng buồn. Đêm đó, nó ngủ quên trong dòng nước mắt
sau khi tự rút ra bài học: cuộc sống này, muốn tự thân vận động không dễ chút
nào. Nhưng khó nhất là không được chùn bước cả trong khó khăn. Rồi nó lên mạng
lấy thông tin tất cả các trường tư thục, nó chép số điện thoại của các trường
vào danh sách, về phòng, cái nắng trưa Sài Gòn trong khu nhà trọ công nhân nóng
nực nó cầm lăm lăm trong tay chiếc điện thoại Nokia 1200 cùi bắp và cái bút dạ,
nó gọi từ trên xuống dưới các trường trong danh sách, một số bị ghạch xóa dấu
nhân, một số tiếp bị ghạch đến số thứ mười thì nó khoanh tròn. Tức là đến nộp
hồ sơ được, còn nhận hồ sơ xin việc. Cả một danh sách dài chỉ có bốn trường còn
nhận hồ sơ, nó đến hết, nhưng trường nào cũng “đủ giáo viên dạy Văn rồi”. Thất
vọng nối tiếp thất vọng trong nó, nó tự nhủ: “thua keo này bày keo khác”, nó
lại lên mạng đăng tuyển, không có một hồi âm hay cuộc gọi nào nó đang chờ…
Ngày mới, nó thức dậy sớm. Nó lại đi, nó tìm những
trường khác nhưng không có trường nào cần giáo viên dạy Văn cả. Lại thấy trường
Hồng Hà tuyển giáo viên, mừng rỡ nó bắt ba chặng xe puýt mới tới được trường
cần đến, cầm bộ hồ sơ trên tay nó vui vẻ hỏi, cô hướng dẫn bảo: “Giáo viên Văn
đã thừa rồi em”. Nó hụt hẫng, cả người như vừa bị dội gáo nước. Hy vọng – thất
vọng. Cánh cửa chưa mở đã đóng sầm. Nó chán nản, ngồi bên quán nước mía ven
đường, gọi một ly, nó lấy muống vớt mấy cục đá lạnh căm cắm ăn. Cái lạnh làm
người nó tỉnh ra, không được nản, nó tự động viên mình. Nó nhìn qua bên kia
đường, thấy trường mầm non tư thục. Mắt mười trên mười nên tuy ngồi xa nó vẫn
đọc được hàng chữ:
-
Tuyển giáo viên
mầm non.
-
Lương 4,5 triệu/
Ăn ở tại trường.
Nó
nghĩ một công việc hàng tháng có lương là Mục Tiêu của nó bây giờ, không có
việc đồng nghĩa với việc nó sẽ không có thu nhập. Nó vào trường mầm non làm.
Chỉ bốn tháng sau, nó được lên dạy lớp lá, mấy học sinh cũng đòi chuyển lớp
theo. Chúng khóc inh ỏi khi không được học lớp nó nữa. Rồi nhớ những lần phụ
huynh kín đáo nói: “cô Thanh sạch sẽ nên xin chuyển cho cháu Ni qua lớp cô” rồi
nhiều lần phụ huynh học sinh thật lòng đến thăm với vài thứ hoa quả mà nó thích
làm cho nó cũng bớt tủi thân và côi cút trong cái thành phố phồn hoa này. Nhưng
mấy bận, phụ huynh học sinh Tường Vy cũng là chủ đầu tư của trường mầm non này
có tình ý với nó:
-
Cô Thanh lông tay
dài như bé Tường Vy ha.
Nó
im lặng, cái im lặng chứa trong lòng những mối hoài nghi. Rồi, hôm sau ông ta
sờ tay nó khi nó bế bé. Nó trừng mắt nhìn ông và từ đó luôn nhờ cô làm cùng trả
bé nếu phụ huynh bé Tường Vy không vào đón. Nó lại thêm thắc mắc: người Sài
Gòn?. Trong đầu nó nhớ đến người nó gặp ở Sở Giáo dục và Đào tạo thành phố và
nghĩ: ở đâu cũng có người này người kia. Không được nhìn cuộc đời bằng con mắt
của một đứa tỉnh lẻ.
Rồi nó quen một người đàn ông trẻ đẹp trai, là cậu của
học trò của nó. Anh ta có tình ý với nó ngay từ lần đầu tiên đến trường đón
cháu vì ba mẹ nó bận. Rồi anh ta thường xuyên đến đón cháu, có ý muốn làm bạn
với nó. Thấy anh ta bề ngoài cũng trí thức, đi uống cà phê hai ba lần, cũng hỏi
han nó nhiều chuyện. Nó vẫn tỉnh bơ, còn anh ta đã có ý xăm xe nó ngay từ đầu.
Rồi anh ta bảo nó đưa cho anh ta bộ hồ sơ. Anh ta sẽ xin cho nó dạy cấp ba, tại
một trường chuyên nổi tiếng của thành phố. Lúc đầu nó cũng ngại, nó ngại những
người nào mới quen đã nhiệt tình quá với nó, nhưng anh ta cứ khăng khăng là có
ý tốt cho nó thôi. Nó cũng không muốn phụ lòng một vị Bác sĩ trẻ đối tốt với
nó. Nó đồng ý. Đêm đó, nó nhận được tin nhắn: “Em chuẩn bị hồ sơ, tắm rửa rồi
mặc đồ đẹp. Lát anh đến đón rồi đi đưa hồ sơ luôn nhé”.
Nó thấy rùng mình với thời gian đưa hồ sơ ban đêm, với
những lời khiếm nhã tắm rửa rồi mặc đồ đẹp… Nó từ chối ngay: “xin lỗi anh, hồi
chiều trường Quốc Tế có gọi, mai em đi
dạy thử rồi. Em tin mình làm được. Xin lỗi đã phụ lòng anh”. Thêm một lần nữa,
nó lại nghĩ: người Sài Gòn?.
Từ đó, nó tránh anh bác sĩ tốt bụng này. Cũng như
trong lòng nó hoài nghi về tình cảm của những chàng trai khác quá xăm xe nó.
Nắng Sài Gòn mùa nắng ngập tràn trong ngó nghách phố
phường. Nó thấy con gái Sài Gòn đi nắng mặc đồ che dài rồ còn quấn thêm tấm vải
nữa để che bụi. Trang phục của họ trông thật kì. Lúc đầu nó cứ trơ mặt đi,
nhưng sau đó, nó cũng dần thích nghi. Nó thấy mình đen hơn, già hơn, gầy hơn.
Nếu không thích nghi thì nó sẽ bị biến đổi. Nó nhận thức được điều đó và tự làm
mới mình, ngay từ việc nhỏ nhất: ra đường mặc đồ che nắng. Còn trong suy nghĩ,
nó cũng bớt thật thà, bớt tin người đi. Qua nhiều lần va chạm, nó tự rút ra:
người nào quá tốt với mình thì chưa hẳn đã tốt với mình thật lòng. Nó mất đi
cái tính chân thật của dân tỉnh lẻ như nó đã có ở quê nhà rồi những năm học ở
trưởng tỉnh. Nó cũng dấu bớt nụ cười duyên của nó. Khi nó muốn cười nó lại dấu,
còn khi muốn khóc nó lại nhoẻn cười. Người thành phố dạy cho nó nhiều điều. Nó
nghĩ nắng Sài Gòn đẹp có lẽ vì nó có ý nghĩa. Nắng Sài Gòn làm cho nó biết hòa
hợp và hiểu đời hơn. Chẳng có ánh nắng nào không chứa những tia hồng ngoại cháy
rộp làn da. Nó bỗng thấy yêu cái nắng nhẹ xứ Nẫu quê mình.
Rồi năm sau nữa, qua vài người bạn giới thiệu cho nó
ông thầy chuyên xin việc cho sinh viên mới ra trường. Nó cũng muốn được làm
việc nó theo đuổi cả thời tuổi trẻ và chọn nghề đó làm nghiệp. Lần lừa mãi nó
can đảm gọi cho mẹ: “mẹ à, con đi làm hai năm, cũng tiết kiệm được hai mươi
triệu. Mẹ vay mượn cho con chục triệu nữa. Muốn đi làm việc như con muốn phải
có tiền mẹ à”. Nó nghĩ người ta cầm tiền của nó rồi sẽ có trách nhiệm với nó,
nó dấu ông hiệu trưởng việc nó đi chạy việc ở ngoài. Dù ông hiệu trưởng cũng
tốt với nó. Khác với các trường mầm non khác, thường là bà hiệu trưởng. Ở
trường này, ở trường này lại là ông hiệu trưởng. Đến khi nó muốn nói với ông
hiệu trưởng “tốt bụng” thì đã quá muộn. Cái gì mất thì đã mất. Tiền thì trao mà
cháo thì chưa múc… Nó tránh nghe điện thoại của mẹ, vì nó biết mẹ sẽ hỏi tình
hình công việc của nó. Nó thấy nó đang bị tổn thương: “lão Đinh Đức đó à… hắn…
hắn đã lừa đảo bao sinh viên nghèo mơ lập nghiệp ở thành phố rồi đó. Nó toàn
hứa hẹn chạy việc cho người ta, lấy tiền rồi lần lữa. Không ai đòi lại được của
hắn một xu đâu”, ông hiệu trưởng nói khi biết nó chồng tiền chạy việc chỗ lão
thầy kia. Nó như chết điếng, những đồng tiền nó ki cóp được qua hai năm đi làm
cực khổ. Nó thấy lần này nó mất nhiều thứ, hy vọng, niềm tin và nhất là nó đánh
mất giấc mơ đẹp Sài Gòn ngợp nắng. Nó thấy cái nắng Sài Gòn hôm nay sao mà gắt,
như nhuộm rát cháy làn da nó, dù cho nó đã chịu khó thích nghi bằng áo nắng,
găng tay, khẩu trang, mắt kính thêm cả
tấm khăn quấn thân che bụi. Nó sợ… nắng Sài Gòn.
Rồi nó ra ở ngoài, vì ở trong trường ông hiệu trưởng
mới có ý khiếm nhã với nó. Nhớ hôm đi tắm buổi đêm ở nhà tắm chung cứ thấy bóng
người qua lại lại qua nó lại sợ. Nó ra ngoài để tránh ông hiệu trưởng. Rồi nó
cũng bị sàm sỡ, đêm đó phụ huynh học sinh bận, gửi trẻ đến 9h tối. Nó bị ông
hiệu trưởng “hỏi nhỏ”: “em giá bao nhiêu”. Nó tát ông ta một cái in hằn cả bàn
tay năm ngón dài ngắn, nghỉ việc không lý do. Nó thuê nhà trọ ở một con hẻm
nhỏ, tối, phía ngoại thành.
Một ngày nắng mới. Ngày nắng mới ấy chính là anh.
Người hàng xóm mà lần đâu tiên đến gặp ở cổng nó lặng thinh, người lạ không hơn
không kém nó không thèm một lời chào hỏi. Sáng nay, nó dậy thấy nặng mắt vì tối
qua khóc, nó cúi mặt đi thì nghe lời vừa chào vừa hỏi:
-
Tối qua khóc to
thế!.
-
Xin lỗi, tôi… Nó
bối rối như gà mắc tóc, lắp bắp: tôi bị thất nghiệp.
Nói
có câu đó với người lạ mà cảm thấy nhẹ lòng. Ít nhất nó nói ra được điều nó sợ
nhất. Điều làm nó sẽ tồn tại thay vì sống. Nó đi tìm việc ngay, nó không thể
ngồi không một ngày. Mắt đang sưng vì qua khóc mà nó vẫn cầm hồ sơ đi. “Anh
là…?”. “Tôi là nhân viên tư vấn, giới thiệu việc làm”. “Tôi muốn đi dạy, anh có
tư vấn, giới thiệu giúp tôi?”. “Cô dạy môn gì”, “dạy Văn”. “À, cái ngành ế ẩm
nhất. Cố làm trái ngành không?.”. “Tôi không muốn nhưng chưa có việc tôi vẫn đi
làm”.
Nó có một chỗ làm mới, chỗ làm đó là văn thư trong một
trường cao đẳng. Nó vừa nhanh nhẹn, tốt bụng lại có năng lực ăn nói, văn chương
lai láng nên được lòng trưởng khoa Văn. Nó được đi học lên rồi chuyển qua
nghạch giảng viên và trở thành một Giáo Viên Hạng Sang – Giảng viên. Điều mà nó
chỉ… dám mơ qua bao năm chật chầy xin việc rồi đi làm trái ngành ở cái Sài Gòn
đất hứa này. Nó nghĩ: cái năng Sài Gòn có lúc gay gắt nhưng cũng có những vị
ngọt ngào. Nó nhớ cái nắng ở quê xứ Nẫu. Cái nắng bình yên có khi làm cho nó
dại người vì quên hết thời gian. Cái nắng phố phường chật hẹp bỗng dương bồng
bềnh, lộng lẫy quá. Nó yêu sao những cái nắng như nắng Sài Gòn. Nó cũng yêu sao
chính nó với vận may của mình. Người hàng xóm tốt bụng đã mở cho nó một cánh
của vào khu vườn ngợp nắng. Nó cảm ơn anh ta, anh ta chỉ nói: “cánh cửa mở
nhưng không phải ai cũng bước vào khu vườn đó được. Là do em tự đi bằng đôi
chân của mình đó. Hãy cảm ơn chính đôi chân em”.
Một người có của, có địa vị thì không sợ thất nghiệp
nhưng nó thì sợ. Công việc là tất cả với nó, công việc là sự sống còn của nó.
Không có việc nghĩa là nó không có gì hết: không có chỗ ở, không có cái ăn cái
mặc không có những… Lần này nó không sợ nữa, ngày nó được chính thức được vào
biên chế. Nó gọi về cho mẹ: “mẹ, con đã làm được. Mơ ước là điều có thể thực
hiện nếu ta cố gắng. Sài Gòn ngợp nắng!”. Câu “Sài Gòn ngợp nắng” chắc là một
sự đánh đố đối với mẹ trước khi nó cúp máy không một lời giải thích.
Nó chỉ muốn nói: Cảm ơn Người đã cho tôi một điểm tựa…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét