1.
ANH
GÀN
Gã có tên, có tuổi nhưng tôi thích gọi gã là gã Gàn.
Gã không chấp, dù chưa ai gọi gã như thế. Bỗng thấy tôi lưu tên mình là gã Gàn,
gã cười hề. Có vẻ như gã còn thấy vui hơn cả việc gặp được tri kỉ.
-
Cuối
cùng thì cũng có người hiểu mình. Chậc!
Tiếng chậc lưỡi của gã Gàn nghe mà thích chí. Cuối
cùng cũng có cô gàn, người hiểu được cái bản nết của gã. Gàn mà có chút kiêu
bạc. Gàn ngạo mạn một chút. Gàn cho trẻ hóa cái tuổi hết mộng mơ. Nhưng càng
gàn gã càng già chát bấy nhiêu.
Gã gàn ngoài băm. Cái tuổi lẻ trẻ lẻ trung mà còn lênh
đênh. Gọi gã Gàn thì còn chối cãi gì nữa. Gã lại thích cái cách mà tôi gọi gã.
– Thật là mình tìm được tri âm, gã lẩm bẩm nhưng vẫn giấu cái cười khinh khi
trong con mắt kênh kiệu của gã. Vài người không thích gã sẽ nói, ế là phải rồi.
Ừ thì ê sắc ế. Ừ thì không tri kỉ. Gàn mà. Gã chọn kiểu sống không giống ai, tự
nhận về mình những con mắt dò xét. Gã cóc cần. Có kiểu gàn có giá trị. Gã là
kiểu như vậy.
Gã kể chuyện tình rất hay, tình cũ của Gàn, Em Đéo.
Không phải tên cô nàng là Đéo, mà cái gì cô nàng cũng Đéo, đéo thương, đéo nhớ,
đéo biết nên gã gọi nàng là Em Đéo.
-
Yêu
anh không?
-
Em
đéo.
-
Làm
vợ anh nhé!
-
Em
đéo.
Nói đéo mà nàng lại mê gã. Mà con gái, khi mê thì
không kể trời, không kể đất. Đang đi trên mặt đất mà tưởng biết bay, như có
cánh.
Em Đéo một ngày mời gã Gàn đến phòng. Gã bất ngờ: Đéo,
nàng ở biệt thư màu tím kiến trúc cổ điển Pháp. Gã Gàn nghĩ thầm. Một cảm giác
ngợp, vì em Đéo lại đến từ một thế giới khác.
Em đéo mặc đồ ngủ như của mẹ em, suông đuột, thùng
thình. Tiếp gã Gàn, em Đéo tiếp ở phòng riêng. Hỏi, “Sao không ngồi ở phòng
khách”, em Đéo cười cười, “Anh có phải khách đâu mà đòi ngồi phòng khách”. “Vậy
anh là gì đây?”. “Là anh, là anh Đéo”.
Phía tây mặt trời đỏ hỏn rồi lọt thỏm vào đâu chỉ còn
vệt khuyết rồi vụt tắt. Đêm bao phủ như em Đéo lọt thỏm trong cái áo ngủ thùng
thình của mẹ em. Gã Gàn vẫn chưa thấy ba mẹ em Đéo về, lo lo. Trấn an tinh thần
gã, em Đéo nói “Ba mẹ em qua Mỹ rồi. Anh ngủ lại đây tối nay luôn”.
Tối đó, gã Gàn thành thánh nhân. Thánh quá đi chứ. Khi
ở bên một thánh nữ mà gã Gàn vẫn tỉnh bơ.
Tự dưng đêm ngủ, lỡ tay với qua người nàng, nàng ngủ
say, vẫn tỉnh như ráo: “Em tên Hiền nhưng không hiền đâu nghe”. Nhờ đó gã Gàn
biết tên em Đéo là Hiền. “Vậy kêu anh đến đây chi”. “Em đéo biết. Có thể vì…”,
“Sao, nói đi”, “Mai em đi Mỹ”. Anh chùng người xuống như nấm gặp phải mưa giông
ấp úng mãi mới nói ra được nỗi thất vọng như bánh đa nhúng nước: “em đéo đi
được không?”. Cô cũng chùng giọng xuống từ lúc nào không biết, “Em đéo”. Đêm
đó, gã Gàn đã thành thánh nhân. Em Đéo là thánh nữ. Nhớ mãi.
Từ đó, thôi gặp. Gã gọi nàng là em Đéo. Chục năm sau,
gã Gàn cũng vẫn nhớ đêm của hai Đéo ở nơi không mặt đất cũng chẳng là chân mây.
Em Đéo cười hề, như đập vỡ trái tim gã Gàn thủng thêm trăm ngàn lỗ, rách nát
toàn tập vì cái cười của em Đéo. Vậy và, cả chục năm qua, gã Gàn vẫn mang bóng
hình ấy trong tim, và em Đéo chính là thánh nữ trong anh. Thánh nữ từng say một
thánh nhân, rồi biến thánh nhân thành người trần, để thánh nữ cũng là thần trần
thế.
Note facebook gã Gàn lúc sau 0 giờ, nữ chính chỉ có
một là em Đéo. Cô thật là may mắn. Vì nếu làm vợ gã đêm đéo ngủ được trọn giấc
là chắc.
Hay tại chẳng là gì của nhau, dù đã từng là tất cả nên
gã mới như bị hớp hồn lâu thế.
Người gàn đôi khi tự khổ và làm khổ kẻ khác. Một kiểu
tù khổ sai không bản án.
@
Tôi đến với gã Gàn khi anh đã tuổi băm. Anh vẫn lặng
lẽ bên đời như một bến đợi. Vẫn lụi cụi đến thương. Anh Gàn tự nhận mình không
còn hấp dẫn nữa. Kiêu hãnh cũng giảm đi, chút ngạo mạn, khinh bạc thì có thừa.
Nhưng xen lẫn hoài nghi và tự ti. Thêm gàn thêm rở trái trái, luôn nhạy cảm
nhưng cũng luôn chai sần như bản tính khó dời ấy. Tôi thương kiểu sống không
giống ai của anh. Ai bảo anh sinh ra trên mảnh đất ấy làm gì. Sinh ra trên mảnh
đất tình yêu mà không được sống vì quả ngọt của vị tình. Quả vừa chín cũng là
lúc cây bị bứng đi. Anh Gàn càng gàn thì đúng rồi. Một sự mất mát lớn.
1 giờ sáng mới ngủ. 3 giờ đã tỉnh, viết note facebook,
4 giờ lại thấy tiếp note khác. Hình như mỗi giấc ngủ của anh Gàn đều chập chờn
giữa hai thế giới thực và ảo, quá khứ và hiện tại, đôi khi xen lẫn tương lai.
Nhưng ở thì nào, dù là quá khứ, hiện tại hay tương lai thì đều mông lung, mơ hồ
“khuấy mãi không thành khối”. Một bên là em Đéo đã đéo là gì của anh, một bên
là tôi, có thể là tất cả của anh. Nhưng anh cóc quên em Đéo. Làm sao có chỗ cho
tôi.
Tôi thương anh Gàn như chính cá tính của anh. Nhưng
anh có thương đâu, “Nay anh làm mệt không?”. Không nhắn lại. “Hôm nay anh thế
nào”. Có nhiều tin nhắn đến sau đó, nhưng không có tin nhắn nào của số máy lưu
tên Anh Gàn. “Tối anh ngủ ngon không?” – “Đéo”, chỉ ước nhận tin nhắn vậy cũng
đủ. Nhưng tôi chẳng may có được niềm an ủi ấy.
Sau em Đéo, là tôi. Ai bảo tôi là kẻ đến sau; ai bảo
tôi tự lao vào bụi mận gai dù biết có đầy gai nhọn.
Anh không hẹn mà gặp. Anh không tán mà tôi đổ. Anh
không thương mà tôi nhớ. Anh chưa gặp mà tôi vẫn mộng mơ. Thậm chí tôi cảm thấy
tình cảm của tôi như anh đã và vẫn dành cho em Đéo.
-
Anh
thấy thương thương chút nào chưa?
-
Anh
đéo.
-
Không
sao. Chưa thương rồi từ từ em sẽ làm anh thương, em biết cách mà.
-
Anh
đéo. Chai rồi.
-
Chỉ
là anh thương sai người nên cảm giác vậy thôi. Có người sẽ làm anh thấy anh
đang như mới bắt đầu, như mới lần đầu. Em sẽ đánh thức anh. Tin em đi.
-
Anh
đéo tin.
Hình như cô nàng em Đéo đã để lại trong anh một khoảng
trống khó bù đắp. Ví như chiếc lá mồng tơi, từ nhỏ đã bị sâu cắn te tua mấy lỗ.
Lớn lên vết cắn ấy chỉ nhỏ lại chứ không thể lành lặn lại được. Thành ra chiếc
lá mồng tơi to thì to, xanh vẫn xanh nhưng thay vì dáng lá hình trái tim là
hình lá méo, trái tim lệch tâm, là lỗ chỗ những vết thương thủng như cái rổ,
như cái rá, như cái dần, như cái sàng. Em Đéo với anh, như một vết sẹo lồi mà
mỗi lần chạm vào gây tê đến tận sâu thẳm.
Anh Gàn ngày ngày làm việc từ 7 giờ
sáng đến 11 giờ khuya. Trừ cuối tuần 5 giờ về. Trưa được nghỉ ăn cơm nửa tiếng.
Chiều cũng vậy. Hình như anh Gàn không biết nghỉ ngơi là gì. Anh chán nhiều chỗ
làm rồi bỏ. Rồi bắt đầu lại rồi lại chán lại bỏ. Lần này thì anh quyết bám trụ.
Nhưng mà anh không than. Không vãn, không than vãn.
Mệt thì vẫn gắng. Gắng không nổi thì nghỉ. Có hôm anh
Gàn gửi cho tôi cái hình. Bàn tay chai sạn vì máy móc, nhìn tôi thấy xót xa.
Bàn tay chưa quen việc sưng vù. Bàn tay lẽ ra phải xa hoa lắm. Béo mập và bụ
bẫm. Lẽ ra… Như chính anh, tâm hồn ấy lẽ ra phải là ốc đảo, thành hoang đảo chỉ
vì anh si tình em Đéo. Lẽ ra anh không bỏ dở công việc cũ, bắt đầu ở một nơi
không ai muốn là nơi dừng mãi này. Nơi mà những buổi tối người ta chỉ nghe
tiếng dế gảy đàn đến rợn. Mười năm rồi mà anh vẫn ôm một bóng hình em Đéo để vô
vọng vì nó. Bỏ tất cả công việc ổn định, nhẹ nhàng để làm việc chân tay, như
một cái máy. Cốt để quên em Đéo mà càng cố quên càng tự làm tổn thương mình. Ai
bảo anh sinh ra vào giờ gàn, ngày gàn, tháng gàn, năm gàn. Giờ anh quyết bám
trụ ở mảnh đất không họ, có tên là Gàn này. Thương. Xót lắm. Như kẻ đa mang xót
cho người mẹ bán răng, bán tóc, bán linh hồn vì người con nhỏ bé đáng thương
trong một bộ tiểu thuyết chỉ xem phim chứ không đọc, quên khuấy tên.
Nhìn xót. Tôi xót xa anh. Ai xót xa tôi?
-
Hôm
nay có nhồi ca không anh?
Anh không nhắn lại. Tôi biết một ngày nào đó, anh sẽ
gục đầu xuống. Ôm trọn lấy ai đó gần nhất thôi. Tôi tin vào cách mà tôi lặng lẽ
bên anh. Rồi hình bóng em Đéo sẽ bị mai một. Thay vào đó là hình bóng người anh
Đéo đéo thích. Tôi tin vậy. Vậy giờ tôi muốn gục biết gục vào đâu. Tôi thương
mà anh đâu có hay. Rồi hay, anh cũng mặc. Vậy mà thương cứ thương, như anh Đéo
vẫn mộng về cô nàng em Đéo.
Ngoài trời, gió
thổi làm xôn xao những cành lá chát chúa loạng xoạng va vào nhau. Nếu không vì
gió thì những cành cây làm gì chạm tới nhau. Anh Đéo ốm vì làm việc quá sức.
Không ai bên cạnh. Trừ tôi.
Anh cũng lụi cụi. Tôi cũng lụi cụi. Gió thôi nổi, bão
bùng thôi dào dạt. Liêu xiêu những cành lá rách nát. Trong mắt anh tôi đọc được
sự bình yên. Có lẽ vì anh Đéo đã quá mệt mỏi, muốn bình yên. Sau trận ốm. Anh
Đéo nói “Cho anh một cái ôm bình yên được không?”. Và tôi chưa bao giờ biết,
trên đời có cái ôm nào chặt hơn thế. Như chưa từng lỏng lẻo. Như không thể có
vòng tay nào chặt hơn được nữa. Tôi cũng chưa từng biết có cái ôm khiến vai áo
người ôm và kẻ bị ôm đều ướt. Tôi gọi đó là cái ôm bình yên.
Gió đôi khi là chính nó mà đôi khi là bão tố. Gió thì
nhẹ nhàng mà bão tố thì bão bùng. Tình yêu, có khi là gió mà có khi lại là bão
bùng. Tôi cũng đã gặp bão bùng. Là anh. Hình như với anh Gàn, em Đéo là ngọn
gió bão bùng như vậy.
Giờ thì tôi tin, chính tôi mới là bão tố trong anh.
Nhưng đó chỉ là một giấc mơ. Tôi quá thương anh nên mơ về anh.
Đây mới thực sự là anh Gàn: Một cuộc gọi nhỡ, sẽ chẳng
có cuộc gọi lại nào, hai hoặc ba cuộc gọi nhỡ, sẽ chẳng có cuộc gọi lại nào.
Tôi đã gọi nhiều cuộc gọi cho anh mà như gọi vào số máy người chết như thế. Ý
tôi là anh chỉ có duy nhất một thánh nữ mà anh muốn nhận điện thoại, em Đéo.
Một tin nhắn gửi đi sẽ chẳng có tin nhắn đáp lại nào. Anh Gàn chỉ có tự nguyện
nhắn, gọi cho ai đó. Không thì không thèm bận tâm. Gàn đến thế là cùng. Vậy mà
tôi lại thích cái khùng khùng của người vừa gàn vừa khùng đó. Chết tôi không
chứ. Đàn bà mà yêu thì khổ. Thương càng khổ. Ấy vậy mà tôi vừa yêu, vừa thương.
Nên tôi tự nhận khổ tình, lụy tình. Y như anh Gàn khổ, lụy thánh nữ em Đéo.
Người ta khổ vì yêu không đúng người, thương nhầm địa
chỉ. Tôi càng hiểu anh Gàn hơn, khi lỡ yêu anh. Không làm sao thôi thương anh
được dù biết chẳng có kết cục vui.
@
Một ngày, “em có tiền không. Cần tiền”, - Anh Gàn nhắn.
-
Bao
nhiêu?
-
Nhiều.
-
Làm
gì?
-
Cưới
vợ.
Thế giới sụp đổ dưới chân tôi. Quay cuồng.
-
Ai?
-
Em.
Làm vợ anh nhé!
-
Thật
lòng?. Uống nhầm thuốc?
-
Thật
lòng. Đã uống đúng liều, thuốc quên em Đéo để thôi phải làm em buồn lòng thêm lần
nào nữa. Ra mở cửa, anh đang ở ngoài.
Tôi mở cửa, trông anh Gàn đúng không còn gàn chút nào
nữa. Mái tóc dài đã gọt trơn tru, thời thượng. Quần tây thay vì jeans mài thủng
bụi, giày tây, cũng bận sơ mi, tất nhiên không khùng đến nỗi thắt caravat. Cũng
xài smarhphone thay vì Nokia 1280. Nhất là mái tóc thơm tho, gọn gàng không còn
kiểu nghệ sĩ bồng bềnh khen khét bay bổng nữa.
Một người khác hẳn. Lột xác. Biết cười xã giao. Biết
nhắn tin trả lời, biết nghe cuộc gọi cả khi không muốn nghe, biết nhìn thẳng
vào mắt người nói chuyện. Biết làm duyên với con gái. Biết nhiều thứ. Gàn đâu
biến mất.
-
Làm
vợ anh nhé!
-
Thật
lòng?
-
Thật.
-
Nhưng
em đã lỡ thương anh Gàn mất rồi.
-
Vẫn
là anh đây thôi.
-
Không.
Anh giờ không còn là anh Gàn mà em thương nữa.
Anh lụi cụi ra về. Tôi biết, đêm đó có một người say
đã tỉnh. Nhưng có một người tỉnh lại say! Dù say hay tỉnh thì đó cũng chỉ là
trạng thái. Ai rồi cũng tỉnh. Say gì rồi cũng đến lúc tỉnh. Dù là say thánh
nhân. Thời gian sẽ cân bằng mọi trạng thái.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét