Thứ Ba, 30 tháng 10, 2018

NGƯỜI GOM NHỮNG CÁNH ĐÀO























NGƯỜI GOM NHẶT NHỮNG CÁNH ĐÀO
Người đàn ông già sống cuối phố với một mảnh vườn trồng toàn hoa đào. Nhưng đến một mùa đông lạnh và tuổi già, ông không có đủ sức khỏe để chăm sóc chúng. Xuân đến, ông không vặt lá đúng mùa nên những cánh hoa đào nở muộn hơn.
Mùa xuân đó, cô bé làng bên hay ghé qua, thấy cổng vườn mở cô vào nhặt những cánh đào nở muộn đã rụng trải hồng cả đám cỏ dưới gốc đào. Người đàn ông già vẫn lặng lẽ quan sát cô bé, khác với đám trẻ nít nghịch ngợm vào vườn ông chỉ để chụp hình, để bẻ hoa; còn cô bé tung tăng nhưng nâng niu những cánh hoa đến lạ. Qua khung cửa sổ, ông già đã đọc được nhiều điều về cô gái. Dù chưa một lần chào hỏi, trò chuyện nhưng ông biết, chủ nhân của những cánh hoa đào vương vãi mới được gom lại kia hẳn là một người có tấm lòng trắc ẩn.
Một chiều như mọi chiều, từ cánh cửa sổ ông bức ra vườn một cách bí ẩn bằng lối đi sân sau vòng vào vườn. Rồi ông nghiêm giọng:
-         Cô vào vườn của tôi để làm gì?
-         Cháu…  cháu nhặt những cánh hoa đào. Cháu nghĩ là vườn đào hoang. Vì nó đầy cỏ dại và những gốc đào thì chẳng được chăm sóc gì cả. Lá vàng, lá xanh và lá non chen nhau.
Sự thật là người đàn ông già vừa ốm dậy, ông ta không có đủ sức khỏe để chăm sóc tỉ mẩn những gốc đào khó tính khó nết như chính tuổi già của chính ông. Nhưng ông nói với cô bé: - Là ta cố ý để vườn rào rậm rạp, hoang dại thế đó. Vì ta thích nó tự nhiên, hoang sơ như thế, bé con! Rồi ông hỏi tiếp cô bé: – Mà cô bé nhặt những cánh hoa đào làm gì?
-         Để gom giữ mùa xuân, thưa ông.
-         Có thật không?. Mùa xuân nay đi qua để cho mùa xuân sau lại đến và hoa đào lại nở, lại rụng mà, gom làm gì?
-         Ai giữ được nhiều cánh hoa đào, người đó sẽ được điều ước thần tiên. Cháu muốn có một điều thần thiên, ông ạ! Với điều ước của mình, cháu sẽ ước lớn nhanh, lớn nhanh,  nhanh nữa để thành người lớn.
-         Sao cháu lại thích làm người lớn?
-         Vì sẽ không bị ba mẹ bắt phải làm thế này phải làm thế kia. Vì cháu sẽ không phải đến trường. Vì cháu sẽ…
Vừa nói, cô bé vừa nhanh tay nhặt những cánh hoa đào còn màu hồng. Như chúng còn ngậm sương đêm. Từng ngón tay nhỏ của cô cũng hồng lên với cái se lạnh làm cho màu tay cô màu má cô và màu hoa đào lẫn vào nhau. Tất cả đều dễ thương. Giỏ hoa đào mỗi lúc một đầy lên. Cô gái vừa nói chuyện với người đàn ông già, vừa nhanh tay, nhón chân, nghiêng mình một cách khéo léo, nhanh nhẹn và ngây thơ nhặt những cánh đào. – Ông biết không, ai giữ được nhiều cánh hoa đào, người đó sẽ được điều ước thần tiên. Cháu muốn có một điều thần thiên. - Ra thế, người đàn ông già vừa lẩm nhẩm vừa khom mình nhặt những cánh hoa đào, định bỏ vào giỏ cho cô bé thì bị cô xòe hai bàn tay có những ngón đủ xinh che giỏ hoa, ngăn ông già lại. – Sao thế?. – Điều ước chỉ linh nghiệm  khi những cánh đào được gom bởi một người duy nhất – chủ nhân của điều ước đó, ông già có bộ râu trắng đẹp thật đẹp ạ! Cô bé cứ hồn nhiên, vừa nói vừa lắc lắc cái đầu tròn trịa làm bím tóc cô đung đưa trông cá tính nhưng không kém phần duyên dáng như Emily trong phim Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên khiến người đàn ông già gật gật cái đầu, miệng hơi móm mém dấu một nụ cười như ngầm nói: đúng là một cô bé có cá tính. Kiểu nói chuyện của một bé con thế này chắc chắn không phải sinh ra trong một gia đình bình thường. Hỏi về cha mẹ, cô bé chỉ nói: - Họ bận lắm, họ chẳng thương cháu. Với lại cháu lớn rồi, cháu biết mình đang đi đâu, làm gì mà khiến người đàn ông già không khỏi ngạc nhiên. Hẳn là một cô bé không thích sự cứng nhắc và khuôn phép của người lớn. Những cô bé như thế thường “khó bảo” theo các bậc phụ huynh. Những cô bé như thế, chỉ có thể là sản phẩm của chính mình. Là chính cô bé theo cách mà cô bé muốn. Là chính cô gái theo chính cách cô gái muốn. Và tất nhiên, khi trưởng thành sẽ là người đàn bà theo cách người đàn bà đó muốn. Biết cô bé đặc biệt, người đàn ông già chỉ nói thêm: “Người lớn có cách thương con riêng của họ con gái ạ”.
Cô bé thỉnh thoảng lại nhướn người nhặt những cánh hoa khiến tóc cô cũng đung đưa theo, một kiểu cô bé rất dễ thương. Người đàn ông già thì trầm lắng và xù xì như gốc đào già nhất khu vườn vừa hỏi chuyện mà như kể:
-         Ông không nhặt những cánh đào đi!
-         Để làm gì? Cô mua chúng với giá cao chăng?
-         Cháu không đủ tiền để trả cho ông nhưng cháu tin ông sẽ được trả công xứng đáng.
-         Trả công?
-         Cô nghĩ ta cần tiền?
-         Có thể không nhưng ông cần được chăm sóc cho tâm hồn. Và những cánh đào này sẽ chăm sóc cho ông, còn tuyệt hơn cả người tình trăm năm.
-         Ồ, ngạc nhiên nhé, nhóc con.
-         Ông đừng gọi cháu là nhóc được không. Cháu đã 13 tuổi rồi đó.
-         13 tuổi, ta hơn cháu 60 tuổi, không được gọi là nhóc?
-         Đúng rồi.  Mẹ cháu vẫn gọi cháu là công chúa đấy ạ!
-         Thế sao! Này công chúa, ngày mai ta cùng cô nhặt cánh đào rụng được chứ.
-         Được ạ! Nhưng không có cánh đào nào rụng ở đây cả. Chỉ là chúng đang rơi vào chỗ người ta cần chúng tôi.
-         Ồ, thế ạ! – Phải thế đấy ông ạ!
Cô bé nói một cách hồn nhiên, mắt cô nhìn thẳng và sâu vào tận tâm hồn ông. Đôi mắt và lời nói của cô bé làm người đàn ông già thấy bối rối. Người lớn, đôi khi cũng không nhạy cảm bằng đứa bé con. Người lớn đôi khi cũng phải học ở những đứa trẻ cách nhìn cuộc sống một cách đầy biện chứng. Và đôi khi, chính những đứa trẻ làm cho người lớn nhận ra mình chỉ là đứa trẻ to xác. Ông thấy mình như trẻ ra. Nụ cười, suy nghĩ của ông… ông cảm thấy những cảm xúc hồi trẻ sống lại. Khác với suy nghĩ sẽ nhanh về với vợ và con ông đang chờ ông đâu đó ở bên kia ngọn núi Lang Bian. Đôi khi, khoảnh khắc được trở về với cảm giác tuổi thơ thật quý giá. Khoảnh khắc này, người đàn ông già sẽ mang theo mãi. Cũng như cô bé, sẽ còn lại trong ông những kí ức đẹp tươi, khó phai.
Thế rồi chiều nào cô bé cũng đến vườn nhặt những cánh đào. Người đàn ông già cũng chờ cô bé như chờ những cuộc hẹn hồi trẻ. Một chiều cô bận không đến, người đàn ông già ra vườn chờ niềm vui lớn lao của một ngày nhưng không có được niềm vui ấy. Mùa xuân đã tràn đầy trong vườn ông, càng làm cho ông thấy mình già nua, không hợp với mùa xuân tẻo nào. Ông muốn mình được trẻ lại như cô bé hay nhặt hoa trong vườn mình. Ông đếm những cánh hòa: Một xuân, hai xuân, ba xuân… mà trong đầu ông nhớ về đứa con gái bé nhỏ, tội nghiệp của mình từng đếm: Một thương, hai không thương, ba thương, bốn không thương, năm thương… không thương nè… rồi cô bé khóc hu hu nói: - Ba không thương con…
Đã 30 năm từ ngày cô bé cùng mẹ nó, là vợ ông rời xa ông mãi. Người con thơ và người vợ trẻ của ông đã ra đi trong một tai nạn ở đoạn đường đèo vắng, chiều lạnh và sương mù giày che mất tầm nhìn của người tài xế. Ông chỉ tiếc là ông chưa giải thích với con gái ông, rằng dù cho con có là ai, có làm gì chưa phải đi nữa. Dù cho mùa hạ hay mùa đông, sáng sớm lạnh căm hay đêm khuya sương trắng núi, dù cho trên trời những vì sao chơi trốn tìm mà vì sao nào cũng là kẻ đi trốn, dù cho ba còn một hơi thở cuối cùng thì hơi thở ấy ba cũng dành cho con gái, dù cho ba còn một phần trăm giây để sống thì khoảng khắc ấy ba cũng dành để nghĩ về con. Nghĩ bằng tình yêu. Thế mà khi cô bé mè nheo, “ba không thương con, hu hu…” với cánh hoa đào vặt sạch còn nhụy trơ ra, rơi rụng thì ông đã la nó: - “Thương với không thương cái gì. Nhanh lên không tới lớp muộn”. Và ông nhớ, hôm đó thiên thần nhỏ của ông còn chưa kịp ăn hết gói xôi sáng, cô bé ăn một nửa, bảo để ra chơi lên lớp chia cho bạn Bi. Trên tay con gái còn cầm chắc sợi dây thun mà sáng mẹ đi ra vườn sớm, chưa kịp buộc tóc cho con gái.
Cô bé nhặt hoa đào lâu nay vẫn hay đeo sợi dây buộc tóc xanh, đỏ ở cổ tay. Và ông biết, cô bé nào, cô gái nào tóc dài cũng thường thủ cho mình những sợi dây xinh xinh như thế. Một kiểu rất con gái. Kiểu dễ thương.
Lòng ông tan ra, lạnh như những hạt đá chiều mưa đá. Và nó như đang tan dần, đang biết mất dưới mặt đất. Ông chỉ còn thân, bạn bè với vườn đào của người vợ, sau khi họ bỏ ông ở lại một mình. Vườn đào xưa nay, chưa bao giờ trổ hoa trái vụ. Bao giờ chúng cũng được chăm sóc như chăm sóc những thiên thần. Năm nay, mùa đông đến sớm hơn, cái lạnh cũng đến sớm cùng những vạt sương kéo trắng xóa từ đỉnh Lang Bian. Người đàn bà vẫn nằm ngửa trên dãy núi. Núi vẫn trẻ trung, mời gọi. Nhưng ông đã không còn đủ sức để leo núi, đi tìm người đàn bà nằm ngửa cùng vợ. Ông đã chẳng đủ sức để nhớ dọn khu vườn. Thế mà kí ức về con gái và vợ, ông nhớ như in, như chạm, như khắc.
Hôm sau, ông lại ra vườn sớm hơn cả cô bé, ông sợ cô bé không đến, nhưng mà cánh hoa đẹp nhất đã xuất hiện:
-         Cô bé sẽ bán giỏ hoa đào cho ta chứ? Ta sẽ mua chúng với giá cao.
-         Thê ông mua làm gì?
-         Mua để gom giữ mùa xuân. Chẳng phải cô nói ai giữ được nhiều cánh hoa đào, người đó sẽ được điều ước thần tiên sao.
-         Thế ông muốn ước điều gì?
-         Ta muốn điều khó lăm. Là chiều nào cô bé cũng đến đây nhặt đào.
-         Tưởng gì, dễ lắm.
Cô gái nhỏ bé vừa gom nhặt những cánh đào vừa ước nhanh lớn để được làm những điều mình thích mà không bị ai cấm đoán. Còn người đàn ông già không phải khù khờ nhưng cũng cố gom cho kí ức mình đầy ắp những kỉ niệm. Những ngọn gió lạnh vẫn thổi kèm những ánh nắng lạnh chốn cao nguyên lộng gió ấy. Cô bé nhận ra, người đàn ông già hôm nay cũng mang theo một chiếc giỏ, cô hỏi như mọi đứa trẻ hay hỏi khác:
-         Còn ông, ông nhặt những cánh đào làm gì?
-         Để có một điều ước.
-         Ông cũng muốn lớn nhanh như cháu ạ?
-         Không, ta muốn được trẻ lại, được trở về tuổi thơ như cháu.
-         Ối, ông ơi, người lớn thật khó hiểu.
Kì lạ một điều mà rất tự nhiên. Kì lạ đến tự nhiên, tự nhiên đến kì lạ. Khi người ta trẻ con, người ta thích làm người lớn. Khi người ta lớn, người ta thích trẻ lại. Trở lại thời thơ ấu là thích nhất. Kì lạ cũng có lí. Cũng là chưa có thứ gì thì người ta khao khát nó vậy. Có rồi rồi chán rồi thèm cái khác. Cái khác đôi khi là cái mình tường có, từng lơ đễnh nó. Đời là cõi mộng vậy. Xuân có đó rồi xuân qua. Cô gái và người đàn ông già không hẹn mà như hẹn nhau, hàng chiều sẽ cùng gom nhặt cánh đào.
Giỏ đào đã gần đầy những cánh hoa hồng phớt, điều ước thần tiên đang sắp thành THẦN TIÊN. Cả ông già và cô bé đều cùng suy nghĩ?. Rồi chiều nọ, cô gái đến trễ, thật là trễ:
-         Ta tưởng cháu không đến chứ.
-         Đã hẹn rồi mà, lẽ nào cháu có thể không đến.
-         Cám ơn, nhưng cháu đến trễ.
-         Dạ, cháu xin lỗi ông. Cháu đến để nói tạm biệt ông.
-         Nhưng còn điều ước, cháu chưa nhặt đầy giỏ hoa đào mà…
Một vẻ tiếc nuối lộ rõ trên mặt ông già, cô bé thì vẫn tung tăng nói “cháu rất tiếc phải tạm biệt ông. Nhưng ba cháu về rồi… cháu gửi ông giỏ hoa đào. – Chẳng phải cháu nói điều ước chỉ khả thi khi do chủ nhân của nó gom nhặt sao?
Cô bé nói tiếp: – Và cháu cũng nói để ông khỏi thất vọng, là chẳng có điều ước nào cả. Có chăng là khi ông nhặt hoa cùng cháu thì ông sẽ sống lại được những kí ức tuổi thơ. Khi ông nghĩ có giỏ hoa đào thì sẽ có điều ước, một suy nghĩ rất dễ thương. - Ồ thế à cô gái, thế mà lão già này đến bạc tóc mà cũng tin lời cháu, ta tưởng sẽ có một điều ước cơ đấy!. Chà chà… chẳng có điều ước nào cả sao! – Nhưng cháu sẽ gửi ông một bí mật, cô bé nói - Cháu nhặt hộ ông giỏ này, dưới giỏ hoa có một bí mật. Ông hãy giữ bí mật đó nhé!
          Cô bé, chiều nào cũng dấu sau những cánh đào một câu chuyện, để kể cho ông cụ già nghe, khi thì chuyện ở trường, khi thì chuyện người giúp việc. Những câu chuyện cô bé kể cho người đàn ông già, khiến ông cảm động, nhớ lại những kí ức tuổi trẻ của mình. Về những người bạn cũ, những người tường thương và ông cũng từng yêu thương họ. Ông đâu ngờ đó là những câu chuyện không có thật, chỉ là cô bé tự tưởng tượng rồi góp chuyện với ông, để cốt làm cho ông vui. Cô bé đến từ đâu, rồi đi về đâu ông chưa kịp biết. Rồi chia xa. Khi chạy đi và bỏ lại phía sau giỏ hoa, cô không biết người đàn ông già sẽ không ước mơ mình sẽ trẻ lại mà ông ước cô sẽ trở lại. Mảnh vườn này, tấm di chúc ông để lại: “Một mùa xuân nào đó, có một cô gái sẽ đến nhặt cánh hoa rơi. Đó là chủ nhân của mảnh vườn”. Và người đàn ông già biết chắc, một mùa xuân, cô bé sẽ trở lại, thành cô gái… đó là công chúa của mùa xuân.
          Điều ước? Bí mật. Giỏ cánh đào?. Ông có một bí mật. Ông có một điều ước cơ mà. Ông ước mình sẽ trẻ lại? Ông ước vợ con ông sống lại? Tất cả đều không thể. Ông đã dành điều ước đó cho cô bé. Và khi nào trở lại, cô bé nhặt những cánh đào thành thiếu nữ, thiếu phụ…
          Và cô bé cũng không biết được, mình có món quà bất ngờ ấy. Nhưng một ngày nào đó, cô bé sẽ trở lại, chỉ để nhặt những kỉ niệm bên vườn đào và người đàn ông già, cô độc vẫn lặng lên cửa sổ. Hai thân phận không cùng hoàn cảnh, có vẻ như đối nghịch nhau nhưng có thể thấu hiểu nhau.
          Cuộc sống, tri kỉ đôi khi lại là người xa lạ. Người xa lạ đôi khi mãi chỉ là xa lạ nhưng là xa lạ để nhớ nhau, để giúp cho cuộc sống của nhau thêm ý nghĩa. Hai người gom nhặt những cánh đào, họ chính là người tri kỉ trong cuộc đời không tri âm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

VIẾT CHO EM!

 23/1/2024 Mấy năm rồi tôi không viết blog. Vì tôi viết Em. Giờ em đã 4y6m tôi cảm thấy nên dành cho Em những con chữ. Nên tôi lại viết. Tôi...