Hồi
còn nhỏ, tôi đã được mẹ dẫn đi thả diều, mẹ nói rằng, người xưa thả diều với ý
nghĩa xua đuổi những rủi ro, bệnh dịch. Mẹ nói, sau dịp tết Thanh minh, người
ta thường thả diều sau khi viết vào cánh diều tên những bệnh dịch nguy hiểm và
thả cho gió đẩy diều bay xa, càng xa càng tốt. Rồi sau đó, người ta cắt dây cho
gió cuốn theo những xủi quẩy, bệnh tật đó đi khỏi vùng dân cư sinh sống. Bằng
cách đó, người dân mong cầu cuộc sống yên bình, khỏe mạnh.
Mẹ
cũng nói ngày xưa, diều còn được dùng để báo tin cho nhau.
Ngày
nay, thả diều là một trò giải trí phổ biến của thiếu nhi trong những ngày gió
mát, nhất là vào cuối xuân, đầu hạ. Vào dịp này, một năm học đã gần kết thúc.
Trước khi vào năm học mới, các em nhỏ được chơi thỏa thích, đủ trò vui. Thả
diều không những là một cách giải trí mà còn thể hiện một nét văn hóa chơi các
trò chơi dân gian.
Những
bậc phụ huynh khi đưa con trẻ đi sắm diều cũng hướng dẫn các em cách chọn con
diều nào có ý nghĩa. Tại quán hàng đồ chơi trẻ em cạnh công viên, tôi chứng
kiến một bà mẹ đã chọn cho con mình con diều có màu sắc lộng lẫy, hình con
bướm. Chú bé vui vẻ: “diều của con sẽ bay cao bay xa nhất”. Người mẹ lại nói:
“chơi về con cũng phải học giỏi để bay cao như diều nhé”. Chú bé rạng ngời đôi
môi mọng đỏ, vài giọt mồ hôi chảy dài trên má chú vì mải mê chọn chọn cho mình
một con diều ưng ý.
Tại
công viên, người họa sĩ già ngồi vẽ. Một bức tranh dở vẽ dáng con diều nghiêng
cánh trước nền trời xanh và mấy chú bé đang néo căng sợi dây. Bức tranh thật
đẹp, màu sắc tươi tắn nhưng sao mặt người họa sĩ già đăm chiêu, vẻ như tiếc
nuối quãng đời tuổi thơ của mỗi người là đẹp nhất, rực rỡ và vô tư nhất nhưng
lại chóng qua. Không ai được mãi là chú nhóc mười một tuổi. Thế nên, quan tâm
đến con trẻ là điều mà các bậc phụ huynh dù có bận rộn công việc đến đâu cũng
nên ưu tiên đặc biệt. Trong đôi mắt của người họa sĩ, tôi đọc được điều đó.
Bên
kia công viên Biên Hùng, một con diều đang gặp nạn, em bé đứng khóc. Mẹ em bảo:
“nó mắc thì con phải làm sao gỡ nó ra chứ, sao lại ngồi khóc”. Và bà mẹ chỉ cho
chú bé cách quay dây để gỡ rối. Bằng cách chỉ bảo và giảng giải, bà mẹ đã dạy
cho con nhỏ của mình cách khắc phục khó khăn khi gặp sự cố trong cuộc sống.
Một
chàng trai ngồi bên ghế đá, phía cuối công viên. Ánh mắt cậu ta đang dõi theo
con diều bay xa nhất. Tôi cũng giống chàng trai này, đi công viên một mình,
ngồi xem các em nhỏ chơi thôi. Tôi bắt chuyện với cậu ta, “sao cậu không đi
cùng ai cho vui”, “sao có vẻ đăm chiêu thế”… Cậu ta gượng cười: “mình đã không
còn bố. Những kí ức còn lại về ông trong mình chỉ còn mang máng hình ảnh ông
cùng mình đi thả diều. Mình nhớ bố mình đã thả con diều giấy của mình bay rất cao,
bố cũng chỉ mình cách điều khiển sợi dây nhưng mình không tài nào làm được. Với
mình, cho đến bây giờ bố vẫn là người thả diều cừ nhất… Ông đã mất vì bệnh ung
thư khi mình còn quá nhỏ” – cậu ngập ngừng nói.
Trước
nay, tôi cứ nghĩ gió mong manh, cánh diều kia mỏng mảnh nhưng đối với một số
người đó là sự hiện hữu của một số người thân khác, tôi nhận ra có những điều
tưởng là mong manh lại rất vững chãi. Như con diều kia đã vững chãi như hình
ảnh người cha trong lòng cậu bạn này vậy.
Một
lúc sau, trời bỗng lặng gió, mấy con diều không cất được mình khỏi mặt đất. Có
cậu bé ngồi khóc, người mẹ dỗ: “con ngoan, con muốn học giỏi phải có sách, có
bút, có cô giáo giỏi và con siêng học… Con diều cũng vậy, muốn bay được phải
chờ trời có gió mới tạo lực đẩy được chứ”. Cậu bé đưa tay gạt hàng nước mắt:
“chỉ tại trời không thả gió”. “Đúng rồi, khi nào các em nhỏ đều ngoan và nghe
lời người lớn thì trời mới thả gió”.
Những
chiều khác, lúc rảnh tôi lại đến công viên xem thả diều. Những con diều đủ kiểu
dáng, màu sắc bay cao bay thấp làm cho bầu trời gần hơn, chỉ cần với tay, như
có thể chạm được nền trời. Đối với những người cha, người mẹ, nhìn các con vui
chơi thỏa thích mỗi ngày lại hiểu thêm ý nghĩa của cuộc sống.
Thả
diều vì vậy không chỉ là trò chơi mà còn cho ta những bài học ý nghĩa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét